Thanh âm của tài xế có chút không được tự nhiên: “Xin lỗi, tôi… thân thể không được thoải mái lắm. Cậu ổn không?”
“Vẫn ổn.” So tối hôm qua, phản ứng như thế này đã tốt hơn nhiều rồi.
Sau đó cậu lại nói tiếp: “Chú dừng xe cho con xuống bên đường đi.”
Tài xế điều khiển xe chạy đến càng nhanh: “Được, để tôi tìm vị trí thuận lợi đổ lại để cậu xuống, cậu cố chịu đựng một chút, nếu không thoải mái có thể gỡ miếng dán ngăn cách xuống.”
Tiêu Chiến liếc gã tài xế một cái, từ ba lô lấy ra túi thơm đưa lên mũi ngửi ngửi, đồng thời mở vòng tay gửi một tin nhắn S.O.S
Lúc này tài xế đã lái xe vào một con đường nhỏ, bên đường có ba gã Alpha đứng chờ sẵn, cách đó không xa còn một chiếc xe thể thao màu rượu đỏ.
Tài xế cho xe dừng lại: “Xuống xe.”
Mặc dù Tiêu Chiến không có nghe lời mà bước xuống xe, nhưng có thực nhiều loại hương vị tin tức tố của Alpha vẫn có thể xuyên qua cửa xe mà quấn lấy cậu.
Đem túi thơm đặt ở chóp mũi, hương thơm nhàn nhạt mát lạnh làm các loại tin tức tố kia mai một đi bớt, khiến cậu thanh tỉnh trở lại.
Trong xe thể thao, Triệu Thanh lười biếng vuốt vuốt tóc bên thái dương, ghét bỏ nói: “Em trai thân ái, chẳng lẽ em không biết Alpha rất chán ghét tin tức tố của đồng loại sao? Em đang trừng phạt người khác hay là trừng phạt anh trai của mình vậy?”
Lúc này Triệu Kỳ đã mang khẩu trang cách ly lên, lôi kéo Triệu Thanh xuống xe: “Em đang giúp anh thanh tỉnh đầu óc.”
Triệu Thanh không hiểu nên đành nhún vai, đi theo Triệu Kỳ đến gần xe taxi.
Nhìn thấy Triệu Kỳ, vẻ mặt Tiêu Chiến mang theo một tia không kiên nhẫn.
Quả nhiên rất giống với miêu tả trong tiểu thuyết, tên Triệu Kỳ này giống hệt như cao bôi da chó, trời đánh không buông.
Trong sách, toàn bộ tâm trí Triệu Kỳ đều dùng để theo đuổi vai chính công cùng với chia rẽ vai chính thụ, lần lượt thất bại, lần lượt lại nghĩ ra biện pháp mới, thẳng đến chết.
Loại người này thực phiền.
Triệu Kỳ vẫy vẫy tay, ba Alpha đứng ở ven đường đều rời đi, cậu ta tháo khẩu trang cách ly ra, nói với Triệu Thanh: “Anh phải ngửi cho kỹ mùi vị tin tức tố này, không được để diện mạo của nó lừa.”
Sau khi nói xong, Triệu Kỳ hít hít mũi, trong không khí một chút mùi thối cũng không có, cậu ta trừng mắt nhìn người tài xế: “Một chút hữu dụng cũng không có, cư nhiên còn chưa làm cho nó gỡ miếng dán cách ly ra.”
Triệu Thanh vẫn luôn treo tươi cười giờ phút này lại biến thành nhăn nhúm khó coi: ” Không phải anh đã nói em chớ chọc tới người này rồi sao?”
Triệu Kỳ bị biểu tình nghiêm túc của anh trai doạ sợ, nhưng vẫn ngang bướng nói: “Em chính là muốn để anh ngửi mùi vị tin tức tố của Tiêu Trứng Thúi, để anh không bị diện mạo của nó lừa thôi mà.”
Lúc này Tiêu Chiến mới mở cửa xe bước xuống, giương mắt nhìn bọn họ.
Triệu Kỳ tầm mắt dừng ở trên tay cậu, thanh âm đột nhiên đề cao: “Sao mày lại có túi thơm Nguyệt Hàn?”
Triệu Kỳ nhớ lần đó cậu ta phải năng nỉ mẹ thật lâu mẹ mới đáp ứng mua cho mình một cái, nhưng cuối cùng cũng không mua được.
Tiêu Chiến rũ mắt nhìn túi thơm, thầm nghĩ thứ này có hiệu quả tốt như vậy, quả nhiên không phải hàng rẻ tiền.
“Thực xin lỗi Tiêu thiếu, Kỳ Kỳ chỉ là hồ nháo, không có ác ý.” Triệu Thanh nhìn trên tay Tiêu Chiến cầm túi thơm Nguyệt Hàn, càng thêm chắc chắn đối phương cùng Vương Nhất Bác quan hệ không đơn giản, thế nên chủ động xin lỗi trước.
Tiêu Chiến méo miệng đáp: “Lời này tôi nghĩ anh nên cùng cảnh sát nói đi.”
Triệu Kỳ thoáng chốc hoảng sợ: “Mày báo cảnh sát?”
Tài xế sửng sốt, từ ghế điều khiển ló đầu ra: “Cậu báo cảnh sát khi nào? Không đúng, sao cậu lại báo cảnh sát?”
Tiêu Chiến liếc nhìn gã tài xế một cái: “Người có đầu óc đều biết lúc bị tin tức tố ảnh hưởng, gỡ miếng dán ngăn cách xuống chỉ làm tình huống trở nên khó khống chế hơn. Huống chi, tuyến đường xe chạy căn bản là không phải đi đến địa điểm mà tôi đã nói lúc lên xe.”
Chỉ là cậu nghĩ gặp chuyện ngoài ý muốn nên mới báo cảnh sát, không nghĩ tới là do Triệu Kỳ giở trò.
Lúc này, còi cảnh sát từ xa đã truyền tới.
Triệu Kỳ khẩn trương bắt lấy cánh tay Triệu Thanh cầu cứu: “Anh, làm sao bây giờ?” Rồi lại trừng mắt nhìn Tiêu Chiến, “Mày mau gọi điện thoại nói không có việc gì đi.”
Lời này thành công làm Tiêu Chiến cười thành tiếng:”Cậu cảm thấy tôi có khả năng sẽ làm vậy sao? Hết lần này đến lần khác tìm tôi gây phiền toái, cậu dựa vào cái gì cảm thấy tôi nên chịu đựng? Lần trước trong lớp tôi đã nói rồi, gặp phải chuyện ngoài ý muốn tôi nhất định sẽ báo cảnh sát.”
Xe cảnh sát rất nhanh liền đến, trong không khí còn tàn lưu các loại khí vị Alpha, một người cảnh sát dò hỏi: “Ai là người báo án?”
Tiêu Chiến lên tiếng, đem sự tình kể lại một lần, cậu, tài xế taxi cùng với hai anh em Triệu gia đều bị đưa tới cục cảnh sát lấy lời khai.
Không bao lâu, một người cảnh sát từ bên ngoài đi vào, thông báo kết quả điều tra.
“Theo kết quả điều tra camera trên tuyến đường giao thông, xe taxi đã đổ trong con hẻm gần trường học khoảng 30 phút trước đó, khi ông Tiêu Chiến bắt taxi, tài xế liền lái xe đến đón.”
Tiếp theo, cảnh sát là bằng chứng liên lạc của tài xế taxi và Triệu Kỳ.
Sự tình trở nên rõ ràng.
Triệu Kỳ thanh âm phát run: “Tôi không có muốn hại cậu ta đâu, chỉ là muốn tài xế kích thích làm cậu ta phóng thích tin tức tố để anh trai tôi nghe được mùi vị thôi.”
Tiêu Chiến sực nhớ lại: “Không chỉ có tài xế, còn có vài Alpha lạ mặt khác, ở vị trí dừng xe đợi sẵn.”
Cảnh sát chau mày, quát nhẹ Triệu Kỳ: “Thân là một Omega, còn không biết khi chịu tin tức tố của Alpha kích thích có bao nhiêu nguy hiểm sao? Đặc biệt là những người trẻ tuổi các cậu, nói không chừng sẽ dẫn đến kỳ động dục thụ động. Còn có anh, thân là tài xế, một chút chức nghiệp thường ngày cũng không có! Đã lớn tuổi như vậy, còn không phân rõ tính nghiêm trong của sự việc sao?”
Tài xế biện giải: “Tôi cũng đã khuyên qua Triệu nhị thiếu, nhưng cậu ta không nghe, tôi chỉ là người làm công, cũng không có cách nào, xe là tôi mượn tới.”
Không bao lâu, luật sư của Triệu gia cũng tới.
Cảnh sát dùng ánh mắt đáng thương nhìn Tiêu Chiến: “Cậu muốn khởi tố sao?”
Tiêu Chiến lắc đầu: “Không cần.”
Sự tình không phát triển đến kết quả xấu, mục đích của Triệu Kỳ xác thật chỉ là muốn cho cậu gỡ miếng dán ngăn cách ra mà thôi, khởi tố cũng không được gì.
Triệu Kỳ ở bên cạnh hừ nhẹ một tiếng, sau khi nghe luật sư nói sẽ không có việc gì, biểu tình của cậu ta trấn định hơn rất nhiều.
Tiêu Chiến nhìn cảnh sát: “Bảo lưu vụ án là được, cậu ta luôn tìm tôi gây phiền toái, một ngày nào đó nếu tôi gặp chuyện gì ngoài ý muốn biết đâu lại có liên quan đến cậu ta.”
Triệu Kỳ căm tức nhìn Tiêu Chiến: “Đừng nói bậy, người chán ghét mày đặc biệt nhiều.”
Tiêu Chiến nhún vai: “Phải không? Trừ bỏ cậu ra, không có ai tìm tôi gây sự cả.”
Sau đó cậu dò hỏi cảnh sát: “Tôi có thể đi được chưa?”
Cảnh sát gật đầu: “Đã lưu vụ án vào hồ sơ, có nguy hiểm nhớ phải báo án.”
Nói cảm tạ với cảnh sát xong Tiêu Chiến cũng không nhìn hai anh em Triệu gia, trực tiếp rời khỏi cục cảnh sát, bắt xe đến Vọng Nguyệt Chi Hạ.
Trên đường, cậu nghĩ nghĩ, phát tin nhắn báo với Vương Nhất Bác một tiếng rằng đêm nay sẽ không dùng bữa tối ở Vương gia, để hắn không phải chờ.