“Đang học, đợi chút”
Thì từ hôm trung thu tôi có cố tiếp cận cái Đức Vũ qua việc chơi game, chơi chung được tầm 4 5 lần thì do tôi bị đồn xấu nhiều quá, áp lực nên tôi cũng không dám chơi chung sợ nó nghĩ xấu tôi. Thỉnh thoảng nó vẫn cứ nhắn tin rủ tôi game, dù thề với lòng là thế nhưng tôi lại bị giao động bởi nó, lòng vốn luôn nôn nao mong ước một tin nhắn từ nó.
Tôi ráng viết nhanh để game cùng nó nhưng đương nhiên, làm một bài văn trong khoảng thời gian ngắn là quá sức cho tôi nên tôi thẳng thừng vì tình mà bỏ luôn học.
“Chơi này”
“Vô chưa”
“Rồi”
Hạn hán lời với nhau ghê, thế nhưng vô game chúng tôi lại cười nói rồi kể chuyện trên trời dưới đất với nhau. Thì tôi sợ Đức Vũ biết có mấy đứa bạn tôi nó sẽ ngại nên tôi bảo mấy đứa kia nói nhỏ thôi, có những lúc nó nghe tôi nói chuyện với Đức Vũ buồn cười quá mà tánh đứa nào đứa nấy đều có điệu cười “nết na, dịu dàng” nên chúng nó phải mở cửa ra hành lang đứng cười banh khoảng im lặng vốn có.
“Tao là tao trốn làm văn thầy Tính để chơi game với mày đó, thấy tao quý mày ghê chưa”
“Ừ để tý tao nhắn mách thầy Tính”
“Ê không được vậy nha, bạn bè vậy hả”
Lúc tôi với nó còn ngồi đôi co thì tụi kia đã chụp ảnh tôi ngồi chơi với nó và uy hiếp gửi cho thầy của tôi. Có chút bất ngờ nhưng tôi cũng ngay lập tức kể cho “chồng iu” của tôi rồi.
“Đức Vũ, tụi kia chụp ảnh tao ngồi chơi với mày xong đòi gửi thầy kia.”
“Ê bậy, không được làm vậy, nó đang chơi với tao”
Eo thề cái giọng nghe cưng vcl ấy, hắn làm tôi càng ngày càng mê hắn mà không cách nào dứt ra được.
Tôi ngồi chơi với nó 1 2 trận rồi tắt máy ngồi làm bài, chơi thì chơi chứ bài đâu bỏ được, ăn chửi chết
…
“Ê nay thằng Đức Vũ kể cho tụi con Thùy chiều mày trốn làm văn thầy giao để game với nó xong mày bị tụi kia nói quá trời kìa.”
|End|