” Tên thích khách đó là con giết, hôm qua nữ nhi sắp bị giết rồi đấy? người không quan tâm đến sống chết của nữ nhi sao.”
Hiên Vương lại uống trà, người vừa cười vừa trả lời.
” Đồ đệ của Mặc Vương lại dễ chết thế à?”
Đàm Nhu lại hạ hỏa, nàng cười mỉm thầm nghĩ trong lòng.
Dù có là đồ đệ của ai thì không may chết thì chết thôi.
Đàm Nhu liền vội đứng dậy.
” Thứ lỗi cho nữ nhi lui trước.”
Hiên Vương lại thở dài, người biết tiếp theo Đàm Nhu sẽ làm gì.
Bóng dáng nhỏ bé của nàng khuất đi, Hiên Vương cũng vừa nhận ra Đàm Nhu càng ngày càng giống Vương Thị đặc biệt là tính tình cố chấp của nàng, Đàm Nhu đã hiện ra một Vương Thị thứ hai, lần này Đàm Nhu đã nói thế thì chuyện Manh Vệ sống hay chết thì chỉ còn tính bằng ngày.
Ở tẩm cung thì hoàng hậu lại đang bực mình, Manh Vệ ngồi ở một chỗ đã ngắt hết hoa quý mình chăm nom hằng ngày.
Biết ngay Đàm Nhu đâu còn là con nít nữa đâu mà dễ đối phó như thế chứ.
Vào lúc đó, tì nữ của Manh Vệ lại hớt hải chạy vào đưa cho bà một cuộn giấy.
Trong giấy viết.
” Canh ba đầm sen.”
Hoàng hậu lại cười mỉm, bà ta đang tính tiếp theo nên đi bước nào mới hạ được Đàm Nhu.
Thật là đúng giờ, hoàng hậu đúng canh ba chạy ra đầm sen ở hậu viện, Lý Dung đã ở đó chờ rất lâu rồi.
Manh Vệ bỏ áo khoác đen của mình ra mà ngồi xuống giận dỗi.
” Chàng xem lại đi, sáng hôm nay ta đã bị dọa rồi đấy.”
Lý Dung lại ngọt miệng an ủi bà.
” Ta đã tính lại rồi, quả thực tứ công chúa này không dễ đối phó, mai ta sẽ cho nàng thấy bước tiếp nữa.”
Manh Vệ bị lời nói làm cho lu mờ rồi liền chỉ ngồi cười, nhưng cả hai đâu biết bước tiếp theo của họ chưa kịp ra tay thì nàng đã đi trước một bước.
Tối đó Đàm Nhu mặc áo đen bịt mặt làm thích khách chạy đến tẩm cung hoàng hậu thăm dò.
Nhưng đèn đã tắt, nàng không rõ hoàng hậu có thật ở tẩm cung nằm ngủ hay không liền một mạch ra tay.
Nàng lén đi vào phòng lấy ra một gói giấy nẹp ở thắt lưng mình, nàng đổ bột trắng được gói trên giấy vào tách trà của hoàng hậu, nàng không mấy vui vẻ gì, nhăn mặt nhìn tách trà.
Đáng lẽ ra ý định của Đàm Nhu là giết ngay hoàng hậu cho gọn nhưng rồi làm như vậy quá nguy hiểm, nàng liền nghĩ đến chuyện bỏ thuốc để bà ta chết dần chết mòn.