Thiên Vô Tật: “Ta là y tu.”
Cũng đúng.
Tần Phất không nói gì nữa.
Thiên Vô Tật nói một khắc sau Đọa Tiên Thảo sẽ nở hoa, nhưng trên thực tế, không bao lâu sau, những nụ hoa này đều liền liên tiếp tản ra sương mù màu tím.
Thiên Vô Tật nhìn thấy làn sương đó, nói, “Tới.”
Tần Phất còn chưa kịp hỏi cái gì, sau đầu đã đánh tới một cỗ kình phong.
Tần Phất phản ứng cực nhanh mà cúi đầu, sau đó cơ hồ theo bản năng xoay người đâm ra một kiếm, Cổ Trần Kiếm đâm thủng một người khô khốc như thân cây.
Tần Phất một kiếm hất cái thứ kia ra, nhìn kỹ, nhíu mày nói: “Là ma lỗi.”
Ma lỗi là sinh vật thấp nhất ma giới, bình thường đều là tu chân giả của Đọa Ma hoặc là do ma tu tu hành thất bại mà biến thành, không có thần chí, chỉ có sự thèm ăn cơ bản nhất cùng dục vọng phá hư, không cảm giác được đau đớn, đánh nhau dũng mãnh không sợ chết, nhưng lực công kích không mạnh.
Không phải tất cả ma lỗi đều sống dưới Ma Uyên sao? Như thế nào lại đột nhiên đi lên đây?
Tần Phất đang muốn hỏi, dư quang lại nhìn thấy một con ma lỗi từ dưới Ma Uyên giãy dụa bò ra, trực tiếp hướng về phía Thiên Vô Tật.
– — Hoặc có thể nói là hướng về phía bụi hoa bên cạnh Thiên Vô Tật.
Tần Phất nhìn bụi hoa dần dần tản ra khói tím, lúc này hiểu được, những ma lỗi này là vì những bông hoa kia mà đến.
Thiên Vô Tật nói sẽ có thứ gì đó đến tranh đoạt nó, thì ra là chỉ những ma lỗi này.
Nàng đương nhiên không có khả năng để cho nó hướng về phía Thiên Vô Tật tay trói gà không chặt kia, một kiếm đánh bay nó, xoay người đứng ở trước mặt Thiên Vô Tật, nói: “Ngươi cứ chờ nó nở hoa đi, có ta ở đây, sẽ không để nó tới gần ngươi một bước.”
Phía sau nàng, vốn dĩ Thiên Vô Tật không thèm để ý chút nào, lúc này lại đột nhiên ngây người một chút.
Một lát sau, vẻ mặt hắn khôi phục như thường, gật gật đầu: “Ừ.”
Trong một khắc kia, Tần Phất đối mặt chính là ma lỗi đến cuồn cuộn không ngừng.
Lúc đầu chỉ là một hai con, rất dễ đối phó, nhưng mà theo sương khói màu tím kia càng ngày càng đậm, một cỗ hương vị ngọt ngào đến gần như thối rữa rốt cuộc khó có thể xem nhẹ, ma lỗi dưới Ma Uyên giống như điên rồi, điên cuồng lao ra khỏi Ma Uyên, xông về phía bụi hoa kia.
Từ sau khi bị thương đây là lần đầu tiên Tần Phất chiến đấu với cường độ cao như vậy, dưới đan điền có một tia đau đớn truyền đến, nhưng Tần Phất lại không cảm thấy có bao nhiêu khó chịu, ngược lại có một loại vui sướng tràn trề.
Nàng càng đánh càng nhanh, càng đánh càng hung, hương vị ngọt ngào ở chóp mũi cũng càng thêm nồng đậm.
Tần Phất cảm thấy đầu có chút phát ngốc, dục vọng hủy diệt muốn xé nát tất cả, đập tan những kích động trong ngực nàng.
Nàng vẫn còn tỉnh táo biết trạng thái này không thích hợp, nhưng không thể ngăn bản thân mình dừng lại được.
Nàng ỷ vào cỗ dục vọng hủy diệt này mà quét sạch tất cả ma lỗi trước mặt, cắn đầu lưỡi, đang muốn làm cho mình tỉnh táo lại, một bàn tay lạnh lẽo đột nhiên bắt lấy cổ tay nàng, ngay sau đó, khăn tay huyền sắc che kín miệng mũi nàng, mùi cỏ cây che dấu mùi thơm ngọt ngào kia.
Tần Phất lập tức tỉnh táo lại.
Là Thiên Vô Tật.
Một khắc kia nàng ý thức được đó là Thiên Vô Tật, mạnh mẽ ức chế xúc động muốn ném hắn đi.
Nàng nghe thấy hắn ở bên tai tràn ngập áy náy nói: “Xin lỗi, mùi hương của Đọa Tiên Thảo sẽ làm cho tâm tình bất ổn bị ảnh hưởng, ta không biết…”
Hắn chưa nói xong, nhưng Tần Phất biết hắn muốn nói cái gì.
Hắn không nghĩ tới Tần Phất lại tâm tình bất ổn.
Nghiêm túc mà nói, ai có thể nghĩ đến đây, nàng cũng không nghĩ tới.
Nàng vội đẩy ma lỗi đang xông đến ra, hỏi hắn: “Ngươi có cách nào để ta không bị ảnh hưởng không?”
Thiên Vô Bệnh đưa cho nàng một viên đan dược trong suốt trắng như tuyết.
Tần Phất nhìn cũng không nhìn, trực tiếp nhét vào miệng.
Đan dược vào miệng liền tan, trong nháy mắt tinh thần thanh tỉnh, hơn nữa không chỉ như thế, Tần Phất còn cảm thấy khắp người mình còn truyền đến một cỗ nhiệt lưu hướng đan điền mà đi, ngay cả đan điền không thoải mái cũng bình tĩnh vài phần.
Nàng cảm thấy đây hẳn là đan dược thanh thần tĩnh khí, nhưng hiện tại cũng không rảnh suy nghĩ nhiều.
Ma lỗi càng ngày càng nhiều, Đọa Tiên Thảo sắp nở hoa.
Nàng tranh thủ thời gian quay đầu lại nhìn thoáng qua, chỉ thấy từng bụi hoa màu tím lần lượt nở rộ, lập tức những đóa hoa kia phảng phất như đều sống, đóa hoa đã nở ra đung đưa dây leo cắn nuốt nụ hoa chưa nở, hoa nở đến cực hạn đi cắn nuốt hoa vừa nở, dây leo màu đen trong bụi hoa xinh đẹp vặn vẹo giãy dụa, những đóa hoa màu tím tự giết lẫn nhau.
Ma lỗi càng ngày càng nhiều, Tần Phất chỉ có thể dành thời gian hô một câu: “Ngươi cẩn thận.”
Thiên Vô Tật đáp một tiếng tốt, thu tay áo đứng ở một bên, lạnh lùng nhìn chúng nó tự giết lẫn nhau.
Mà những đóa hoa kia chấm dứt cũng rất nhanh, trong đó từng đóa hoa tầng tầng lớp lớp cắn nuốt một đóa khác, trên toàn bộ dây leo màu đen cũng chỉ còn lại có một đóa hoa.
Mỹ lệ mà quỷ dị.
Thiên Vô Tật đi qua, vươn tay.
Lúc này, trong dây leo màu đen đột nhiên lao ra một con rắn nhỏ màu đen, thẳng về phía cổ tay hắn mà lao đến.
Thiên Vô Tật hời hợt nắm lấy nó, bóp nát vụn.
Tần Phất nhận thấy được cái gì, quay lại hỏi: “Làm sao vậy?”
Thiên Vô Tật quăng thân thể của con rắn đen ra, đưa tay hái đóa hoa kia xuống: “Không có việc gì, đã hái xuống rồi.”
Mà ngay lúc Thiên Vô Tật hái hoa xuống, tất cả ma lỗi phảng phất như mất đi mục tiêu công kích, cũng quên mất vì sao chúng nó đến.
Tần Phất nhân cơ hội này liền một kiếm tiêu diệt tất cả ma lỗi.
Nàng thu hồi kiếm, chạy đến bên cạnh Thiên Vô Tật tò mò nhìn đóa hoa kia, “Thật đẹp mắt.”
Thiên Vô Tật cười cười: “Nếu đẹp thì tặng cho ngươi.”
Tần Phất cảm thấy hắn đang nói đùa: “Đưa cho ta? Không phải ngươi muốn làm thuốc sao?”
Thiên Vô Tật lại nói: “Ta làm thuốc chỉ cần phấn hoa của nó, lấy phấn hoa xong có thể đưa nó cho ngươi, sau khi hái hoa này hai trăm năm không héo, coi như tạ lễ ta cho ngươi.”
Lần này Tần Phất cũng không có gánh nặng gì: “Được!”
Lúc này Thiên Vô Tật lấy ra một bình ngọc đựng phấn hoa, bông hoa to bằng bàn tay bị hắn lấy mất nửa bình phấn hoa.
Thu hồi bình ngọc, hắn đưa hoa cho Tần Phất: “Tặng ngươi.”
Tần Phất vui vẻ nhận lấy.
Mà ngay lúc này, cả hai đều nghe thấy một giọng nói gần như tức giận: “Các ngươi đang làm gì!”
Tần Phất quay đầu lại, nhìn thấy Mặc Hoa sắc mặt tái mét đứng cách đó không xa nhìn bọn họ, tầm mắt dừng ở chỗ hai tay bọn họ đan xen. Phía sau hắn là Hạ Tri Thu sắc mặt tương đối khó coi và Tô Tình Nguyệt cúi đầu nhìn không rõ vẻ mặt.
TYT & Cá Voi team