Hạ Tiều đáp: “Dạ.”
Cậu luôn trong trạng thái mù mờ, người khác đưa gì cậu cũng nhận, cho ăn gì cậu cũng sẽ bỏ nó vô miệng.
Chờ đến khi tinh thần cuối cùng cũng khôi phục, cậu mới phát hiện mọi người đã về hết trơn, còn bản thì lại đang ở trong nhà.
Trong nhà vắng vẻ, cậu cũng thấy cô đơn, như mất hết cả linh hồn, nhất thời không biết mình nên làm gì.
Bỗng nhiên, có người không nhẹ không nặng vỗ lên đầu cậu một phát.
Hạ Tiều ôm ót xoay mặt nhìn sang, lại thấy Văn Thời lướt qua người mình, ngón cái và ngón trỏ bên tay trái đang vê nhẹ, không biết đang vê cái gì.
“Còn dư cây nhang nào không?” Văn Thời liếc nhìn xung quanh.
Hạ Tiều ngẩn người: “Có, anh cần hả?”
“Đi lấy cho anh một cây.” Văn Thời nói.
Anh luôn mang đến cho người khác một cảm giác ‘không hài lòng thì sẽ trở mặt’. Hạ Tiều rất muốn gần gũi với anh, nhưng lại hơi sợ anh, nghe lệnh vội đi lấy liền.
Khi cầm một cây nhang quay lại, Hạ Tiều mới hỏi: “Đốt nhang làm gì vậy anh?”
“Lại đây.” Văn Thời nghiêng đầu về phía hậu viện, ra hiệu cậu hãy mở cửa ra.
Hậu viện biệt thự Thẩm gia lớn nhưng cũng trống trơn. Trước kia, Hạ Tiều luôn muốn mua chút hoa cỏ về trồng, nhưng Thẩm Kiều lại bảo phải ‘chừa chút chỗ’, cũng không biết là chừa lại làm gì.
Nhìn thấy một khối đất trống như vậy, Văn Thời cũng không cảm thấy kỳ quái, vẻ mặt lại tỉnh ngộ.
Nên Hạ Tiều nghi ý ‘chừa’ của Thẩm Kiều hồi đó là chừa lại cho anh.
“Đưa anh cây nhang.” Văn Thời ngoắc ngón tay không cầm gì, ý bảo Hạ Tiều đưa đồ cho mình.
Hạ Tiều ngoan ngoãn làm theo.
Văn Thời ngồi xổm xuống, để tro nhang run rớt xuống giữa ngón tay đang vê nhẹ.
Hạ Tiều chợt như vừa được mở rộng tầm mắt, thấy mấy thứ chỉ thấy được trong lồng —— những hơi khói đen nhẹ nhàng lượn quanh người Thẩm Kiều, từng bị làm tan ra bởi Văn Thời.
“Đây không phải là…” Hạ Tiều mở to hai mắt.
Văn Thời còn đang vê ngón tay, chỗ đó không có nhiều hơi khói cho lắm, bị anh vê thành một nhánh cây rất dài.
Anh đưa tay gộp chúng lại, thứ đó cắm ngay xuống đất.
Không biết cơn gió từ đâu nổi lên, khói nhang ập lên người Hạ Tiều, làm hai mắt cậu rưng rưng, che mặt ho một lúc.
Chờ cậu ổn từ trạng thái nóng rát đó và mở mắt ra, cậu phát hiện có thêm một gốc cây lú lên mảnh đất trước mặt, cành cây cao gầy thanh tú.
Hạ Tiều hoảng sợ, chưa kịp né tránh đặt mông ngồi lên bùn: “Cây này là gì vậy anh?”
“Mai trắng.” Văn Thời nói.
Hạ Tiều thầm nói em đâu có hỏi về giống loài: “Cây này ở đâu ra vậy anh?”
“Không phải cậu mới thấy đó à?” Văn Thời nhìn cậu như đang nhìn một đứa ngốc.
“Em biết chứ, em… em thấy mà. Anh vừa làm gì đó với khí đen mà anh đã hút khỏi người ông, thế là lại có cái cây này nè.”
Văn Thời: “Ừ.”
Hạ Tiều chợt thấy cạn lời.
Nửa ngày sau, cậu mới từ từ mở to hai mắt, hỏi với vẻ khó thể tin nổi: “Vậy nó là…”
Văn Thời nghĩ rồi nói: “Cậu có thể xem nó như một thứ mang ý nghĩa về Thẩm Kiều, cũng có thể xem nó là thứ Thẩm Kiều để lại cho mình.”
Hạ Tiều lẳng lặng nhìn cây non, bừng tỉnh nhớ lại gần chỗ cậu ở khi còn nhỏ cũng có một rừng mai trắng nhỏ, như thể chúng bất thình lình lớn lên vậy.
Giờ tự dưng cậu chợt hiểu được lai lịch của chúng —— Thẩm Kiều cũng là một phán quan và từng tiễn rất nhiều người đi, chắc cũng từng làm những chuyện như thế này.
“Người nào …” Hạ Tiều nuốt xuống hai chữ ‘qua đời’ rồi nói: “Cũng sẽ biến thành như vậy hả anh?”
Văn Thời nói: “Tại anh thích thế.”
Hạ Tiều muốn nói em cũng vậy, như thể bỗng nhiên không còn khổ sở như thế nữa, như thể Thẩm Kiều vẫn còn đứng đó nhìn cậu một cách dịu dàng và từ ái.
Văn Thời đứng lên, bóp chặt xương ngón tay đang để bên người một cái.
Hạ Tiều cũng bò dậy theo, lượn quanh cây non vài vòng, muốn chạm vào nhưng lại không dám.
“Mình có cần bón phân cho cây này không anh?” Hạ Tiều hỏi.
Văn Thời: “Nó sẽ tự lớn lên.”
Hạ Tiều “à” một tiếng, lại hỏi: “Vậy em có thể tưới nước không?”
Văn Thời: “Anh chưa từng tưới, cậu có thể thử.”
Hạ Tiều lại không dám nhúc nhích.
Văn Thời tức giận nói: “Hôm nào ngoài trời cũng mưa nhưng anh chưa thấy nó bị tưới chết bao giờ.”
Lúc này Hạ Tiều mới yên tâm, chạy đi tìm ấm nước, dường như hồn cũng vừa quay về xác.
Văn Thời dựa lên cạnh cửa, nhìn cậu bận bịu tưới nước cho cây non, bỗng cảm thấy kẻ tạo rối hồi đó chắc chắn có cốt cách trong sạch, nếu không sao lại làm ra một thằng ngốc như vầy được chứ.
Có cây mai trắng này, sự hoạt bát của Hạ Tiều cuối cùng cũng trở về.
Sáng sớm thức dậy, điều đầu tiên cậu làm là tưới nước và sửa nhánh cho cây giống, sau đó theo chân Văn Thời đốt nén nhang kính Tổ sư gia.
Hôm nọ khi đốt nhang xong, bước ngang qua và liếc bức danh phả các vị Phán Quan một cái, cậu chợt đứng hình.
Văn Thời buồn bực hỏi cậu: “Cậu làm gì đấy?”
Hạ Tiều nhìn chằm chằm, không hề hé răng, ngắm bức danh phả với một ánh mắt đầy ngờ vực ——
Cậu mới thấy tên của Văn Thời lặng lẽ lóe lên một cái.
Hơn nữa, hình như dòng của họ… vừa nhích lên trên một xíu.
Nhưng sao lại thế được? Cái dòng này đến Thẩm Kiều thì đã đứt sạch, cả dòng qua đời hết trơn mà cũng còn nhích lên được nữa à?
Không không không, có lẽ đó chỉ là ảo giác.
Hạ Tiều ngập ngừng cả buổi nhưng vẫn lắc đầu một cái, nói: “Không gì hết anh, em bị hoa mắt thôi.”
Văn Thời không để ý tới cậu nữa.
Căn nhà này hơi lớn. Đối với hai tên không giỏi việc nhà, dọn dẹp là một quá trình khá tốn sức. Văn Thời và Hạ Tiều tốn hai ngày rưỡi để xử lý, từ từ thay đổi vị trí của sô pha và bàn ghế trong nhà, như bọn hamster đang tha đồ ăn đi.
Chiều hôm đó sau khi sửa sang xong mọi thứ, Hạ Tiều định dọn lại lần nữa cho sạch, thế nên cậu móc ra một món đồ từ trong ngăn tủ.
Văn Thời đang tìm cây chổi ở đâu đó thì nghe thấy tiếng ong ong của một thứ trông như cái mâm đang nhào về phía mình ở dưới đất, không biết sao lại xui xẻo đâm trúng chân anh..
“Cái này là gì thế?” Văn Thời rủ mắt nhìn chằm chằm nó, vẻ mặt đan xen giữa hai ý ‘để nó cút đi’ và ‘giẫm chết nó’.
Hạ Tiều vội vàng chạy tới, đá thứ ầm ĩ đó đi, lừa lọc anh: “Cái này là máy quét rác đó anh.”
“Vậy còn dùng chổi nữa không?”
“Không cần đâu ạ.” Hạ Tiều xua tay.
Văn Thời “à” một tiếng, ung dung bình tĩnh chấp nhận sự tồn tại của thứ đó.
Hạ Tiểu thầm nói trong lòng anh Văn đúng là anh Văn, không sợ sóng dữ, vừa nhìn đã biết là kiểu người từng trải sự đời.
Kết quả mới bùi ngùi xong, cậu đã thấy Văn Thời lại lấy ra một hộp bánh que từ trong tủ lạnh, đứng nhâm nhi một cách vô cảm suốt hai tiếng liền, cứ nhìn chòng chọc vào máy quét rác đang làm việc của mình như thế.
“Anh Văn.” Hạ Tiều từ từ sít tới kế bên anh, chỉ vào cái hộp và hỏi: “Ăn cái này có thể no không anh?”
Văn Thời chả thèm nâng mí mắt lên: “Không được.”
Hạ Tiều: “Vậy chẳng phải giờ anh đang đói bụng lắm hả?”
Văn Thời: “Cậu đoán xem?”
“Vậy ăn gì mới được anh?” Hạ Tiều lại hỏi.
“Người.” Văn Thời thốt ra một chữ.
“…” Hạ Tiều vội chạy biến.
Nhờ phúc của thằng ngốc này, cảm giác đói khát bị Văn Thời đè nén rất lâu lại bùng cháy. Giờ anh đã có một tật xấu, mỗi khi đói, anh sẽ nhớ đến một người…
Không được, bấm nút biến ngay.
Văn Thời tự nói với mình trong lòng, nói rồi anh lại mở tủ lạnh ra.
Hạ Tiều nhích lại theo, liếc một cái, anh đã ăn hết bánh que. Ánh mắt của Văn Thời dừng lại trên một dãy nước uống.
Lần này Hạ Tiều tỏ vẻ tích cực: “À này, anh Văn, để em giới thiệu cho anh ——”
Chưa dứt lời, Văn Thời đã cầm lấy một lon coca từ trong đó, ‘póc’ một tiếng mở được nắp lon, lạnh lùng bảo: “Anh chết năm 95 chứ không phải năm 65.”
Hạ Tiều: “…”
Ok, em đã nghe ra, tâm trạng càng xấu hơn rồi.
Hạ Tiều không dám lắm miệng, cũng không dám chạy xa, đứng yên ngay bên cạnh.
Suốt nửa ngày sau, cậu nghe anh Văn của mình tự hạ mình hỏi: “Bên Tạ Vấn có động tĩnh gì không?”
Hạ Tiều: “Há???”
Văn Thời hơi nhíu mày: “Chẳng phải gã nói muốn chuyển đồ tới thuê phòng à?”
Từ sau khi xuống núi, họ không nghe được chút tin tức nào về Tạ Vấn nữa, như người nọ đã bốc hơi khỏi trần gian, cũng không nghe hắn hỏi về chuyện thuê phòng gì cả. Điều làm người ta thấy lạ là…
Đương nhiên, chủ yếu là chỉ có mình Văn Thời thấy lạ thôi.
Dù sao thì đối với Hạ Tiều, khái niệm hai ngày rưỡi thì vẫn khá ngắn, chớp mắt một cái đã trôi qua, hai ngày rưỡi không liên lạc cũng không phải vấn đề gì hết.
Nhưng cậu không dám nói thế với Văn Thời, vì cậu cảm thấy chắc anh Văn nhà mình bị đói điên luôn rồi.
“Vậy em… thử liên lạc nha anh?” Hạ Tiều hỏi.
Văn Thời chưa nói mình có đồng ý hay không.
Lúc Hạ Tiều đang tìm số, anh chợt mở miệng: “Tây Bình Viên ở đâu? Cậu biết đường chứ?”
Hạ Tiều chớp chớp mắt: “Dạ, dạ biết.”
Chi vậy anh? Anh muốn tới nhà ăn thịt người ta hả?
▓▒░(°◡°)░▒▓
Chú thích nhẹ:
(*) Thất liên (tên chương): mất liên lạc.
HẾT CHƯƠNG 13 („• ֊ •„)