Hà Tử Vi nói xong thì xoay người ngay, đợi cả buổi Đường Chu mới chịu đeo găng tay chạm vào lưng cậu. Đường Chu chưa bao giờ kỳ cọ giúp người khác, lực tay hơi lớn, Hà Tử Vi không tự chủ được bắt đầu né: “Úi úi úi cậu nhẹ nhẹ thôi.” Đường Chu đành phải vừa kéo tay vừa nâng hông cậu lên để cố định người, sau đấy mới bắt đầu lại lần nữa.
Da thịt Hà Tử Vi trắng nõn, lướt qua chỗ nào đỏ ửng chỗ đấy, cứ như đang bị người khác chà đạp. Hà Tử Vi cong eo hơi lâu nên có chút mỏi, bèn chống tay trên đầu gối, cái mông nhỏ trắng mịn mân mê, theo động tác lên xuống của găng tay mà lắc lư trước mặt Đường Chu, miệng huyệt giữa khe mông như ẩn như hiện. Cứ thế bất chợt, lần thay phiên kỳ cọ này dần dần thay đổi ý nghĩa.
Tốc độ di chuyển sau lưng ngày càng chậm, Hà Tử Vi âm thầm nghi hoặc, đột nhiên bị Đương tóm lấy siết vào lồng ngực, sau lưng là dương v*t cứng rắn thẳng tắp chọc vào mông. Đường Chu gặm một cái trên mặt Hà Tử Vi, giọng hết sức hung ác: “Con mẹ nó cậu đúng là quá thiếu thao!”
Ánh mắt Hà Tử Vi hiện rõ nồng nặc khiếp sợ, cậu vô cùng oan ức, rõ ràng chưa có làm gì hết, tại sao lại thành mẹ nó thiếu thao rồi?!
Đường Chu không dư thời gian chờ cậu lĩnh hội hết ý nghĩa sâu xa, hắn nhanh tay dội sạch bọt trên người Hà Tử Vi, lập tức đè từ phía sau hôn lên gáy Hà Tử Vi, ngón tay tiến thẳng vào hang ổ địch chạm vào miệng huyệt.
Giống như có trận cuồng phong kéo tới, Hà Tử Vi bị cái tay sờ sờ huyệt thăm hỏi, trong chốc lát liền đã chịu hết nổi, mềm eo dựa vào người sau lưng, hơi thở cũng bắt đầu dồn dập.
Hậu huyệt Hà Tử Vi rất khít, nhưng nhanh chóng được ngón tay linh hoạt của Đường Chu mở rộng, Đường Chu tỉ mỉ vỗ về nếp uốn xung quanh thật lâu, rồi bất ngờ đâm sâu vào chính giữa, người trong ngực khẽ hô một tiết, thịt huyệt mềm mại nuốt hết nửa ngón tay. Phòng tắm không có gel bôi trơn, Đường Chu lấy một ít sữa tắm bèn đem ngón trỏ cắm vào, môi cắn hôn ở trên cổ người.
Không khí ẩm ướt, hơi nước ám muội, hô hấp nóng bỏng phả vào làn da trần trụi, tiếng hít thở của hai người càng ngày càng gấp gáp, cứ như cầu thủ đang chạy đua trên sân cỏ. Hà Tử Vi suýt chút nữa đã sút bay khung thành dưới sự đùa giỡn của Đường Chu, ngón tay mãnh liệt đè nghiến tuyết tiền liệt bên trong hậu huyệt, tuyển thủ hạt giống số 0 Hà Tử Vi dẫn đầu sút bóng, tỉ số tạm thời nghiêng thành 1:0.
Tình hình bỗng trở nên hết sức nguy cấp, tuyển thủ hạt giống số 1 Đường Chu không cam lòng, vội vàng tăng ba ngón tay xuyên xỏ ở hậu huyệt, chỉnh Hà Tử Vi thành tư thế khom lưng, nâng dương v*t của mình cắm vào.
“Bao! Á… Mang bao…” Cổ họng Hà Tử Vi run rẩy kêu lên.
“Ngoan, lỡ vào rồi.”
“… Hức… Ư…” Đường Chu thúc mạnh vài cái ngay giữa hồng tâm, Hà Tử Vi không ức chế nổi rên thành tiếng, liên tục bại trận trong chớp mắt, chỉ có thể cam chịu số phận mà chấp nhận hành vi gian lận của đối thủ.
Tốc độ đâm rút của Đường Chu nhanh nhẹn lại có lực, vốn dĩ ban đầu Hà Tử Vi còn thấy đau, nhưng đã sớm bị làm đến mơ hồ, cảm giác tê dại từ háng truyền lên, hậu huyệt nóng rát sưng phù, bị gậy th*t ma sát đến muốn bốc cháy.
Một lát sau khi Hà Tử Vi thấy mình sắp đứng hết nổi nữa, eo mềm nhũn chẳng ra hình thù gì, cậu mới ngoái đầu nhìn Đường Chu, ánh mắt ướt át lộ vẻ mê ly, mở miệng nhưng thốt không ra lời, chỉ có thể há to thở hổn hển, giống như đang thiếu dưỡng khí, cứ cách quãng lại truyền ra tiếng rên rỉ cao vút uyển chuyển.
Đường Chu tạm dừng động tác cúi xuống bế người, mặt đối mặt nâng cái mông nhỏ trơn bóng của Hà Tử Vi, Hà Tử Vi giật mình hét một tiếng, chân đột nhiên chưa kịp đề phòng mà bị Đường Chu nhấc lên gác ở ngang hông, cậu sợ hãi ôm lấy cổ Đường Chu.
Đường Chu bế người cao một chút để trên cửa toilet, nhanh chóng đem phân thân chôn vào đâm rút tốc hành. Lần này thúc Hà Tử Vi mạnh đến mức cả người nảy lên, lại bị lực hút trái đất lôi về, thứ duy nhất chống đỡ cậu chính là gậy th*t cứng như sắt dưới thân. Cảm giác này quá đáng sợ, khoái cảm quá mãnh liệt, cậu chịu không nổi, thoáng cái nước mắt đã rơi xuống, chỉ có thể phí công kẹp chân cho thật chặt.
“A… Quá… Quá sâu… Ưm… ” Hà Tử Vi ngẩng đầu nức nở, cửa ở phía sau bị va chạm vang “Cót két”, dần dần nhảy lên chung tần suất với nhịp đập trái tim cậu.
Một khi nước mắt đã rơi thì không cách nào dừng được, lông mi ướt nhẹp, tựa như phiến lá nhỏ che phủ bên trên, bị ánh đèn chiếu xuống tạo thành cái bóng. Tuyến lệ kích động rơi lã chã, đọng lại thành vũng nước nhỏ trước ngực, Đường Chu cúi người liếm ngực Hà Tử Vi, theo vệt nước mà hướng lên trên, khẽ hôn khóe mắt cậu trấn an. Hắn nghiêng đầu mút vành tai Hà Tử Vi: “Muốn tớ chậm một chút sao?”
Hà Tử Vi chôn mặt vào bả vai Đường Chu, gấp gáp thở dốc, đôi môi run rẩy cả buổi mới nức nở nhỏ giọng nói: “…Muốn.”
Đường Chu cứ thế dừng lại, gậy th*t hắn chôn trong cơ thể Hà Tử Vi thoáng sượt qua tuyến tiền liệt, cực kỳ chậm rãi ma sát điểm nhạy cảm, thỉnh thoảng rút ra với biên độ nhỏ rồi đâm hai lần. Bàn tay đang nâng mông thuận thế nhào nặn hai múi thịt non mềm, hàng lang co rút thúc giục động tác bên ngoài, trái lại gậy th*t trong người chỉ di chuyển nhẹ, cứ quanh co mài vào điểm kia một ít, khoái cảm tê dại từng chút từng chút kích thích vách ruột, nhưng từ đầu đến cuối vẫn khăng khăng không cho đối phương sảng khoái.
Hà Tử Vi bị mài xụi lơ cả người, từ nơi sâu xa trong hậu huyệt truyền tới xương cốt cảm giác ngứa ngáy yếu mềm, làm quân lính trong lý trí cậu tan rã. Cậu kìm lòng chẳng đậu uốn éo trước ngực Đường Chu, thân thể lại bị người khác nắm trong tay vững vàng, khiến tình huống càng trở nên tệ hại. Đường Chu nhạy bén phát hiện động tác chống đối nhỏ của Hà Tử Vi, khóc lóc yếu ớt bên tai chợt kéo dài, xen lẫn với mị thanh trường âm không ức chế được từ tiếng thở dốc.
Đường Chu ngậm vành tai Hà Tử Vi, mút đến cả cái lỗ tai đều ướt đẫm. Tai Hà Tử Vi vô cùng nhạy cảm, Đường Chu phát hiện ra chỉ cần hắn hở tí lại liếm láp, cái miệng nhỏ phía sau sẽ vô thức kẹp hắn càng chặt hơn.
“Sao lại khóc dữ như vậy?” Bả vai người trong ngực lẩy bẩy không ngừng, run rẩy kịch liệt, Đường Chu phun hơi thở vào trong lỗ tai Hà Tử Vi, dưới thân hung hăng đè nghiến, thế nhưng trên mặt lại tươi cười, giọng điệu rất ư quan tâm chăm sóc: “Nếu đã khó chịu thế này, hay là khỏi làm nữa nhé?”
Hà Tử Vi ngửa người về phía sau dựa lên cánh cửa, bàn tay đang vịn bả vai Đường Chu dùng hết sức lực, thậm chí các đốt ngón tay cũng đều trắng bệch. Khóe mắt ửng hồng thấm nhuần lim dim, ánh mắt mang theo loại cảm giác khiến lòng người ngứa ngáy khó nhịn, nghẹn ngào sốt ruột mà ngẩng đầu nhìn Đường Chu. Hai mắt Đường Chu dần trở nên nóng bỏng, khoảnh khắc đó hắn chợt nghĩ rằng, Hà Tử Vi còn có thể khóc đẹp hơn nữa.
“Muốn nói gì?” Đường Chu cúi người xuống hôn giọt nước mắt đọng lại trên gò má cậu: “Tớ đều nghe cậu.”
Vẻ mặt Hà Tử Vi cực kỳ đáng thương, xấu hổ cả buổi mới nhắm tịt mắt khó khăn mở miệng, thanh âm hết sức run rẩy: “Động… Hức… Động đậy…”
“Như thế này?” Đường Chu chậm rãi rút gậy th*t ra khỏi miệng huyệt, rồi lại đẩy thật sâu về chỗ cũ.
Hà Tử Vi sao chịu nổi loại tra tấn thong thả từ tốn kiểu này, khóc càng thảm thiết hơn: “A… Ừ… Nhanh, nhanh chút đi mà… Hức…”
“Được, cậu ôm chặt tớ.” Đường Chu khẽ cười một tiếng, đi sâu hết cỡ đè lên tâm huyệt, ôm người mạnh mẽ hoạt động. Hà Tử Vi bị đâm đến ý chí mơ hồ, cậu cắn cổ Đường Chu, đầu ngón tay đều đang run rẩy, chẳng mấy chốc, dưới tình huống không có bất kỳ sự đụng chạm nào giải phóng chút tinh dịch thưa thớt.
Đường Chu điên cuồng tàn phá bừa bãi bên trong vách ruột, vạch ra huyệt thịt đỏ tươi, cuối cùng dốc hết sức lực vùi dương v*t vào chỗ sâu nhất. Ngay thời khắc cao trào, hắn bừng tỉnh nghe được Hà Tử Vi dùng âm thanh cực kỳ yếu ớt gọi tên hắn bên tai.