Năm người cách kho vũ khí không xa, Điền đi đầu ra hiệu cho mọi người dừng lại, những người cầm súng chia nhau canh chừng. Kiệt bọc hậu sau lưng cả nhóm, chứng kiến bóng người áo đen tràn vào kí túc xá càng lúc càng nhiều, số lượng tân binh “hi sinh” theo đó tăng lên, khắp nơi đều có người nằm xuống bất tỉnh. Tiếng súng, tiếng cháy nổ vang lên, khiến Kiệt có cảm giác mình đang trải qua chiến tranh thật sự chứ không còn là thi sát hạch nữa.
– Địch tấn công kho vũ khí rồi. – Điền hội ý với mọi người. – Ở kho vũ khí có một nhóm người đang cầm cự chiến đấu, nhưng e rằng họ không chống đỡ được lâu đâu.
Kiệt nhìn về hướng kho vũ khí, quan sát chiến trận diễn ra ác liệt. “Địch” đeo mặt nạ phòng độc, trực tiếp ném lựu đạn khói vào kho vũ khí nhằm tung hỏa mù. Khói bủa vây khắp nơi, chỉ có thể thấy vài bóng người của phe “ta” đang cầm cự trong làn khói trắng, có người vẫn ngoan cố tiếp tục chiến đấu, có người không chịu nổi lượng khói hít vào phổi, liền nằm gục xuống đất.
Kho vũ khí có nguy cơ sắp thất thủ, nhóm của Kiệt đã đến trễ hơn một bước, chỉ có thể bỏ qua kho vũ khí này, đến kho vũ khí của các đại đội khác để bổ sung thêm đạn dược.
Ngay khi Kiệt vừa định nói ra điều này, chợt cậu phát hiện nhân ảnh quen thuộc của Sơn trong đám khói kia. Cậu ta cùng vài đồng đội nữa giằng co với “địch”, cố gắng tạo ra kẽ hở để trốn chạy. Nhưng hỏa lực của đối phương quá mạnh, lối ra vào kho vũ khí đã bị chặn đường, Sơn cùng đồng đội cậu ta bị dồn đến đường cùng, chỉ sợ không thể chống đỡ được nữa.
– Mau ra tiếp viện cho những người kia. – Kiệt ngay lập tức nói. – Ba người có súng hỗ trợ quét sạch “địch”, hai người còn lại vào trong, lấy đủ số súng cần dùng, đạn dược thì mang được bao nhiêu thì mang. Mọi người mau chuẩn bị đi, không có thời gian thắc mắc đâu.
Cả nhóm cảm nhận được sự gấp gáp của Kiệt, không ai phản đối, lập tức theo đội hình di chuyển phía sau cậu.
Kiệt, Điền và Tuấn Anh đi đầu hàng, trên tay mỗi người đều cầm súng MP5, khi đi tới dãy nhà hậu cần, khoảnh khắc Kiệt định ra hiệu lệnh đánh úp lực lượng đối phương đang công kích kho vũ khí thì đột nhiên cả Điền và Tuấn Anh cùng ngăn cậu lại.
– Có chuyện gì vậy ? – Kiên nhẫn của Kiệt dần bị bào mòn.
– Hai người tụi tôi chưa từng gϊếŧ người bao giờ, vẫn chưa sẵn sàng cho việc này. – Điền ái ngại nhìn Kiệt.
– Trên chiến trường không có thời gian cho các đồng chí làm quen đâu. – Kiệt nói. – Hãy nhớ rằng nếu không gϊếŧ địch thì địch sẽ diệt ta, sau đó tàn sát đồng bào, giày xéo quê hương đất nước của hai người.
– Nhưng đối phương chỉ là lính, nghe lệnh sai bảo của cấp trên, chứ họ đâu muốn cầm súng chém gϊếŧ người khác đâu. – Tuấn Anh nói.
– Chúng ta cũng là lính, cầm súng bảo vệ Tổ quốc, chỉ cần có kẻ xâm phạm lãnh thổ quốc gia, lập tức phải bị tiêu diệt. – Kiệt quả quyết nói. – Các đồng chí chuẩn bị tinh thần đi, không có nhiều thời gian để mà chần chừ đâu !
Điền, Tuấn Anh và hai người lính còn lại bị khí thế của Kiệt dọa cho ngẩn người, nhanh chóng lên dây cót tinh thần, chuẩn bị cùng cậu hành động.
Năm người lom khom tiến lại gần kho vũ khí hơn một tí, Kiệt đi đầu quan sát, nhận thấy những người kia căn bản không chú ý tới phía bọn họ, nhận định đây chính là thời cơ, không chần chừ liền vùng dậy, la lớn :
– Tấn công !
Tạch tạch tạch !
Kiệt, Tuấn Anh và Điền đồng loạt vụt dậy, bắn về phía “địch”, rồi cùng hai người còn lại vội vàng chạy về phía kho vũ khí. Đối phương bị tấn công bất ngờ, hai người bên “địch” trúng đạn ngã xuống đất, những người còn lại nhất thời bị phân tâm, khi lấy lại tập trung thì lại bị loạt đạn của ba người cầm súng phía Kiệt tập kích, rất nhanh chóng toàn bộ đối phương bị hạ gục, tạm thời giải vây cho nhóm của Sơn.
– Kiệt ! Phải mày không ? – Sơn nhận ra sự xuất hiện của Kiệt, kéo cổ áo lên cao bịt mũi, chạy lại chỗ cậu hỏi.
– Mày không sao chứ ? – Kiệt vừa nói đã vô tình hít một ít khói vào người liền ho sặc sụa, hơi cay xộc tới khiến nước mắt nước mũi cậu chảy giàn dụa. – Mau lấy súng và đạn dược đi ! Chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây, “địch” sẽ nhanh chóng tập kích lại chỗ này đấy !
Tạch tạch tạch !
Xèo xèo !
Kiệt vừa dứt lời, một loạt đạn xuyên thủng làn khói trắng, bắn trúng vào bắp tay của một người đồng đội của Sơn. Đồng thời một quả lựu đạn khói phóng tới, rơi xuống ngay dưới chân hai người Kiệt và Sơn, khói trắng phun ra càng khiến cho tầm nhìn của mọi người bị hạn chế, hô hấp trong phòng cũng trở nên khó khăn.
– Địch tập kích rồi ! – Điền không chịu đựng nổi nữa bèn quát lớn ra lệnh. – Bỏ kho vũ khí ! Chuẩn bị rút lui !
Những người còn lại mau chóng cầm theo súng trên tay, hai người lính phụ nhau xốc vai, mang theo người đồng đội bị trúng đạn ở cánh tay. Kiệt, Sơn, Tuấn Anh và Điền phối hợp với nhau, nã đạn về phía “địch”, mượn khói trắng để che giấu bản thân, mọi người khẩn trương rời khỏi kho vũ khí, rất nhanh thoát khỏi dãy nhà hậu cần đang bị đối phương ồ ạt tấn công.
– Kí túc xá bị chiếm đóng rồi. – Tuấn Anh nói, nhìn về phía khoảng sân rộng lớn nằm giữa khu kí túc xá, lúc này đối phương đang khuân theo “thi thể” của đồng đội, tập trung lại giữa sân.
– Không thể ở lại đây được đâu. – Kiệt vuốt chóp mũi, quệt lấy giọt mồ hôi lăn trên sống mũi. – Mau rời khỏi đây thôi.
– Liệu ra ngoài khu vực kí túc xá có được không ? – Sơn thì thầm vào tai Kiệt. – Có khi sát hạch chỉ giới hạn trong phạm vi kí túc xá đại đội tân binh thôi.
– Cả cái doanh trại này loạn hết cả rồi, cứ như là chiến tranh thật ấy. – Kiệt nói. – Tao nghĩ phạm vi sát hạch là ở trong doanh trại này, tụi mình muốn chạy ở đâu cũng được, miễn đừng ra ngoài là được rồi.
– Hai đồng chí định ra ngoài doanh trại đấy à ? – Điền đột ngột chen lời.
– Bên ngoài có khi cũng rất nguy hiểm, trước tiên phải cố thủ trong doanh trại đã. – Sơn lấp liếm bịa chuyện. – Có khi trong doanh trại này còn có thông tin về địch, ở lại đây khai thác chút thông tin trước đã, rồi mới ra ngoài tìm cứu viện được.
Kiệt và Sơn đều biết cuộc chiến này thực ra chỉ là thi sát hạch do bộ đội đặc công tổ chức, nhưng hai người ngầm thỏa thuận sẽ không tiết lộ bí mật cho người khác biết, làm như vậy chẳng khác gì hai người gián tiếp hủy hoại bài sát hạch mà các cấp chỉ huy ở đây đã dày công chuẩn bị. Để tránh chuyện này, hai người chỉ có thể thì thầm với nhau, coi đây chỉ là chuyện riêng tư giữa hai người, cũng như đảm bảo tính chất bí mật cho kì sát hạch đánh giá chất lượng tân binh đặc công.
– Có khi chiến sự bên ngoài còn ác liệt hơn ở đây. – Một chiến sĩ đi cùng nói. – Mà hồi nãy đạn dược lấy không đủ, chúng tôi chỉ kịp lấy súng chứ không lấy đạn dự trữ, giờ chỉ có một băng đạn thôi.
– Kho vũ khí của đại đội tân binh bị đánh chiếm mất rồi, quay lại đó bây giờ rất nguy hiểm. – Điền nói.
– Vậy thử tới kho vũ khí của đơn vị khác để tiếp ứng thêm đạn dược đi. – Tuấn Anh đề nghị.
– Đồng chí Khánh, đồng chí có đi được không ? – Điền quay qua hỏi người bị trúng đạn.
– Thấy hơi tê hết cánh tay, không cử động được. – Khánh nói. – Cánh tay còn lại không bị phế, vẫn tiếp tục cầm cự được.
– Đồng chí phải cầm máu đi đã. – Tuấn Anh nói. – Coi chừng lại bị nhiễm trùng đấy.
Khánh gật đầu hiểu, nhưng ở chỗ “chiến trường” thế này lại không có trang bị y tế, Viên chỉ có thể cởi chiếc áo lính mặc bên ngoài, định dùng nó quấn chặt bắp tay để cầm máu.
– Ủa, đây đâu phải vết đạn nổ ? – Điền đột nhiên bắt lấy bắp tay của Khánh. – Viên đạn chỉ găm vào bắp tay thôi, hoàn toàn không gây ra thương tích nghiêm trọng.
– Hình như là đạn rỗng. – Một đồng chí tiến tới xem xét. – Địch không có đạn thật để xài đàng hoàng à ?
– Hình như là đạn tẩm thuốc gây mê ấy. – Tuấn Anh nói. – Đạn này khiến đồng chí Khánh bị tê hết cả cánh tay còn gì nữa.
– Cuộc chiến lần này chắc chắn là có vấn đề. – Khánh tiếp lời. – Doanh trại này nằm giữa lòng thành phố Nam Giang, địch tràn vào tận đây mà chẳng ai báo động gì cả, lúc địch đánh úp chỗ này thì chắc người dân thành phố Nam Giang đều đã bị tàn sát cả rồi.
Tạch tạch tạch !
Khánh vừa dứt lời, đột nhiên có đạn bắn tới, cả nhóm theo phản xạ vội dùng ba lô chống đỡ, may mắn không ai trúng đạn. Kiệt hé mặt nhìn về phía kí túc xá đại đội tân binh, thấy “địch” đã phát hiện ra mọi người, không ngừng bắn về phía nhóm của Kiệt. Ngay lập tức cậu bắn trả, hạ gục một người đối phương, đồng thời ra lệnh :
– Chạy qua bên kia ! Mau lên !
Chẳng ai biết bên kia là bên nào, nhưng hỏa lựa của đối phương liên tục đổ dồn về cả nhóm, mỗi người một băng đạn thì không chống đỡ nổi, bắt buộc phải rút lui.
Cả nhóm rời khỏi kí túc xá của đại đội tân binh, lúc này mới biết được tình hình ở những nơi khác trong doanh trại. Toàn doanh trại đều không có điện, chìm trong bóng tối, thỉnh thoảng lại bắt gặp một vài ánh lửa lập lòe từ phía xa, khắp nơi đều im ắng rợn người, từng cơn gió đêm lạnh lẽo thổi tới khiến ai nấy đều lạnh run người. Trái ngược với khung cảnh trong doanh trại, ở phía xa vẫn thấy được ánh đèn điện từ những tòa nhà cao tầng ở trung tâm thành phố Nam Giang, không có vẻ gì là đang bị uy hiếp bới “địch”, khiến cho mọi người trừ Kiệt và Sơn đều nghi ngờ về cuộc chiến mà mọi người đối mặt.
Mọi người băng ngang con đường nhựa, đến được kí túc xá của một đại đội đặc công nằm ở phía bên kia đường. Kiệt dẫn đầu cả nhóm, mượn bóng tối im lặng khom người chạy tới lối vào của kí túc xá đơn vị đặc công kia. Trái ngược với kí túc xá tân binh, địch không tập kích nơi này, khắp nơi đều bị bao phủ bởi bóng tối, không gian tĩnh lặng chỉ nghe được tiếng côn trùng rả rích kêu, Kiệt cảm tưởng ngay cả tiếng thở của mình cũng quá lớn, nhất thời cảm thấy căng thẳng tột độ.
Đột nhiên bụi cây ven đường rung lên, Kiệt cảm giác tim mình sắp nhảy lên cổ họng, căng thẳng đứng thẳng người chĩa súng về phía đối phương. Đối phương tầm khoảng mười mấy người, thấy Kiệt giương súng thì định lao vào giằng co, nhưng rồi hai bên nhanh chóng nhận ra đối phương là người phe “ta”, đều mặc áo lính rằn ri màu xanh, liền lơ là cảnh giác với người đối diện, song vẫn đề phòng xung quanh.
– Các đồng chí là người của đại đội tân binh đúng không ? – Người dẫn đầu nhóm người kia dè dặt hỏi.
– Đúng vậy. – Kiệt trả lời. – Mọi người đi đâu vậy ? Súng của mọi người đâu ?
– Tụi tôi không dám lấy súng. – Một người bên kia nói. – Vừa chạy tới bức tường bao quanh doanh trại thì bị phục kích, bị bắn không còn đường lui nên phải quay lại doanh trại.
– Tụi tôi cũng định vào đây lấy thêm đạn dược. – Điền nói. – Mọi người đi cùng chúng tôi nhé. Càng đông càng an toàn.
Kiệt có chút ngán ngẩm. Quân số hai bên tổng cộng tới hai mươi sáu người, nhiều người như vậy rất dễ bị đối phương phát hiện. Nhưng ý kiến đa số lại thắng thiểu số, Kiệt và Sơn cũng không thể hành động đơn phương độc mã được, bắt buộc phải dựa vào những người này mới có thể thuận lợi thông qua sát hạch đợt đầu tiên.
Hai mươi sáu người men theo hành lang, tiến vào dãy nhà hậu cần của đơn vị đặc công nọ, xung quanh yên tĩnh không một bóng người. Kiệt và Điền đi đầu, rất nhanh đã tìm thấy cửa kho vũ khí, nhưng cánh cửa kho đã bị khóa lại, căn bản chẳng thể vào trong.
– Thử bắn súng phá khóa coi sao. – Một người của nhóm người kia đề xuất.
– Làm vậy không phá khóa được, thậm chí đạn bật ngược lại còn gây chấn thương cho bản thân nữa. – Điền nói. – Mà đạn này là đạn rỗng chỉ tẩm thuốc mê, bắn ra không xi nhê gì tới ổ khóa đâu.
– Tân binh chỉ được dùng đạn trong kho vũ khí của tân binh thôi. – Đột nhiên phía sau có giọng nói trầm ổn vang lên. – Không được dùng đạn của đơn vị khác.
Tất cả mọi người giật mình nhìn về phía giọng nói, thấy một người đàn ông đứng đó, toàn thân mặc đồ màu đen, chĩa khẩu súng MP5 về phía mọi người.
Tạch tạch tạch !
Trước khi Kiệt kịp nổ súng, đối phương đã bắn một lúc ba viên đạn, nhanh chóng hạ gục Khánh và hai người đứng bên cạnh cậu ta.