Đến lúc đó chắc sẽ buồn cười chết mất, vì đâu lại nên nông nỗi này chứ?
Cô bàn bạc với Lâm Ân Tú, quyết định sẽ sang quán cơm của cả hai. Huỳnh Minh Tuệ muốn lấy lại được một số vốn ít ỏi từ việc sang quán. Hơn nữa cũng chẳng trụ lại nổi vì phải đóng tiền mặt bằng mỗi ngày nữa rồi.
Nhìn đứa con tinh thần, công sức của hai đứa gầy dựng, cũng đã ba năm nay, Minh Tuệ và Ân Tú thật sự không nỡ. Nhưng đến cuối cùng, cả hai cũng quyết định đăng lên mạng xã hội facebook và các trang buôn bán khác để sang quán.
Chỉ cần còn lại núi xanh, lo gì không có củi đốt?
Trong thâm tâm của Minh Tuệ và Ân Tú nghĩ, chỉ đăng tin thế thôi, chưa chắc sẽ tìm được người đồng ý với giá sang và các thỏa thuận khác. Nhưng mọi việc thuận lợi hơn Huỳnh Minh Tuệ nghĩ rất nhiều.
Chiều hôm đó, khi cả hai đang cùng nhau nấu ăn, điện thoại Huỳnh Minh Tuệ reo lên:
“Alo, em sang quán ở đường XX, giá sang là xx hả?”
Minh Tuệ khá bất ngờ:
“Dạ đúng rồi ạ.”
“Vậy chút anh qua xem quán luôn nhé, nếu ổn thì anh sang luôn.”
“Dạ, oki anh. Vậy hẹn anh bảy giờ rưỡi nhé.”
Mọi việc đúng là thuận lợi đến hoang mang, tầm hai tiếng sau cuộc gọi, có hai anh trai người tỉnh Bình Thuận ra xem quán. Hai anh ấy nhanh chóng hội ý và đồng ý với giá sang mà Minh Tuệ và Ân Tú đưa ra.
Minh Tuệ cùng Ân Tú tìm phòng trọ ngay trong đêm và chuyển hết đồ cá nhân qua đó. Chiều ngày hôm sau, Minh Tuệ nhanh chóng bàn giao quán, viết giấy sang nhượng dưới sự làm chứng của cô chủ đất. Cả hai người cùng ra ngân hàng để chuyển tiền luôn trong ngày.
Cái quán tâm huyết ba năm, bị sang nhanh chóng về tay chủ mới như thế đó, nhanh đến độ Minh Tuệ còn chưa kịp nhìn tổng thể lại nó một lần cuối nữa…
Khi Minh Tuệ về phòng trọ mới, cô cũng chính thức thất nghiệp, từ bỏ công sức mà ba năm qua cả hai gây dựng, cũng như trút bỏ được một phần gánh nặng thật sự đeo bám trên vai hai người mấy ngày qua.
Minh Tuệ ở trong phòng mỗi ngày, cô buồn chán mà nghiên cứu thêm về tình hình chứng khoán.
Tình hình dịch cũng càng ngày càng khả quan hơn. Các quán xá, bar, karaoke và hầu hết các địa điểm du lịch đã được mở cửa lại mà hoạt động bình thường.
Thị trường chứng khoán cũng có khởi sắc hơn, các mã chứng khoán đã bắt đầu xanh trở lại và có lời. Ân Tú quyết định bán hết để thu tiền về túi.
Mấy tháng qua, đã đủ đau tim lắm rồi. Khoản nào được trả về khoản đó, phần dư ra thì được Ân Tú tiếp tục đầu tư.
Minh Tuệ một phen thở phào nhẹ nhõm. Mọi chuyện cuối cùng cũng đã ổn.
Nhưng… mọi thứ liệu có thật sự ổn chăng?
-HẾT CHƯƠNG 128 –