Phía trước, Diệp Thành bỏ chạy với công phu cái thế, hắn đã một lần chịu thiệt thì đầu óc đương nhiên khôn lên nhiều, đại chiêu tấn công đơn của Thanh Vân lão tổ quá mạnh, cách tốt nhất không phải là đối đầu mà là né tránh.
Sự thực chứng minh chiến lược này của hắn hoàn toàn chính xác khiến một tu sĩ mạnh như Thanh Vân lão tổ cũng không khỏi tức tối.
Chặn hắn lại cho ta.
Cuối cùng, tiếng gằn của Thanh Vân lão tổ vang vọng khắp thương không.
Thế rồi từ bốn, năm hướng đều có bóng người sát phạt tới, người nào người nấy sát khí ngút trời, khí thế sục sôi, tu vi đều ở cảnh giới Không Minh đỉnh phong thực thụ, bọn họ từ tứ phương tám hướng sát phạt về phía Diệp Thành.
Thấy vậy, Diệp Thành nhướng mày, hắn đảo mắt sát phạt về phía đông, vì hắn cảm nhận được những lão già ở phía Đông của Thanh Vân mặc dù tu vi ở cảnh giới Không Minh đỉnh phong nhưng khí thức lại không ổn định, rõ ràng là vừa tiến giới chưa lâu, người thế này thực lực sẽ yếu hơn một chút.
Đứng lại.
Lão già của Thanh Vân ở phía Đông lập tức tung một chưởng tới.
Diệp Thành không nói lời nào, hắn xông lên tung ra một đao chém vào chưởng ấn của lão già kia sau đó lật tay cho lão ta một chưởng khiến lão ta bị đánh bay đi.
Tạo được lỗ hổng, Diệp Thành lập tức bay đi thoát ra khỏi vòng vây.
Giết cho ta!
Thanh Vân lão tổ sát phạt tới, cơn phẫn nộ lên đến đỉnh điểm, mười mấy tu sĩ ở cảnh giới Không Minh bao vây về phía Diệp Thành.
Rầm! Đùng! Keng!
Phân điện thứ chín của Thanh Vân rất náo nhiệt, tiếng gầm thét, hô hào vang vọng khắp nơi, đây chính là những âm thanh phát ra từ những kẻ đang bao vây lấy Diệp Thành.
Cảnh này trông vô cùng hoành tráng.
Nếu nhìn từ hư không có thể thấy Diệp Thành bỏ chạy ở phía trước, phía sau là toán người truy sát theo.