Cô bị dọa sợ hết hồn, phát ra tiếng thét chói tai, Phó Minh Tước trông coi ở bên ngoài một đêm nghe thấy giọng của cô thì lập tức vọt vào.
“Minh Tước!”
Hứa Trúc Linh nhìn thấy anh ta, chợt có một loại cảm giác thân thiết vô cùng mãnh liệt.
Cô không để ý đến chân tay đau nhức mà lao thẳng vào trong lòng anh ta: “Minh Tước, ông ấy…”
“Em… em gọi anh là gì?”
Phó Minh Tước kinh ngạc mà nhìn cô.
Hứa Trúc Linh ngước mắt nghi ngờ nhìn anh ta: “Minh Tước, sao vậy? Đây là đâu, ông ấy là ai, em bị làm sao thế này?”
Bây giờ trong đầu cô là trí nhớ hoàn toàn mới.
Là trí nhớ thuộc về Ngọc Diệp, do Vân Đàm truyền vào.
Cô không còn nhớ mình là Hứa Trúc Linh, nhưng nhớ rất rõ cái tên Ngọc Diệp, càng nhớ rõ Phó Minh Tước.
Anh ta là chồng của cô, mà trí nhớ của cô cũng dừng lại ở lúc trước khi chết.
Nói đúng ra, là trí nhớ của Phó Minh Tước.
Ký ức về vợ của Phó Minh Tước dừng lại ở thời điểm anh ta ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, lần cuối cùng nhìn Ngọc Diệp.
“Em ngồi xuống trước, để anh xử lý, lát nữa anh sẽ nói cho em biết.”
“Con đâu?”
“Con rất khỏe, con bé ở nhà họ Quý, con rất an toàn”
“Nhà họ Quý… lại là cái gì?”
Bây giờ trong đầu Hứa Trúc Linh toàn là dấu chấm hỏi, dường như cô có rất nhiều ký ức, nhưng lại rất hỗn loạn.
Hình như là ký ức của bản thân, mà hình như cũng không phải.
Phó Minh Tước ổn định tâm trạng cho cô, rồi đưa thi thể của Vân Đàm về chùa, sau đó mới giải thích tất cả với Hứa Trúc Linh.
Cô mắc một căn bệnh nặng, ngủ mê sáu năm.