“Kính xin thành chủ cho chúng ta một ngày thời gian suy nghĩ, ngày hôm sau nhất định sẽ cho thành chủ một câu trả lời chắc chắn!”
Đối với cái này đáp án, Nham Kiều đương nhiên có dự liệu từ trước.
Nếu Thanh Vân môn ngay lập tức chấp nhận đầu điều kiện thứ hai, Nham Kiều còn phải âm thầm đề phòng đâu.
Chỉ thấy hắn thản nhiên nhẹ gật đầu, chậm rãi mà nói:
“Bản thành chủ đợi chư vị câu trả lời!”
…
Nhìn xem biến mất năm đạo bóng lưng kia, Tiểu Tuyết chạm rãi đi đến bên canh Nham Kiều, giúp hắn chỉnh chu lại mái tóc, sau đó mềm mại nói:
“Chủ nhân…ngươi nói bọn hắn Thanh Vân môn có chấp thuận điều kiên thứ hai này hay không?”
Lúc này, Tô Ngọc Hoa cùng Thanh Lân, Dường Dĩnh các nàng cũng đã tụ lại cùng một nơi, ánh mắt mang theo nhu mì nhìn xem Nham Kiều.
Nham Kiều vốn định ôm lấy mê người kiều thê vào lòng mà vuốt ve một chút, nhưng lại bất đắc dĩ khi nhìn xem toàn thân khôi giáp trên người của nàng.
Hắn hơi buồn bực mà tựa lưng về phía sau ghế ngồi một chút, thanh âm chậm rãi cười nói:
“Chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi, dù sao điều kiện này so với việc bọn hắn bị Thiên Mặc thành triệt để nắm tại trong tay, có thể tùy thời bị xem làm vũ khí sử dụng phải tốt hơn rất nhiều!”
“Nhất thời không thể đáp ứng, nguyên nhân chủ yếu là một mình tên kia Tông Sư không thể làm ra quyết định đi!”
Thanh Lân tại phía sau cho Nham Kiều nhẹ bóp lấy bả vai, cười hì hì nói:
“Ta còn tưởng rằng chủ nhân ngươi sẽ một lần làm thịt Thanh Vân môn đâu, dù sao bọn hắn hiện tại tựa như một đầu dê béo nha!”
Nghe vậy, Tô Ngọc Hoa cùng Đường Dĩnh các nàng cũng đi theo che miệng cười khẽ.
Lấy Thanh Vân môn bây giờ lâm vào hiểm cảnh, hoàn toàn không có sức lực cùng Hắc Lân thành kỳ kèo mặc cả.
Hơi bất đắc dĩ nhìn các nàng cả người đều là khôi giáp một chút, Nham Kiều cười nói:
“Ta cũng muốn như vậy một lần thu lợi lắm chứ, nhưng Hắc Lân thành hiện tại thật sự không thiếu một chút lợi ích đó!”
“Mà bản thân Thanh Vân môn thực lực cùng tin tức con đường…kia mới là điều chúng ta cần cho tương lai phát triển!”
Tiểu Tuyết tay ngọc ôn nhu giúp Nham Kiều chỉnh lại có chút tán lạc mái tóc cùng y phục, ánh mắt tựa như thu thủy chứa đầy yêu thương mà nhìn hắn, lại dùng thanh âm mềm mại nói nhẹ:
“Có lẽ Thanh Vân môn cao tầng sẽ mơ hồ nhìn ra mục đích của chúng ta, nhưng với biện pháp dây mềm buột chặt này, bọn hắn sẽ thoải mái tiếp thu hơn rất nhiều đi!”
Tô Ngọc Hoa nhìn xem mang theo ý cười khuôn mặt của Nham Kiều, nàng chần chờ sau đó lại nhẹ hỏi:
“Phu quân…ngươi còn muốn lợi dụng Thanh Vân môn thực lực vùng vị trí, từ đó âm thầm gây cho Thiên Mặc thành một chút rắc rối?”
“Cũng là bị các nàng nhìn ra nha!”
Nham Kiều mang theo nồng đậm tán thưởng nhìn xem Tô Ngọc Hoa cái kia mê người thân ảnh, than nhẹ mà cười nói.
“…”
Không phải là Nham Kiều không muốn dùng công phu sư tử ngoạm đối với cộc mua bán này, mà là hắn chỉ tính đến lâu dài hơn một chút mà thôi.
Một tòa thành muốn phồn hoa, dựa vào giao thương từ khắp nơi mới là yếu tố quan trọng nhất.
Mà nếu muốn thương nhân đổ dồn về đây tụ hội, như vậy Hắc Lân thành sở hữu tài nguyên cũng phải phong phú cùng đa dạng cực điểm mới được.
Mà Thanh Vân môn hằng năm lấy hái dược cùng khai thác khoán sản mà sống, bọn hắn thông qua võ giả đệ tử làm nhiệm vụ, thường khi cũng thu thập đủ loại trân quý thiên tài địa bảo.
Những thứ này…nhiều lúc chính là có kim tệ mà không thể mua được tài nguyên!
Nham Kiều đưa ra điều kiên thứ nhất, chính là muốn thu lấy toàn bộ những thiên tài địa bảo này cho mình sử dụng, hoặc từ đó thành công thu hút càng nhiều từ khắp nơi mà đến thương nhân!
“…”
Hiện tại nếu chặt Thanh Vân môn một đao, tuy nhất thời có thể bội thu được một khối lợi ích rất lớn.
Nhưng bên cạnh đó, nó cũng làm cho Thanh Vân môn đối với Hắc Lân thành mang theo khúc mắc cùng e ngại.
Về sau nếu bọn hắn tìm được một con đường khác giải thoát tình cảnh nguy hiểm, như vậy rất hiển nhiên sẽ từ bỏ cùng Hắc Lân thành tiếp tục giao dịch.
Cho nên điều kiện thứ nhất đơn giản như vậy, nó lại vừa thể hiện Nham Kiều thiện ý, một mặt cũng là vì tạo tiền đề cho điều kiện thứ hai.