“Chú Lục, chú thật sự rất thông minh!” Mộc Ân bưng lấy mặt Lục Phong Miên, hôn một cái trên môi anh, vô cùng vang.
Lục Phong Miên mắt sắc tối ngầm, kéo người vào trong ngực, ôm chặt, không nói gì.
Môi anh dán sau cổ Mộc Ân, phun ra hô hấp nóng rực, Mộc Ân rụt cổ một cái, gọi: “Chú Lục, ngứa.”
“Chỗ nào ngứa?” Lục Phong Miên khàn giọng hỏi.
Mộc Ân còn không có nghe ra ý nghĩa khác trong câu này, xê dịch ra: “Chú kề sát bên cổ cháu quá gần rồi chú Lục.”
Toàn thân đều ngứa!
“Tôi không động vào…” Lục Phong Miên lại kéo cô trở về, hai tay ôm chặt vòng eo một nắm của cô, nhẹ nhàng khoác cằm lên bả vai cô: “Đi ngủ.”
Mộc Ân còn muốn nói điều gì, lại đồng thời cảm giác được sau lưng có thứ gì chống vào lưng cô, cô yên lặng chớp mắt, ngoan ngoãn nhắm mắt lại, không còn dám động đậy lung tung.
Nghĩ thông suốt mấu chốt chuyện bị ám vào người, trong lòng nắm được ngọn nguồn, đêm nay Mộc Ân ngủ rất say sưa, cho nên hôm sau dậy trễ chút hơn trước kia.
Lúc cô xuống lầu, trong phòng ăn đám người đều đã ăn xong một nửa, có người ăn nhanh, đã lên lầu trở về phòng.
Tối hôm qua xảy ra chuyện, khiến đám người có cảm giác bất an sâu sắc, ngay cả chủ nhân và người hầu nhà họ Thẩm, đều âm u đầy tử khí không có tinh thần gì.
“Chào buổi sáng mọi người.” Mộc Ân cười lên tiếng chào hỏi đám người, kéo ghế ngồi bên người Lục Phong Miên.
Lục Phong Miên dậy sớm hơn cô chút, đi xuống lầu trước, còn chưa bắt đầu ăn cơm, vẫn đang chờ đợi cô.
Mộc Ân cầm bánh bao nhân gạch cua mà anh thích ăn, đặt ở ở giữa hai người.
“Ân Ân.” Thẩm Kế ăn xong, để đũa xuống:, “Chú đang muốn đi lên tìm cháu, liên quan tới chuyện xảy ra trong nhà, cháu suy nghĩ thế nào rồi?”
Mộc Ân cắn một lỗ trên bánh bao gạch cua, cẩn thận hút một ngụm nhân bên trong, sau đó ngẩng đầu: “Suy nghĩ rõ rồi, ngoại trừ Thẩm Gia Kính, Linh Linh cùng Đình Đình đều cùng Thẩm Bạch Oánh chơi trò thông linh, trên người đã sớm có dấu ấn, chỉ là vẫn luôn bị chúng ta không để ý đến.”
“Cái gì…” Thẩm Kế nghĩ đến video kia, biến sắc: “Thì ra là như vậy… Tôi quên mất chuyện quan trọng như vậy…”
“Vâng.” Mộc Ân gật gật đầu, nhẹ nhàng nói; “Cho nên phương pháp giải quyết vấn đề khá đơn giản, đêm nay mang ba người này đều trói lại, còn lại giao cho cháu.”
“Được…” Thẩm Kế đã tin tưởng không nghi ngờ gì cô, vội vàng đồng ý.