Sắc trời còn sớm, Hoắc Hàn Yên còn phải hầu hạ Lý Lâm Phủ, trong thời gian ngắn chưa thể trở lại, Đường Tiểu Đông nửa nằm ở trên giường suy nghĩ.
Tuy rằng thời gian An Lộc Sơn khởi binh tạo phản còn rất lâu, nhưng hiện tài tài chính sung túc, hẳn nên chuẩn bị tốt chuyện tránh nạn loạn trong tương lai, sáng mai sẽ thương nghị với Đường Sương Lôi Mị.
Sắc trời cuối cùng tối xuống, nghe bên ngoài truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng, hắn biết Hoắc Hàn Yên đã trở về.
Trong phòng không đốt đèn, một mảnh tối om om.
Trong lòng Đường Tiểu Đông khẽ động, từ trên giường nhảy lên, trốn sau màn lụa trùng điệp, chờ đợi Hoắc Hàn Yên bước vào thì đột nhiên từ phía sau nhào tới, duỗi tay ôm lấy nàng.
– A…
Tiếng hét chói tai kinh thiên động địa vang lên khiến Đường Tiểu Đông cả kinh hồn phi phách tán.
Nàng không phải là Hoắc Hàn Yên.
Đây là phản ứng bản năng của hắn.
Ông trời, lần này to chuyện rồi.
Đường Tiểu Đông tưởng là Hoắc Hàn Yên, hai ma trảo là nhằm tới bộ ngực của nàng mà túm, xúc cảm truyền đến sự đầy đặn ôn nhuyễn, tràn ngập co dãn chết người.
Tiếng thét chói tai kinh thiên động địa khiến hắn cả kinh nhảy dựng lên, rút vào trong màn trướng.
– Ôi thôi, xong rồi…
Bên ngoài truyền đến tiếng kinh hô sợ hãi của Hoắc Hàn Yên.
Nàng cùng với Như Ý sợ tới mức hồn phi phách tán vội vàng chạy vào, đèn lồng chiếu sáng cả căn phòng. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn – http://thegioitruyen.com
– Trưởng công chúa Ngọc Chân…
Đường Tiểu Đông rúc vào sau màn trướng cả kinh hồn phi phách tán.
– Trưởng công chúa thứ tội…
Hoắc Hàn Yên đã sợ tới mức mặt không còn chút máu cùng Như Ý quỳ trên mặt đất dập đầu.
Trưởng công chúa Ngọc Chân bị Đường Tiểu Đông dọa cho sợ tới mức hoa dung thất sắc núp vào góc, hai tay che ngực, người run lẩy bẩy.
– Thảo dân mạo phạm thân thể vàng bạc của công chúa, chết chưa hết tội, chuyện này không liên quan đến Hàn Yên, xin công chúa không nên trách tội Hàn Yên.
Đường Tiểu Đông muốn quỳ xuống tạ tội, nhưng mà toàn thân trống trơn, đành phải tránh ở trong màn trướng, từ trong cực độ kinh hách, hắn đã khôi phục bình tĩnh.
– Thảo dân tưởng… Là Hàn Yên, bởi vậy… Bởi vậy… Mạo phạm trưởng công chúa, người nào làm người đó chịu, xin trưởng công chúa tha cho
Hắn không biết trưởng công chúa Ngọc Chân sẽ tới nơi này, hơn nữa không đốt đèn, cứ như vậy sờ soạng, quả thật là sự cố không mong muốn.
– Hàn Yên khẩn cầu trưởng công chúa thứ tội.
Hoắc Hàn Yên cùng Như Ý song song quỳ rạp trên mặt đất dập đầu tạ tội, giờ phút này nàng cũng đã khôi phục bình tĩnh, trong lòng tuyệt vọng nói:
– Nếu chàng chết rồi, Hàn Yên há lại làm một người tham sống sợ chết?
Trong nội tâm nàng hạ quyết tâm, Đường Tiểu Đông bị chặt đầu, tất tự sát tự tử, kiếp này không thể làm phu thê, vậy ở dưới địa ngục làm một đôi uyên ương mạng khổ thôi.
– Cửu phu nhân, xảy ra chuyện gì?
Từ bên ngoài truyền tới tiếng hỏi bất an của hộ vệ tướng phủ.
Tiếng hét chói tai của trưởng công chúa Ngọc Chân quả thật kinh thiên động địa, hộ vệ canh giữ phụ cẩn tiểu cư Nhã Nhàn cũng nghe được, đồng loạt vây tới đây.
Hoắc Hàn Yên âm thầm kêu khổ, nếu không ai đi ra ngoài, hộ vệ lo lắng xảy ra sự cố, tất nhiên sẽ xông vào, vậy thì xong rồi.
Khuôn mặt trưởng công chúa Ngọc Chân trắng bệch vô huyết thở phì phò từng hơi, hung hắng trừng mắt nhìn Đường Tiểu Đông, miệng nói:
– Như Ý, ngươi ra ngoài ứng phó những hộ vệ kia.
– Vâng, thưa trưởng công chúa điện hạ.
Như Ý đã sợ đến ba hồn bảy vía xuất khiếu ù té chạy ra ứng phó với những hộ vệ bên ngoài đang muốn xông vào.
Hoắc Hàn Yên âm thầm thở phào một hơi, nếu trưởng công chúa Ngọc Chân chịu che đậy cho bọn họ, vậy còn có đường thương lượng, có lẽ phá lệ khai ân tha cho bọn họ một mạng.
– Ngươi… Ngươi…
Tú mục của trưởng công chúa Ngọc Chân phun lửa hung hằng trừng mắt nhìn Đường Tiểu Đông, nghiến răng nghiến lợi dậm chân nói:
– Các ngươi… Các ngươi… Không biết liêm sỉ.
Thấy nàng quay lưng lại, Hoắc Hàn Yên hiểu được ý tứ của nàng, vội vàng từ trên mặt đất bò lên, cầm lấy quần áo Đường Tiểu Đông đặt trên kệ lúc trước, ý bảo hắn mặc vào.
Dù sao toàn bộ chuyện xấu đã để cho trưởng công chúa Ngọc Chân thấy được, Hoắc Hàn Yên đã ôm lòng cùng chết trở nên bình tĩnh cực kỳ, thong dong hầu hạ Đường Tiểu Đông mặc quần áo.
Đường Tiểu Đông chỉ vào súng ngắn trên bàn, ý bảo Hoắc Hàn Yên cầm tới.
Nói thật, hắn cũng không muốn cứ như vậy chết đi, nếu như cùng đường, trước hết xử lý trưởng công chúa Ngọc Chân giải quyết chuyện trước mắt rồi nói sau, về phần hậu quả, hắn không nghĩ nhiều được như vậy.
Mặc quần áo tử tế, súng lục trong tay được giấu vào trong tay áo, Đường Tiểu Đông tiến lên hai bước, hai đầu gối quỳ xuống đất, Hoắc Hàn Yên cũng quỳ ở bên cạnh hắn.
Khuôn mặt trưởng công chúa Ngọc Chân ẩn hiện sát khí, không ngừng đi qua đi lại, tựa hồ đang cân nhắc xử lý chuyện này như thế nào.
Đường Tiểu Đông bị nàng đi đi lại lại làm hoa cả mắt, nhưng cố nén không hành động thiếu suy nghĩ, dù sao còn chưa tới tuyệt cảnh, nhẫn nại là thượng sách.
Trên cái mông đột nhiên truyền đến đau đớn, ắt hẳn là trong lòng trưởng công chúa Ngọc Chân tức giận, nhấc chân đá một cước vào mông hắn.
Một cước này hắn cam tâm tình nguyện nhận, ai bảo hắn không thấy rõ ràng người vào là ai liền xằng bậy, tay lớn túm loạn bánh bao, hạ lưu vô sỉ như thế, không bị chém đầu đã là vạn hạnh.
– Ngươi… Ngươi… Làm ta rất thất vọng.
Thanh âm của trưởng công chúa Ngọc Chân vẫn cực kỳ tức giận, mắng chửi Đường Tiểu Đông tựa hồ cũng đồng thời mắng cả Hoắc Hàn Yên.
– Là Hàn Yên không tuân thủ phụ đạo, tất cả đều do Hàn Yên…
Hoắc Hàn Yên thở dài sâu kín một tiếng, khuôn mặt thấp thỏm lo âu mang theo xấu hổ, càng nhiều hơn là sự kiên nghị không hối hận khi cận kề cái chết.
– Hàn Yên, chúng ta không sai, tình yêu đích thực không sai.
Đường Tiểu Đông ngắt lời nàng, nói năng cực kỳ hùng hồn.
Trưởng công chúa Ngọc Chân ngồi trên ghế, híp mắt phượng nhìn chằm chằm Đường Tiểu Đông, tựa hồ đang chờ đợi lời giải thích hợp lý của hắn.
– Nếu vậy… Xin trưởng công chúa thứ cho tại hạ vô lễ.
Đường Tiểu Đông đột nhiên nhớ ra cái gì đó, trước tiên thi lễ thỉnh cầu khoan dung.
Mặt đẹp tái nhợt vì tức giận ẩn hiện chút đỏ ửng, trưởng công chúa Ngọc Chân hừ một tiếng, hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái.
Cũng đã bị ngươi vô lễ qua, hiện tại mới thỉnh cầu k dung, thật sự đáng giận.
Đường Tiểu Đông quan sát nét mặt, biết nàng tuy rằng rất tức giận, nhưng sát khí trong lòng cũng đã tiêu tan một nửa, dũng khí dâng lên, nghiêm mặt nói:
– Thử nghĩ xem, nếu trưởng công chúa điện hạ là Hàn Yên, trong lòng sẽ có cảm tưởng gì?
Đôi mắt xinh đẹp của Hoắc Hàn Yên đỏ lên vội cúi đầu.
Trưởng công chúa Ngọc Chân nao nao, mày liễu hơi nhíu.
Vốn tưởng rằng hắn sẽ bốc phét ra một tràng đạo lý, ai ngờ hắn lại so sánh bản thân mình với Hàn Yên, đẩy vấn đề ngược về cho mình.
Đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, mặt đẹp đỏ lên, mắt phượng phun lửa lãnh lệ như kiếm, tựa hồ muốn xé Đường Tiểu Đông thành mảnh nhỏ.