Hắn nhảy phắt ra khỏi khoang điều khiển của tàu chi3n, đôi cánh vàng dang rộng hai bên vai, đao điện từ trong tay hung hãn vung chém, cương quyết mở ra một con đường máu, lao vào trong qua lỗ thủng ở đuôi phi thuyền. Đồng thời, hắn hạ lệnh qua tai nghe: “Tổ 1 tổ 2 giải quyết bầy chim phía Đông, tổ 3 tổ 4 phụ trách phía Tây, những người còn lại ra sau tiếp ứng! Chú ý không được dùng vũ khí hỏa lực, trong phi thuyền vẫn còn đồng đội!”
Tướng quân Lục vừa ra lệnh, các Lính gác thuộc Đội đặc chiến Liệp Ưng lập tức hành động.
Lúc này, phi thuyền vẫn đang rung lắc dữ dội. Lục Thành An xông vào trong, lao thẳng tới phòng y tế. Hắn thấy khắp nơi đều là thi thể của loài chim kia, dưới hành lang, trên vách tường văng đầy máu tươi không biết của người hay của quái vật.
Tim Lục Thành An run lên, hắn vừa chém giết quái vật, vừa hỏi vào tai nghe: “Moore, Moore, cậu ở đâu?!”
Giọng Moore vang lên trong tai nghe: “Tôi… ở phòng chỉ huy.”
Lục Thành An vội vàng quay người bay về phía phòng chỉ huy.
Đồng đội đang chiến đấu cực kỳ kịch liệt với quái vật ở bên ngoài, phi thuyền lắc lư không ngừng. Lục Thành An trụ thật vững, vũ khí trong tay nhanh chóng vung lên, chém phăng tất cả lũ quái vật muốn cản đường hắn.
Trong chốc lát, thi thể quái vật rơi lả tả như mưa quanh người hắn.
Lục Thành An máu nhuộm khắp người mau chóng tới được trước cửa phòng chỉ huy.
Ánh mắt hai người chạm nhau qua cánh cửa của phòng chỉ huy. Moore còn chưa kịp nói tiếng nào, Lục Thành An đã rảo bước tiến thẳng tới, ôm chặt anh vào lòng, thấp giọng hỏi han bên tai: “Cậu không sao chứ? Có bị thương không?”
Giọng Lính gác nghe khàn đặc, cánh tay ôm lấy Moore hình như cũng đang hơi run rẩy.
Moore giật mình, trái tim bỗng chốc được nhồi đầy bởi cảm xúc mềm mại và ấm áp.
Khi bầy chim dữ kia phá thủng được lồ ng phòng ngự, Moore đã rất hoảng sợ. Đó là lần đầu tiên anh đối diện với sinh vật vũ trụ hung tàn gần đến như thế. Cái mỏ sắc bén của con quái thú cắt qua người anh, cơn đau rát khó chịu lan khắp cơ thể.
Anh cố giữ bình tĩnh dẫn dắt hai Lính gác vừa đánh vừa lùi, cố gắng bảo vệ phòng chỉ huy bằng mọi giá, chờ đồng đội tới cứu viện.
Không ngờ Đội trưởng Lục trở về nhanh đến vậy, hơn nữa hắn còn là người đầu tiên đột phá được vòng vây.
Nhìn Tướng quân Lục toàn thân đẫm máu xé toạc vòng vây của lũ chim dữ tới cứu mình, hốc mắt Moore bỗng cay sè.
Người anh thích là một Lính gác mạnh mẽ, đáng tin cậy và trọng tình trọng nghĩa như vậy đấy. Cho dù người bị bao vây hôm nay không phải anh mà là bất kỳ chiến hữu nào khác, Lục Thành An cũng sẽ lao đi cứu người ngay lập tức giống như vậy.
Trách sao thành viên Đội đặc chiến Liệp Ưng luôn kính trọng người đội trưởng này đến thế.
Moore nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay Lục Thành An, nói: “Tôi không sao, chỉ bị thương nhẹ thôi.”
Nghe anh nói thế, Lục Thành An lập tức nhíu mày. Hắn bế ngang Moore lên, vừa đi thẳng về phía phòng ký túc, vừa bình tĩnh hỏi tình hình qua tai nghe: “Bên ngoài sao rồi?”
Tiếng báo cáo của cấp dưới vang lên bên tai: “Tướng quân, một nửa số quái vật đã bị chúng ta chém chết. Chúng đang rút lui rồi.”
Lục Thành An hạ lệnh: “Đừng đuổi theo. Xua chúng đi rồi mau chóng về phi thuyền, chuẩn bị rút quân.”
Một lát sau, phi thuyền lắc lư chao đảo cuối cùng cũng đứng vững. Các Lính gác giải quyết xong đám quái vật bên ngoài liền tuần tự lên phi thuyền.
Lục Thành An cho người kiểm kê thương vong. Lần bị quái vật biết bay tập kích bất ngờ này vẫn may Lục Thành An cứu viện kịp thời, Moore cũng phản ứng nhanh, mau chóng rút về phòng chỉ huy nên không ai hy sinh.
Phi thuyền Liệp Ưng tạm thời rút lui. Lục Thành An bế Moore vào phòng, đặt anh xuống giường.
Áo blouse của Moore đã bị máu tươi nhuộm đỏ, Lục Thành An nhanh tay cởi nó ra, lại cắt luôn cả áo sơ mi bên trong, để lộ toàn bộ nửa thân trên. Bấy giờ hắn mới thấy rõ trên vai Moore có một vết thương rất dài, hẳn là do quái vật kia gây ra.
Miệng vết thương dài đến 10cm vẫn đang rỉ máu tạo thành sự đối lập cực kỳ lớn với làn da trắng trẻo của anh.
Lục Thành An sầm mặt. Hắn cầm tăm bông cẩn thận sát khuẩn cho anh, dịu dàng hỏi: “Đau lắm đúng không?”
Vừa rồi Moore luôn bị vây trong trạng thái căng thẳng nên không cảm thấy quá đau.
Lúc này, miệng vết thương tiếp xúc với nước thuốc lạnh lẽo, cơn đau trở nên rõ rệt hẳn. Nhận thấy bản thân đang để trần toàn bộ nửa người trên trước mặt Lục Thành An, Moore hơi rụt vai lại, vành tai đỏ ửng: “Không… Không đến nỗi. Tôi trốn nhanh, vết thương cũng không sâu.”
Lục Thành An cau mày, cẩn thật sát trùng, băng bó cho Moore.
Vì vết thương nằm ở vị trí khá đặc biệt, Lục Thành An lại là người khá tùy tiện, hắn lột s@ch áo của Moore ra nên khi băng bó, ngón tay sẽ vô tình chạm phải đầu ng ực nhạy cảm.
Moore bị hắn chạm tới chạm lui, tai đỏ lựng như sắp nhỏ máu, cúi gằm đầu không biết phải làm sao.
Cuối cùng cũng băng bó xong, Lục Thành An cúi xuống nhìn liền thấy da dẻ Moore trắng bóc, nhẵn nhụi không tì vết, hai điểm nhỏ nhô lên trước ngực lại đỏ hồng rất quyến rũ… Lúc này hắn mới sực nhận ra hành động của mình khá bất lịch sự.
Vừa nãy, trong tình huống cấp bách, hắn đã lột s@ch áo người kia ra. Dáng vẻ cúi gằm đầu vừa xấu hổ, vừa quẫn bách của Moore khiến Lục Thành An cũng thấy ngượng theo.
Hắn cuống quít choàng chăn lên người giúp Moore, ho khẽ một tiếng: “À thì… Cậu nghỉ ngơi đi nhé.”
Moore đỏ mặt nói: “Tôi về phòng mình thì hơn.”
Cũng phải, một Dẫn đường như Moore ngủ lại trong phòng Tướng quân Lục thì không hay cho lắm.
Thế nhưng áo của anh bị Lục Thành An cắt nát, hắn đành quay đi lấy một chiếc áo từ trong tủ của mình cho Moore mặc.
Chiều cao của hai người chênh lệch nhau mười mấy xen ti mét, đương nhiên quần áo không thể vừa vặn. Lục Thành An bất đắc dĩ nói: “Mặc tạm trước nhé.”
“Cảm ơn.” Moore cúi đầu thay chiếc áo Lục Thành An đưa cho rồi rời đi.
Dáng người Moore khá mảnh khảnh, mặc áo của Lục Thành An thì rộng thấy rõ. Không biết tại sao Lục Thành An lại cảm thấy hình ảnh này nom rất vừa mắt. Thế này vừa hay có thể tuyên bố quyền sở hữu, để toàn bộ người trong đội đều biết… Moore thuộc về hắn.
H@m muốn chiếm hữu của Lính gác đối với Dẫn đường quả nhiên đáng sợ.
Cho đến tận khi Moore rời khỏi phòng, Lục Thành An mới thôi nhìn, xấu hổ gãi mũi.
Cuối cùng hắn cũng chắc chắn rằng hắn thích Moore.
Bằng không, khi nhận được lời xin trợ giúp của Moore ban nãy, hắn chẳng việc gì phải căng thẳng đến thế.
Lúc thấy Moore bị thương, hắn cũng không đau lòng như vậy.
Lại càng không thường xuyên mơ thấy cảnh tượng thân mật với Moore.
Kể từ khoảnh khắc bị Moore hôn lúc say rượu, Dẫn đường này đã bất tri bất giác tiến sâu vào trái tim hắn.