Dung Lạc cười đến tàn nhẫn, khuôn mặt lạnh như núi băng khiến người ta khiếp sợ hãi hùng:
“Hạ Nhi còn chưa biết tung tích. Cô bảo ta làm sao rời đi? Hả?”
Nghiên Nghiên lập tức lớn tiếng nói:
“Dung Lạc! Cô không rời đi sẽ bị Khương Tình bắt lại, nơi này không thể ở lâu, cô nhất định phải đi.”
Hơi ngừng một chút, Nghiên Nghiên nhẹ giọng khuyên nhủ:
“Nếu Hạ tiểu thư thật sự bị Hàn Tịch bắt, nhất định ở Hạ tiểu thư có thứ Hàn Tịch muốn, tuy Nghiên Nghiên không biết nó là gì, nhưng Hàn Tịch là bác sĩ, làm người trước giờ một phần Nghiên Nghiên cũng nắm được. Hàn Tịch nhất định không làm tổn thương Hạ tiểu thư. Dung Lạc! Bây giờ điều quan trọng là cô phải giữ tính mạng của mình đã. Trở về nước A đi. Cô phải lấy lại thế lực của mình, Dung gia bên này vốn dĩ cô không cần đến, vậy bây giờ cô trở về nước A, dùng thế lực của mình tìm kiếm tung tích Hạ tiểu thư không phải dễ hơn sao?”
Dung Lạc ngẩng đầu lên, tròng trắng trong đáy mắt đã hiện lên những tơ máu khiến cho người ta sợ hãi. Khóe miệng khẽ nhếch lên, nặn ra một nụ cười gần như dữ tợn:
“Nghiên Nghiên! Tôi không sợ một Khương gia.”
Nghiên Nghiên hít sâu một hơi, vô cùng cố chấp tiếp tục khuyên bảo:
“Dung Lạc! Khương Tình không chỉ giữ trong tay một Khương gia, cô quên rồi sao? Cả Lam gia cũng ở trong tay cô ta.”
“….”
Mất một lúc rất lâu, Dung Lạc đứng dậy, bẻ khớp tay âm trầm bạo ngược cười một tiếng:
“Được! Tôi nhất định sẽ quay trở lại đây. Còn về Hạ Nhi — Cho dù phải xới tung cả nước S, nhất định cũng phải tìm cho ra cô ấy. Tôi sẽ không để nữ nhân của mình phải chịu chút uỷ khuất nào trên tay kẻ khác. Nếu tìm không có kết quả. Các người — Đều phải chết.”
Nghiên Nghiên cúi đầu trầm mặc.
—
Lam Tinh tới Khương gia.
Nhìn thấy Khương Tình cả người xanh xao mệt mỏi, nữ nhân lãnh khốc ngồi trên sofa, tay nắm chặt, khuỷu tay tựa lên đầu gối, mái tóc đen dài rơi trên bờ vai thon thả, cả người suy sụp, toàn thân âm trầm giống như đang kiềm chế cơn cuồng nộ lúc nào cũng có thể bùng lên nhấn chìm tất cả mọi thứ.
“Khương tiểu thư!”
Khương Tình ngay lập tức ngẩng đầu lên, trong đôi mắt nâu sẫm âm u hiện lên những đường máu đỏ sẫm, giọng nói khàn khàn đến không thể nghe thấy:
“Thế nào rồi?”
Lam Tinh hơi cúi đầu, hít sâu một hơi trả lời:
“Dung Lạc đi rồi. Tôi điều tra rất kỹ, lúc rời đi không có Hạ tiểu thư.”
Khương Tình nhíu mày, mím đôi môi khô khốc, trong ánh mắt không che giấu được tia hoảng loạn sợ hãi, một chút yếu ớt không dễ phát hiện trong giọng nói lạnh lẽo:
“Không có sai sót chứ? Có khi nào Dung Lạc đã mang cô ấy rời đi trước rồi không?”
Lam Tinh trầm giọng nói:
“Người của Dung Lạc hành động rất lạ, bọn họ không rời đi ngay mà còn cho người trở lại tìm kiếm Hạ tiểu thư ở Dung gia. Tôi đã điều tra được, là Hạ tiểu thư đã trốn thoát, nhưng không phải trong tay Dung Lạc, là người khác.”
Khương Tình nghe thấy, giống như cả thế giới đen tối sụp đổ ngay trước mặt, khuôn mặt vốn dĩ tuyệt sắc lúc này lại âm u đến cực điểm, đôi mắt nâu sẫm tối đen, cực lực đè nén gằn mạnh giọng:
“Ai?”
Lam Tinh cúi thấp đầu:
“Cái này… tôi không biết.”
Khương Tinh đưa tay lấy cầm tách trà trên bàn ném mạnh nó xuống đất.
Choang!!!!
Từng ngụm thở dốc kiềm nén cơn bạo ngược sắp bùng phát, Khương Tình từ trong kẽ răng rít từng chữ:
“Khốn kiếp! Mau! Tiếp tục tìm. Cho dù phải lật tung cả thành phố S này lên cũng phải tìm cho tôi.”
Xong lại tiếp tục âm trầm gằn giọng bổ sung:
“Điều tra tất cả chuyến bay gần nhất trong thời gian này. Hành khách, giờ giấc, kiểm tra toàn bộ. Ai khả nghi đều phải báo.”
Lam Tinh toàn thân run rẩy, nói:
“Vâng!”
Ngay lập tức xoay người chạy ra ngoài.
Sự bạo ngược và tức giận không thể kiềm chế được, Khương Tình ngay lúc Lam Tinh rời đi lên đập tất cả đồ đạc trong phòng khách, khớp tay vẫn còn những vệt máu ghê người đã khô lại, chưa được băng bó hay xử lý.
Khương Tình cắn chặt răng, toàn thân run rẩy từ trong túi lấy ra một chiếc nhẫn, là lúc lục soát Dung gia, Khương Tình tìm được.
Chiếc nhẫn cùng một cặp với chiếc cô đang đeo trên tay.
Khương Tình nhìn chiếc nhẫn kim cương lấp lánh đang toả ra ánh sáng nhàn nhạt, nước mắt rơi xuống trên sườn mặt trắng nõn gần như trong suốt:
“Hạ Nhi! Em bảo tôi phải làm sao đây? Tôi có thể làm gì… để dừng nỗi đau này lại? Em muốn tôi phải sống thế nào? Tôi sẽ chết mất… Xin em… Trở về bên tôi đi…”
[Sống vì em! Chết cũng vì em! Hai tay nhuốm đầy máu tươi cũng vì em.]—
Dung gia tận diệt.
Vương giả trong giới hắc đạo đổi chủ.
—
——
Ba năm sau.
Thành phố S gần như chấn động với những chuyện xảy ra trong thời gian đó, vị thừa kế Khương đại thế gia ra tay không chút lưu tình, đuổi cùng giết tận mọi thế lực ngầm của Dung gia.
Dung gia chủ tiền nhiệm — Dung Lạc biến mất.
Trong hắc đạo một thời gian dài nghe đến tên của vị nữ nhân họ Khương nào đó đều sợ đến mất mật.
Dù sao một người có thể tận diệt cả một Dung gia to lớn, vững chắc như bàn thạch về hắc đạo.
Người ấy lại còn là nữ nhân, tuổi đời chưa tới hai mươi, một kỳ tài rực rỡ chói mắt như vậy, rước đến từng thế gia trong giới quý tộc phải ngưỡng vọng nhìn lên, không một ai không biết đến vị nữ vương cường thế, nhân tài ngàn năm có một của Khương gia.
Thế nhưng vị nữ vương vừa lên ngôi trong giới hắc đạo, lại chính là một nữ nhân điên cuồng bạo ngược, trong một thời gian dài luôn cố gắng truy tìm tung tích của một nữ nhân họ Hạ, gần như xới tung cả nước S lên để tìm.
Tin đồn truyền khắp nơi, trong đám hào môn vọng tộc đâu đó đều có những lời ra tiếng vào.
Chính là ——
Vị Khương gia chủ đương nhiệm nào đó — yêu thích nữ nhân.
Cả đám tiểu thư hào môn nghe thấy liền rục rịch muốn động, điên cuồng gào thét tự mình tiến cử để lọt và mắt xanh của vị nữ vương nào đó.
Tiếp theo chính là lời đồn nói Khương gia chủ đã có vị hôn thê được đính ước từ nhỏ, vị hôn thê ấy lại đang mất tích, điều đó giải thích được lý do tại sao Khương gia chủ điên cuồng tìm kiếm, gần như không bỏ sót một ngóc ngách nào —— chính là vì muốn đem hôn thê của mình trở về.
Lời đồn tiếp theo chính là — nhan sắc của Khương gia chủ.
Một nữ nhân cực kì xinh đẹp, dung nhan tinh mỹ tựa băng tuyết, đạm mạc thanh lãnh tựa hoa lan, cao ngạo diễm lệ như ánh mặt trời, vô cùng chói mắt.
Một nữ nhân tuyệt sắc diễm lệ đến kinh tâm động phách, lại vì một nữ nhân mà điên cuồng.
Nữ nhân đẹp đẽ còn si tình đến như vậy, cả đám thiên kim hào môn trong lòng thét gào mong cầu —— vị hôn thê gì đó của Khương gia chủ vĩnh viễn đừng trở về, ngày ngày treo mộng mơ ước một ngày được bước chân vào Khương gia.
Lại có lời đồn —— về tính tình bạo ngược của Khương gia chủ.
Những quý tộc từng may mắn một lần tiếp xúc với vị nữ nhân họ Khương, họ truyền tai nhau rằng Khương gia chủ chính là một nữ nhân tính cách ôn nhu dịu dàng, thanh cao lại lãnh đạm, giơ tay nhấc chân đều là khí độ của một vị tiểu thư khuê các tao nhã hữu lễ, khác hẳn một trời một vực với những chiến tích đẫm máu tươi kia.
Một đám nữ nhân điên cuồng không ngừng gào thét —— Bổn tiểu thư chính là phi khanh không gả a. Khương gia chủ!!!