Nhân viên công tác vừa gọi điện thoại lúc nãy bị họ vây ở giữa, gào ầm lên bằng giọng không có thiện chí: “Còn không buông ra là tao gọi bảo vệ đấy!”
Cô gái cầm đầu vẻ mặt tức giận: “Sao anh có thể như vậy chứ? Chúng tôi đã chuyển khoản cho anh từ lâu rồi, gần lúc vào khán đài anh mới nói không có vé, thế trước kia anh đã làm gì vậy?”
Nhân viên công tác nói: “Không phải đã trả tiền cho tụi bay rồi sao?! Còn muốn thế nào nữa?”
“Chúng tôi không cần tiền! Chúng tôi muốn vé! Chúng tôi muốn vào khán đài!”
Gã đàn ông kia bị túm không đi nổi, tức giận gầm lên: “Không có là không có! Tao có lừa tiền của tụi bay đâu, biến đi! Bảo vệ, bảo vệ đâu? Fan của Hoắc Hi có tố chất như thế này đấy hả?!”
Anh ta nạt rất lớn tiếng, những người đi ngang qua xung quanh đều liên tục quay lại nhìn. Có mấy cô gái trong đó đã bật khóc, thình lình đằng sau có một giọng cười tươi rói truyền tới: “Tố chất gì nhỉ? Tố chất của chúng tôi làm sao cơ?”
Một đám người đồng thời nhìn qua, Thịnh Kiều bọc áo phao màu trắng đứng ở đằng sau, nụ cười tươi rói trên mặt, ánh mắt lại lạnh băng. Thấy vẻ mặt mắt chữ A mồm chữ O của người đàn ông, cô lại cong khóe miệng, “Gọi bảo vệ làm gì, tôi gọi đạo diễn trường quay cho anh luôn nhé?”
Người đàn ông kia lắp bắp nói không ra lời, Thịnh Kiều nhìn về phía cô gái cao cao kia, dịu giọng hỏi: “Chuyện là thế nào?”
Hi Quang ở đây đều hoang mang, cô gái cao cao sửng sốt mãi hồi lâu mới tìm được giọng nói của chính mình, nhìn cô chằm chằm khô khốc nói: “Chúng em mua vé vào cửa của anh ta, đã thương lượng giá và chuyển tiền cho anh ta rồi. Hôm nay tới lấy vé, anh ta nói không có vé, trả tiền lại cho chúng em.”
Một Hi Quang khác tiếp lời: “Nếu nói sớm một chút thì chúng em đã đi mua vé ở bên đầu cơ rồi, bây giờ sắp bắt đầu vào phòng mới nói, chúng em đòi tiền có ích lợi gì. Chúng em đều chạy từ tỉnh lẻ tới, chỉ muốn vào trong hội trường thôi.”
Thịnh Kiều gật đầu tỏ vẻ đã biết, lại nhìn về phía nhân viên công tác kia, “Có thật là không có vé không?”
Người đàn ông kia còn nói cứng: “Không có!”
Thịnh Kiều cười: “Vừa rồi lúc tôi nghe thấy anh gọi điện thoại có nói như vậy đâu.” Cô quay đầu nhìn Đinh Giản, nghi hoặc hỏi: “Chà, mới nãy anh ta nói trong điện thoại thế nào chị nhỉ?”
Đinh Giản: “Anh ta nói sắp mang vé sang cho, đừng đứng ở cửa, sẽ bị fan của Hoắc Hi nhìn thấy, sang quầy báo ở bên trái đợi anh ta.”
Thịnh Kiều điểm điểm ngón tay, cười rộ lên: “Quầy bán báo ở bên trái, muốn tôi đi cùng anh qua đó không?”
Mặt nhân viên công tác đỏ lựng lên, muốn nổi sùng lại không dám, cô gái cao ráo giật anh ta: “Hóa ra anh có vé à?! Mau lấy ra đi!”
Người đàn ông không nói lời nào, người căng cứng lại, Thịnh Kiều nói: “Tôi mặc kệ là fan nhà ai đến sau ra giá cao hơn mua vé chỗ anh, là dân buôn bán thì phải giữ chữ tín. Vé vào cửa anh bán trước cho nhà tôi, thu tiền rồi, có nghĩa là giao dịch thành công. Sắp đến lúc biểu diễn rồi, đừng để cuối cùng ai cũng không có lợi.”
“Đúng vậy! Mau đưa vé cho chúng tôi!”
“Chúng tôi chuyển tiền cho anh!”
“Lấy vé ra đây!”
Chuyện tới lúc này, anh ta muốn chối cũng không xong, vừa thẹn lại vừa bực, chầm chậm lấy ra một chồng vé vào cửa từ trong túi trong. Cô gái cao ráo cầm di động chuyển lại số tiền mới nãy anh ta trả họ, lấy vé vào cửa sang.
Thịnh Kiều cười cười, quay đầu nói với các cô: “Mau vào trong đi, cố gắng tiếp ứng nhé.”
Một đám Hi Quang mấy mặt nhìn nhau, như thể muốn nói gì nhưng lại không mở miệng được, cuối cùng vẫn là cô gái cao ráo nói đầu tiên: “Cảm ơn chị!”
Các Hi Quang còn lại đều nói lời cảm ơn với cô.
Thịnh Kiều xua tay: “Đều là người một nhà, mau đi đi.”
Một đám người lúc này mới đi.
Nhân viên công tác bán vé kia còn đứng tại chỗ, Thịnh Kiều móc điện thoại ra từ áo khoác, đi qua hỏi: “Chênh lệch giá là bao nhiêu? Tôi bù cho anh.”
Anh ta cả kinh, rụt cổ ngẩng đầu lên nhìn.
Thịnh Kiều vẫn cười, nụ cười dịu dàng đi không ít, “Tôi biết các anh cũng không dễ dàng, tôi bù lại chênh lệch giá cho anh. Fan của Hoắc Hi chưa bao giờ chiếm lợi của người khác.”
Anh ta thấp giọng báo một con số, Thịnh Kiều cầm di động quét mã QR, chuyển tiền cho anh ta, lại mỉm cười vỗ vai anh ta: “Mau trở về đi thôi, chào nhé.”
Cô ôm ôm áo phao, chạy chậm vào bên trong.
Đinh Giản đi theo bên cạnh cô, mãi đến khi vào thang máy mới hỏi, “Sao lại bù cho hắn ta? Rõ ràng chính là hắn ta ác ý tăng giá mà!”
Thịnh Kiều thở dài: “Cũng không đáng bao nhiêu tiền, dùng chút tiền ấy mua được một ấn tượng tốt đẹp và khẩu khí phóng khoáng cho Hi Quang, rất giá trị.”
Đinh Giản ngẫm nghĩ, gật đầu: “Cũng đúng, không thì lại để hắn ra ngoài nói bậy, tổn hại thanh danh của các em.”
Thịnh Kiều nháy mắt với chị.
Trở lại phòng nghỉ, Bối Minh Phàm đang chuẩn bị gọi điện cho cô, thấy cô đi vào, anh ta nạt cô: “Lại chạy đi đâu đấy? Có phải đi tìm Hoắc Hi không?! Cô có thể rén lại tí cho anh nhờ được không!”
Thịnh Kiều nói: “Không mà, em chỉ xuống dưới đi dạo, hít thở không khí thôi, em hơi lo lắng ạ.”
Đinh Giản ở bên cạnh phụ họa, lúc này Bối Minh Phàm mới không nói gì nữa.
Fan đã vào ghế, hiện trường vào chỗ, live stream nhanh chóng liền bắt đầu. Thịnh Kiều lo lắng đi đi lại lại trong phòng, cầm chai nước khoáng làm microphone luyện tập suốt.
Gần đến lúc cô lên sân khấu, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, Hoắc Hi mặc đồ diễn sân khấu đi vào.
Bối Minh Phàm đứng bật dậy.
Mẹ nó, ngàn phòng vạn phòng, nhà trai khó phòng.
Thịnh Kiều vừa thấy anh đến, đôi mắt tức khắc tỏa ra ánh sáng. Đồ diễn sân khấu thêm cả trang điểm sân khấu thật sự quá sexy, cơ hồ có thể tưởng tượng được hình ảnh hormones bùng nổ khi anh nhảy trên đài.
Huhuhu, nghĩ mà……
Không! Mày không được nghĩ!
Cô chạy bước nhỏ đến trước mặt anh, trong tay còn siết chặt chai nước khoáng, “Hoắc Hi, sao anh lại tới đây ạ?”
Anh giơ tay xoa xoa đầu cô, “Tới cổ vũ em đấy, lo lắng không?”
Cô gật gật đầu: “Có một chút.”
Hoắc Hi cười: “Đừng sợ, Kiều Kiều hát rất êm tai.”
Anh lấy chai nước khoáng trên tay cô ra đặt lên bàn, nắm tay cô lắc lắc, “Thả lỏng một chút. Anh sẽ đứng nhìn em ở đằng sau, đừng lo lắng.”
Cô quả nhiên không lo lắng như vậy nữa, muốn nhào vào lòng ngực anh cọ qua lại.
Bối Minh Phàm nói: “Cổ vũ xong thì đi mau đi, tí nữa nhân viên công tác tới bây giờ đấy.”
Hoắc Hi cười một cái, lại nhẹ nhàng xoa xoa đầu cô, mới xoay người rời đi.
Chẳng mấy đã đến lượt Thịnh Kiều lên sân khấu, cô đã đợi lên sân khấu từ trước. Chờ sau khi host giới thiệu tiết mục, đạo diễn chỉ huy cô lên sân khấu trong tai nghe. Thịnh Kiều hít sâu một hơi, giẫm lên đôi giày cao gót màu bạc đi lên.
Hiện trường vang lên những tiếng hoan hô, khắp nơi đều có thể thấy biển bạc, fan Kiều tới không ít, vẫn luôn hô tên cô thật to cổ vũ cho cô.
Ánh đèn sân khấu tỏa sáng, tiếng nhạc vang lên, cô nhắm mắt, lộ ra nụ cười tự nhiên.
Một ca khúc ngọt ngào nhẹ nhàng hoàn mỹ hiện ra trước mắt khán giả.
Khi tiếng nhạc kết thúc cô nâng váy khom người cúi chào, hiện trường vỗ tay như sấm dậy, host đi lên sân khấu, làm nốt đoạn đối thoại chúc phúc cuối cùng.
Lúc xuống đài, cô rốt cuộc thở phào một hơi.
Đinh Giản phủ áo khoác thêm cho cô, ôm cô trở về phòng nghỉ, thay quần áo trước. Lúc đi ra di động của cô nhận được tin nhắn của Hoắc Hi: Biểu hiện rất tốt.
Thịnh Kiều reply: Em muốn được thưởng!
Anh nói: Được.
Cô vui vẻ vô cùng, Bối Minh Phàm ở bên cạnh nói: “Cười tươi gớm nhỉ. Có đi không đây?”
Thịnh Kiều chớp chớp mắt, cười nói: “Diễn tập cũng xem rồi, giờ xem live nốt đi chứ ạ?”
Bối Minh Phàm: “A.”
Vì thế đoàn người lại chờ đến cuối live stream, Hoắc Hi lên sân khấu.
Thịnh Kiều nhân lúc ánh đèn tối đi, lén lút chạy đến chỗ nhân viên công tác tụ tập ở bên trái sân khấu, đứng ở cuối cùng nhón chân nhìn về phía sân khấu. Sân khấu chính thức còn bùng nổ hơn cả diễn tập, tiếng thét chói tai vang lên không ngừng trong hiện trường, lightboard bật hết cả lên, biển vàng rực rỡ lấp lánh cả trường quay, đẹp đến loá mắt.
Hoắc Hi biểu diễn một bài hát trong album mới, cô đã biết hát từ lâu, nhặt một cái lightstick không biết ai vứt ra, vừa hát theo vừa vẫy, giống như con thỏ tung tăng nhảy nhót.
Sau đó một chiếc camera ở cạnh đột nhiên xoay ống kính về phía cô.
Màn hình lớn đột nhiên xuất hiện hình ảnh cô điên cuồng vẫy lightstick. Thịnh Kiều nhìn chằm chằm sân khấu cũng không chú ý, còn vừa hát theo vừa tiếp ứng đến mức không coi ai ra gì. Đinh Giản vội túm cô lại, chỉ chỉ màn hình lớn, Thịnh Kiều quay đầu vừa thấy, vừa sợ vừa thẹn, vẻ mặt ngại ngùng quay người đi.
Cả trường quay cười ầm lên.
Đoạn lên hình này cũng chỉ được mấy giây, rồi nhanh chóng lại cắt lên người Hoắc Hi đang trên sân khấu. Nhưng đoạn hình ảnh Thịnh Kiều tiếp ứng ở dưới đài kia đã bị cư dân mạng cả nước xem live stream thấy được, màn biểu diễn của Hoắc Hi còn chưa kết thúc, ảnh chụp màn hình đã lan khắp cộng đồng mạng.
Lúc diễn tập thì nhìn lén, khi live stream lại tiếp ứng, cô ta đu idol thật sự rất nghiêm túc.
Nhìn xem cô ta vẫy lightstick dùng nhiều sức chưa kìa.
Mị chắc kèo ngày mai cánh tay cô ta sẽ sưng lên.