Cho nên, không thể như vậy, tuyệt đối không thể.
Nhưng cô nên ngăn cản thế nào?
Chính vào lúc này, tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên.
“Điện thoại của em.” Tô Khiết nghe ra đó là chuông điện thoại của cô, một khắc sau, cô dùng sức, trực tiếp đẩy Nguyễn Hạo Thần đang áp tới ra.
Cuộc điện thoại này tới thật sự quá đúng lúc rồi.
Tô Khiết không nhìn Nguyễn Hạo Thần nữa, nói thật, cô lúc này có chút không dám nhìn anh, cô nhanh chóng lật người, cầm điện thoại trên tủ đầu giường lên.
Lúc nhìn thấy hiển thị trên điện thoại, cô có chút sững sốt, cô hơi nghiêng người, sau đó mới nhận.
Nguyễn Hạo Thần bị cô đẩy ra, mặt âm trâm có chút đáng sợ, lúc cô lấy điện thoại, ánh mắt sắc bén của anh phát hiện trên màn hình điện thoại của cô hiển thị một cái tên – học trưởng.
Học trưởng?
Học trưởng gì?
Thấy cô hơi nghiêng người nhận điện thoại, ánh mắt Nguyễn Hạo Thần khẽ híp lại.
“Khiết Khiết” Điện thoại Tô Khiết vừa kết nối, đầu kia điện thoại giọng đàn ông vô cùng truyên cảm đã truyền tới.
“Ừ” Vì Nguyễn Hạo Thần còn ở bên cạnh, Tô Khiết chỉ khẽ đáp một tiếng, không nói gì nhiều.
Tô Khiết biết lúc này Nguyễn Hạo Thần đang nhìn cô, nhưng cô bây giờ chỉ có thể bỏ qua, cô không biết học trưởng giờ này gọi điện thoại cho cô rốt cuộc có chuyện gì?
Tô Khiết đi tới lan can.
Nguyễn Hạo Thần không nhúc nhích, cũng không lên tiếng, chỉ nhìn cô như vậy…
“Khiết Khiết, sau khi hai bảo bối quay về em thế nào? Có thích ứng không?” Giọng người đàn ông đầu kia điện thoại vẫn nhẹ nhàng và ấm áp.
“Em rất tốt, anh không cần lo lắng.” Tô Khiết khẽ trả lời một câu.