“Hôm nay anh đã ngủ được chút nào chưa?”
“Không có.”
“Còn thuốc thì sao?”
“Uống rồi……”
Cuộc trao đổi nhanh chóng kết thúc giống với cách giao tiếp giữa bác sĩ và bệnh nhân.
Ôn Hủ Hủ hỏi xong vấn đề của mình, đưa tay qua: “Đưa tay anh ra đây để tôi bắt mạch cho anh trước.”
Hoắc Tư Tước: “……”
Ôn Hủ Hủ không quan tâm đ ến sự thay đổi của hắn mà kéo tay hắn lại gần để bắt mạch.
Hoắc Tư Tước nằm ở đó, hắn nghiêng đầu cổ tay mảnh khảnh để cho cô bắt mạch.
Đây là một loại cảm giác rất lạ.
Trong ấn tượng của Hoắc Tư Tước, người phụ nữ này vẫn giống như khi gả cho hắn năm đó. Lúc đó Ôn Hủ Hủ mới 19 tuổi, khuôn mặt nhỏ nhắn còn non nớt luống cuống, khúm núm, ngay cả dũng khí ngẩng đầu nhìn hắn cũng không có.
Vậy cô từ khi nào trở nên bình tĩnh được như vậy?
Cô bình tĩnh, hai ngón tay mang theo hơi lạnh vươn tới. Hoắc Tư Tước thậm chí cũng không nhìn ra bóng dáng rụt rè nào của cô trong quá khứ.
“Cô học cái này từ khi nào?”
“Cái gì?
Ôn Hủ Hủ đang bắt mạch nghe hắn đặt câu hỏi, ý thức từ dưới ngón tay liền rút tay về, cô liếc mắt nhìn hắn một cái.
“Anh đang hỏi tôi?”