Đầu óc của nhà thiết kế này bị vào nước ư?
Hay là bị Cố Gia Huy hối lộ rồi.
“Có phải là anh nhìn nhầm rồi không, váy của Thanh Loan sao lại là hàng giả được chứ? Anh xem cho kỹ đi, đây là hóa đơn, bên trên còn viết rõ D&E mà.” HứaAn Kỳ vội vàng nói
“Tờ hóa đơn này cũng là giả, tôi đã giám định rồi. Bộ váy trên người cô Hứa Minh Tâm đây đều là kim cương Cartier, tính chất cao cấp, không thể nào sai được. Mà bộ váy trên người cô Lâm Thanh Loan thì thoạt nhìn giống hàng thật nhưng mũi kim đường chỉ, vật liệu và tính chất của kim cương đều có vẻ rất tốt. Cho nên bộ váy trên người cô Lâm Thanh Loan mới là giả, cô Hứa Minh Tâm là thật.”
“Đây… không thể nào như thế được.”
Vẻ mặt của Lâm Thanh Loan thay đổi, cô ta hét lên: “Chắc chắn là anh nhìn lầm rồi, tôi đi tìm người khác tới!”
HứaAn Kỳ cũng cảm thấy có lẽ là như thế. Cố Tử Vị đã từng nói Cố Gia Huy đã từ bỏ quyền thừa kế trong nhà họ Cố rồi, làm sao mà có tiền mua cái váy đắt như thế này chứ?
Chắc chắn là có điều gì đó giấu diểm!
HứaAn Kỳ tìm một người, Lâm Thanh Loan cũng tìm một người. Sau khi giám định hoàn tất thì hai người họ đều trăm miệng một lời khẳng định bộ váy trên người Lâm Thanh Loan là giả.
Mặt của HứaAn Kỳ và Lâm Thanh Loan đã biến thành màu gan heo.
“Cô Thanh Loan, bạn trai của cô rất… Sao lại tặng cho cô một bộ váy giả chứ?”
Cố Gia Huy nói với vẻ châm chọc.
Lâm Thanh Loan nghe thấy thế thì không chống đỡ nổi nữa mà trực tiếp ngồi phịch xuống ghế.
“Thanh Loan, cô không sao chứ?”
HứaAn Kỳ hỏi với vẻ quan tâm.
“Anh ta nói đây là món quà trước khi kết hôn. Bây giờ còn cưới xin gì nữa chứ, bà đây phải đi tìm thằng đàn ông khốn nạn đó!”
Lâm Thanh Loan trực tiếp xông ra ngoài.