Đỗ Cửu không nhìn ra chút tâm tư này nhưng lại phát hiện sai lầm của bản thân.
Y không nên giảm độ khó mọi chuyện mà Tần Cửu Chiêu trải qua, hay nói đúng hơn là không nên làm tất cả thay hắn. Tu đạo vốn đã là chuyện đi ngược lẽ trời, nên đương nhiên phải nếm trải mọi thứ, trong lằn ranh hiểm nguy giành được cơ duyên, chỉ có một chữ thôi, là giành! Giành với người giành với sinh linh giành với đất trời.
Nhưng mà hiện giờ Đỗ Cửu lại san phẳng hết tất cả gai nhọn trên đường Tần Cửu Chiêu đi, khiến hắn mất đi cơ duyên rèn luyện, tâm tính khó tránh khỏi không theo kịp tu vi, cứ như vậy mãi sớm muộn gì cũng có chuyện.
Đỗ Cửu còn chưa biết Tần Cửu Chiêu gặp cốt truyện sẽ tự động mở khóa ký ức tương ứng của Đại tần, nhưng mà ký ức là ký ức còn cảm xúc cần phải tự mình trải qua mới tính.
“Ta lầm rồi.” Đỗ Cửu mang vẻ mặt áy náy nói ra suy nghĩ trong đầu, “Như vậy coi ra những cơ duyên sau này của đệ e là ta không thể trực tiếp giúp đỡ nữa.”
Tần Cửu Chiêu cũng vừa nghĩ ra được nhưng chậm hơn một bước, Đỗ Cửu nói vậy khiến lòng hắn càng thêm hổ thẹn, đợi đỡ hơn bèn nắm ngược lấy tay y: “Đại ca đừng như vậy, huynh đối với đệ đã tốt lắm rồi, con đường tu đạo vốn muôn vàn hiểm trở cùng nguy nan, đệ đã hiểu ra từ lâu rằng những con cháu xuất thân từ danh môn nhà cao cửa rộng cũng phải xách kiếm đi xa tự mình dò dẫm, đệ há có thể mãi mãi ở dưới sự che chở của đại ca?”
Quả nhiên là Tần Cửu Chiêu, Đỗ Cửu thở dài lấy một viên đan dược cho y uống: “Cũng hay, dù sao cái gì là của đệ thì vẫn sẽ là của đệ, ai cũng không thể giành được, sau này trừ khi đệ gặp nguy hiểm tới tính mạng còn không ta sẽ không tùy tiện ra tay giúp đệ nữa.” Y coi như hiểu được chuyện y làm cơ bản chỉ là gây cản trở chứ không giúp được gì, chi bằng cứ thuận theo tự nhiên vậy, chỉ cần ngày nào trên người Tần Cửu Chiêu còn có hào quang nhân vật chính thì hắn sẽ không xảy ra chuyện, y cứ lo cho chính mình trước thì hơn.
Tần Cửu Chiêu uống thuốc xong sắc mặt thoáng cái khôi phục đôi chút, thấy Đỗ Cửu hơi ỉu xìu bèn vươn tay ôm y vào lòng, cười khẽ: “Đại ca đừng nghĩ nhiều, tấm lòng của huynh đệ hiểu được, chuyện đó đệ khắc sâu vào lòng mãi không bao giờ quên.” Hắn chầm chậm vỗ lên lưng Đỗ Cửu, dường như đang an ủi y, “Bằng không thì thế này, dù sao hai người chúng ta tu luyện cũng đã tới giới hạn, có bế quan thêm cũng không ích lợi gì, hay là đi ra ngoài du ngoạn nhé?”
Đỗ Cửu có hơi xấu hổ vì cái giọng điệu dỗ trẻ còn này của hắn, mấy năm nay y đã quen dùng thái độ đàn anh để đối mặt với đồng chí Tiểu Tần, cực có cảm giác vùng mình trỗi dậy làm chủ.
Hệ thống: Ngươi chắc chứ?
Đỗ Cửu: Biến mịa đê!
Ai biết Tần Cửu Chiêu bỗng dưng mạnh mẽ tới vậy khiến y nhớ tới Đại Tần, không khỏi có hơi mệt lòng, nhưng mà thời gian y ở cạnh Đại Tần vẫn nhiều hơn nên nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
“Được đó, đệ muốn đi đâu?”
Theo tương lai vốn dĩ Tần Cửu Chiêu và Diệp Bình Chi lành lặn đi ra từ di tích, sau khi kết làm huynh đệ sẽ trở về đại bản doanh thế lực của Diệp Bình Chi, Tần Cửu Chiêu bế quan còn Diệp Bình Chi nhân cơ hội này diệt trừ thâu tóm hai thế lực còn lại, nhưng mà cậu ta bành trướng quá nhanh khiến các thế lực khác chú ý. Cùng lúc ấy người chủ mưu moi tiên chủng của Diệp Bình Chi điều tra ra được thân phận cậu ta, dùng món hời to mua chuộc các thế lực khác tiêu diệt cậu.
Địch trong tối còn Diệp Bình Chi ngoài sáng, cuối cùng bị tính kế làm chúng bạn xa lánh, chỉ còn mỗi Tần Cửu Chiêu vào lúc mấu chốt lựa chọn đứng ra giúp cậu, huynh đệ hai người giết đỏ cả mắt cuối cùng đẩy lùi được quân địch dắt nhau chạy thoát.
Diệp Bình Chi đã biết được âm mưu tiên chủng năm xưa, nhớ người thân muốn về Đông Hoa hỏi thăm tin tức, Tần Cửu Chiêu không có cách nào trở về Trung Châu mà cũng không thể ở lại Tây Mãng lâu bèn theo cậu đi Đông Hoa.
Tần Cửu Chiêu nghe vậy trong đầu hiện ra một vài hình ảnh, gần như không cần nghĩ ngợi đáp: “Đi Đông Hoa.” Nói xong mới thảng thốt, “Không biết vì sao đệ cảm thấy chuyến này nhất định phải đi Đông Hoa.”
Đây không phải lần đầu tiên Đỗ Cửu nhìn thấy dáng vẻ như bị cái gì ảnh hưởng này của hắn, y kết luận rằng là do Đại Tần đang thức tỉnh nên cũng không nghĩ gì thêm, cười đáp: “Được, vậy đi Đông Hoa!”
Có tàu bay hai người nói đi liền đi, Đỗ Cửu không dám dẫn Tống Phán Liễu và Thượng Chi Đào theo, trên thực tế mấy năm nay y rất ít khi để hai nàng xuất hiện trước mặt mình mà sắp xếp cho cả hai vị trí khác, cho nên chỉ dẫn theo La Nhất La Nhị bên người, tuyên bố ra ngoài rằng mình muốn bế quan rồi thay đổi một chiếc tàu bay bình thường âm thầm rời khỏi Tây Mãng.
Tây Mãng và Đông Hoa, một ở phía tây một phía đông, cách một Trung Châu ở giữa, ngồi tàu bay không ngừng nghỉ cũng tốn gần nửa năm, lúc này trận truyền tống còn chưa ra đời nên chỉ có thể đi kiểu này.
Đỗ Cửu và Tần Cửu Chiêu cũng không thấy chán, luận đạo tâm sự khiến thời gian trôi vèo vèo, hơn nữa với người yêu mà nói thì làm gì cũng không thấy chán.
Hai người một kẻ cố tình người kia cố ý, tình cảm đương nhiên phát triển thần tốc, lại càng thân thiết thêm mấy phần.
Nhưng mà chuyện ấy ấy vẫn chỉ dừng ở mức ôm ấp hôn hít chứ không tiến thêm bước nữa, không phải là vì Tần Cửu Chiêu không muốn mà là Đỗ Cửu không dám, cũng không hẳn là không dám mà với y Tần Cửu Chiêu hiện giờ chỉ như một đứa trẻ, không phải Đại Tần đã hơn 600 tuổi ngày xưa, Tiểu Tần bây giờ chỉ hơn 20 tuổi còn không bằng số lẻ, Đỗ Cửu có cảm giác kỳ cục rằng mình đang dụ dỗ trẻ nhỏ làm bậy.
Tiểu Tần dường như không hề có cảm giác rối rắm ngược lại còn thấy hứng thú với hệ thống, thường hay nói chuyện với nó, ban đầu còn giả vờ giả vịt trước mặt Đỗ Cửu, sau đó không hiểu kiểu gì mà một người một hệ thống lén lút tám chuyện sau lưng y, nếu không phải có lần hệ thống lỡ mồm e là Đỗ Cửu chẳng hay chẳng biết gì mất.
“Thành khẩn khai ra mau, các ngươi nói cái gì?” Đỗ Cửu bóp chặt hệ thống.
Hệ thống không tránh được bèn hóa ra đôi mắt nhỏ đảo vòng vòng: “Không nói gì hết á, là Tần Cửu Chiêu tò mò muốn biết chuyện xảy ra trước kia, hắn không tiện hỏi ngươi nên mới tìm tới ta thôi, ngươi yên tâm, ta thông minh tới vậy đương nhiên sẽ không lỡ lời rồi!”
Nó thật sự chưa nói gì hết, đều là Tần Cửu Chiêu nói còn nó chỉ đáp đúng hay sai thôi.
“Thật à?” Đỗ Cửu thèm tin vào, sâu sắc quan ngại với cái gọi là liêm sỉ của hệ thống, nếu không hồi xưa làm gì mới bị Tần Cửu Chiêu uy hiếp một chút đã đầu hàng rồi.
“Dĩ nhiên là thiệt!” Hệ thống giơ tay thề, “Ngươi nghĩ lại xem, trước đây hắn đối xử với ra như vậy sao ta có thể đẹp mặt với hắn! Nhưng mà…”
Nó thay đổi giọng điệu: “Tần Cửu Chiêu nghi ngờ ngươi có vấn đề!”
Đỗ Cửu ớn lạnh: “Gì?”
Hệ thống đáp: “Đừng hiểu lầm, không phải bảo ngươi có vấn đề mà là sức khỏe ngươi có vấn đề, ầy, nói nào ngay thì là thế này, không phải tới bây giờ các ngươi vẫn chưa làm đúng chứ, hắn nghi ngờ ngươi có bệnh khó nói, bảo mỗi lần hôn xong là ngươi chạy mất dép, chỉ có thể là sinh lý có vấn đề hoặc không thật lòng yêu hắn, hắn còn vì chuyện này mà đau lòng đó. Ta nói thiệt, nhìn đôi mắt nhỏ chân thành này của ta đi!”
Đỗ Cửu bốn mắt nhìn nhau với hệ thống, ngừng một chốc: “Thật chứ? Không lừa ta?”
“Thiệt, thiệt mà!” Hệ thống gật mạnh đầu.
Đỗ Cửu nhíu mày, y không hề biết hóa ra Tiểu Tần lại có suy nghĩ này, không được cái đếch, là đàn ông thì không thể bảo mình không được, y phải tìm hắn nói cho ra chuyện.
Nhìn Đỗ Cửu rời đi, hệ thống len lén đưa tay bật ngón cái sau lưng.