Ánh mắt thoáng nhìn Phó Luân quỳ một gối bên cạnh, cằm của anh ta còn đang nhỏ nước, nhớ tới vừa rồi lúc tỉnh lại, anh ta hô hấp cho cô, trong lòng có chút không tự nhiên, “Phó Luân, cám ơn anh cứu em”
Phó Luân nhìn cô chân thành nói lời cảm ơn, anh ta mở miệng, là câm điếc ăn hoàng liên có không nói lên lời đứng dậy, buồn bực xuống thuyền cứu sinh, chống bè trúc trượt lên bờ.
Ngôn Lạc Hi sững sờ nhìn bóng lưng Phó Luân, hỏi Bạch Kiêu, “Anh ấy bị sao vậy?
“Chắc đang ngại” Bạch Kiêu cười nhạt, mọi người đều là đàn ông, ánh mắt Phó Luân nhìn Ngôn Lạc Hi cực nóng mà mập mờ, còn tràn ngập địch ý đối với tất cả người khác phái tiếp cận, sao có thể không nhận ra tâm tư này.
Nếu đương sự không vạch trần, anh tự nhiên cũng không nhiều lời, càng không nói ra vừa rồi là anh cứu người, dù sao Phó Luân vốn cũng muốn cứu cô ấy!
Cả người Ngôn Lạc Hi ướt sũng, lúc này gió thổi qua, toàn thân đều lạnh phát run.
Nhận thấy cô lạnh, Bạch Kiêu đỡ cô dậy, sau đó cởi áo khoác thể thao khoác lên vai cô, “Chúng ta về bờ trước, thay quần áo ướt”
Bạch Kiêu đỡ cô vào khoang thuyền, Lê Trang Trang đang bị mấy nhân viên công tác vây quanh hỏi han ân cần, thấy cô đi vào, thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt vui mừng nói: “Lạc Hi, cô không sao là tốt rồi, thật ngại quá, vừa rồi ở trên bè trúc tôi không đứng vững, nếu cô xảy ra chuyện gì, tôi thật sự khó thoát tội.”
Ngôn Lạc Hi thản nhiên nhìn bộ dáng quan tâm giả mù sa mưa của cô ta, trong lòng cười lạnh.
Vừa rồi ở trên bè trúc, cô ta có phải cố ý đẩy cô xuống nước hay không thì không biết, khi cả hai đồng thời rơi xuống hồ, rõ ràng
cảm giác được bị đạp một cước trên lưng, làm cô bị chìm xuống đáy hồ.
Người phụ nữ đạo đức giả, tâm thật sự như rắn rết. Ngàn vạn lần không nghĩ tới, cô ta quả thật muốn mạng này của cô.
“Người ta thường nói đại nạn không chết tất có hậu phúc, tôi nghĩ ông trời sẽ ban phúc cho tôi”
Ngôn Lạc Hi mỉm cười nói, mặt mày cong cong rất ngọt ngào, làm người ta nhìn không thấu suy nghĩ thật sự.
Lê Trang Trang híp mắt, vừa rồi ở trong hồ quả thật thừa dịp hỗn loạn mà đạp cô một cước.
Cũng không phải là muốn mạng cô, bất quá cho cô bài học dám tranh giành đàn ông của người khác thì nên chuẩn bị tâm lý bị cô ta chơi chết!
Bạch Kiêu đỡ Ngôn Lạc Hi ngồi xuống ghế, luôn cảm thấy bầu không khí giữa hai người có chỗ kỳ lạ nhưng không thể nói là chỗ nào, anh nói: “Lê tiểu thư không sao chứ?”
Lê Trang Trang nhe răng cười, “Tôi không sao, xin lỗi, vì tôi, hôm nay chỉ sợ không thể thu hình bình thường”
Bạch Kiêu nhìn Ngôn Lạc Hi, “Không sao, giữ được mạng mới là may mắn”
Lê Trang Trang sắc mặt cứng đờ, luôn cảm thấy trong lời nói của anh ta hàm ý gì đó, ngẩng đầu nhìn lên, trên khuôn mặt tuấn tú ôn nhuận như ngọc thần sắc cái gì cũng nhìn không ra.
Vừa rồi trên bè trúc, Bạch Kiêu có thể lập tức nhảy xuống nước cứu Ngôn Lạc Hi không phải là ngẫu nhiên, vị trí lúc đó rõ ràng nhìn thấy Lê Trang Trang cố ý đâm vào Ngôn Lạc Hi.
Lúc ấy anh cảm thấy Lê Trang Trang hơn thua vì muốn thắng trận có chút không từ thủ đoạn.
Nhưng lúc này nhìn lại, dường như cô ấy và Ngôn Lạc Hi có chút xích mích.
Thuyền cứu hộ cập bờ, Lý Gia Hòa mang theo nhân viên tổ tiết mục vây quanh, thấy Ngôn Lạc Hi được Bạch Kiêu đỡ lên bờ, vội vàng tiến lên kiểm tra tình huống của cô.
“Lạc Hi, sao rồi? Tôi gọi xe cứu thương đi bệnh viện kiểm tra, đừng để sinh bệnh”
Thời tiết tháng chín nóng bức chưa tiêu tan, nhưng hồ nước sáng sớm cũng lạnh thấu xương, anh ta dứt lời, Ngôn Lạc Hi liền hắt xì một cái, hai má đỏ đến có chút không bình thường.
Cố Thiển vội vàng xông tới đỡ cô, chạm vào nhiệt độ không bình thường trên người cô, khẽ hô một tiếng, “Nóng quá, chị Lạc Hi, chị sốt rồi”
“Chị không sao, chỉ là hơi chóng mặt…” Lời còn chưa nói xong, cô đã ngất đi, cả người ngã xuống đất.
Bạch Kiêu cách cô gần nhất, anh nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy, nhân viên y tế tiến lên, nâng Ngôn Lạc Hi lên xe cứu thương, Cố Thiển vội vàng leo lên xe đi cùng.
Lý Gia Hòa gấp đến độ đi đến xe cứu thương, nhưng bị Bạch Kiêu ngăn lại, ôn nhu nói: “Đạo diễn Lý, để tôi đi, tổ làm chương trình cần anh ở lại khắc phục hậu quả”