– Không rõ lắm, nhưng chỉ có bốn người, hai Thánh Vương tam tầng cảnh, hai Thánh Vương lưỡng tầng cảnh, dường như bị nhốt trong cấm chế gì đó.
– Có muốn xem thử không, vừa lúc hỏi thăm nơi này là chỗ nào. Dương Viêm đề nghị.
Theo ý kiến của Dương Khai, nếu lần này hai người đến tìm bảo vật, đương nhiên không nên làm rối, mặc kệ người bên kia là ai, gặp nguy hiểm gì, hắn cũng lười để ý. Nhưng trong thần niệm cảm ứng được có hai khí tức làm hắn quen thuộc, dường như đã gặp qua ở đâu.
Điều này làm hắn không khỏi tò mò, nghe Dương Viêm nói thế, trầm ngâm một hồi liền gật đầu: – Được, âm thầm đi qua xem, nhưng đừng làm lộ dấu vết.
– Ừm. Dương Viêm tự nhiên không có ý kiến.
Hai người mới lén lút tiến về bên kia, thần niệm của Dương Khai mạnh mẽ, chỉ cần thu liễm khí tức, thần niệm bao bọc trên người, tự nhiên không sợ bị võ giả ngang cấp phát hiện dấu vết.
Còn Dương Viêm thúc đẩy uy năng bí bảo dây chuyền, trên người nhanh chóng bao phủ lớp màng mỏng năng lượng, tựa như có nước chảy, sau đó trong chớp mắt, nàng biến mất khỏi ánh mắt Dương Khai, chỉ để lại một cái bóng nhàn nhạt. Ngay cả thần niệm của Dương Khai tra xét cũng không phát hiện được khí tức gì, trừ khi có người tới gần dùng mắt thường để nhìn, bằng không khó mà bại lộ được.
Thấy thế, Dương Khai khẽ gật đầu.
Vị trí bốn người kia cũng không gần bên này, cách xa 30 dặm, chỉ có Dương Khai mới có thể không kiêng kỵ thả ra thần niệm tra xét ở trong này.
Sau một nén nhang, Dương Khai cùng Dương Viêm đến dưới một gò đất, ló đầu nhìn sang bên kia.
Chỉ thấy trên mảnh đất trống gần đó, có quầng sáng năng lượng rộng khoảng 30 trượng, dạng nửa vòng tròn, như cái tô lớn ụp xuống đất. Ở bên trong quầng sáng, có 4 võ giả, dựa lưng vào nhau, thần sắc ngưng trọng cảnh giác xung quanh, trên người lưu chuyển ánh sáng, thánh nguyên tuông trào, mỗi người cầm bí bảo khác nhau, trong đó hai người không ngừng thúc đẩy uy năng pháp bảo đánh vào quầng sáng.
Mỗi một lần, tuy rằng làm cho quầng sáng rung chuyển, nhưng không biết quầng sáng này dùng chiêu gì, chẳng những giam bốn người ở trong, còn bắn ngược công kích trở về.
Hai người còn lại sau khi đồng bạn công kích, liền dùng bí bảo phòng ngự tiếp đón năng lượng bắn về, tránh cho đồng bạn bị thương.
Bốn người phối hợp có vẻ rất thành thạo, vừa nhìn là biết hiểu nhau, nhưng mặc kệ bọn họ cố gắng thế nào, dường như không thể nhất thời đánh vỡ quầng sáng năng lượng. Hơn nữa không biết bọn họ bị nhốt bao lâu, dao động thánh nguyên của mỗi người đều trồi sụt, nhìn có vẻ tiêu hao rất lớn.
– Ồ, là cấm chế có tính chất bắn ngược, thật là thú vị. Ánh mắt Dương Viêm sáng ngời, tựa hồ có hứng thú lớn với cấm chế nửa vòng tròn kia.
Dương Khai lại nhíu mày, nhìn cô gái mặc kiểu thiếu phụ, đôi mắt như hoa đào, sắc mặt cổ quái nói: – Là cô ta!
Trước đó hắn cảm nhận được khí tức hai người có vẻ quen thuộc, cho nên mới tới đây tìm kiếm, nhưng quả thật không ngờ là nữ nhân này.
Thiếu phụ kia, lại chính là Thẩm Thi Đào Càn Thiên Tông, nói tới hắn cũng không có thâm giao, chỉ là gặp mấy lần trong Lưu Viêm Sa Địa. Nhưng mà nữ nhân này lại nhận định hắn là người mang đại số mệnh, lúc đó cố ý muốn kéo hắn cùng hành động, nhưng chưa chờ Dương Khai từ chối, liền gặp phải Thường Khởi truy đuổi long hồn, kết quả vận số của nàng không tệ, đi theo Dương Khai vào tới một cái quặng mỏ thánh tinh dưới lòng đất.
Sau đó Dương Khai rời khỏi quặng mỏ thánh tinh trước, chỉ để lại mấy người Càn Thiên Tông cùng Thường Khởi khai thác thánh tinh, cũng không biết mấy người kia thu hoạch thế nào.
Nhưng xem thu hoạch của Thường Khởi, cũng biết bọn họ có thu hoạch không nhỏ, mấy người gộp lại cũng tối thiểu hơn trăm triệu thánh tinh, lại còn không gánh vác nguy hiểm gì.
Huống chi, Dương Khai có thể lấy được Long Cốt Long Châu và Cửu Khúc Tinh Ngọc Thụ trong quặng mỏ thánh tinh đó, nói không chừng đám người Thẩm Thi Đào cũng có cơ duyên khác, lấy được thứ quý giá gì.
Nhìn từ góc độ khác, lúc đó nàng cũng dính vận may từ Dương Khai, mới có thu hoạch lớn đến vậy.
Chỉ là Dương Khai không ngờ, đến chỗ này cũng gặp phải Thẩm Thi Đào. Lúc trước hắn cảm nhận được khí tức quen thuộc, một trong đó chính là nàng, còn người khác, chính là cô gái thanh tú gặp khi đó, nàng là Thánh Vương lưỡng tầng cảnh, lúc này là thành viên phụ trách phòng ngự.
– Quen biết? Dương Viêm nghiêng đầu, nhỏ giọng hỏi.
– Miễn cưỡng là thế. Dương Khai gật đầu.
– Vậy có cần giúp bọn họ không?
– Không cần. Dương Khai quyết đoán lắc đầu. – Nữ nhân này thật là phiền, đừng để bọn họ phát hiện thì hơn. Xem ra cấm chế này không quá nguy hiểm, xem chừng có thể nhốt bọn họ mấy ngày mà thôi, đến lúc đó tự nhiên sẽ ra được.
– Nhưng muội vẫn muốn đi nghiên cứu xem… Dương Viêm chưa nói hết, ánh mắt khựng lại, nhìn về phía đằng xa sau Dương Khai.
Dương Khai cũng cảm ứng được quay đầu lại, sắc mặt liền khó coi.
Bởi vì gần đó có mấy con âm hồn đang bay về phía bên này, dường như bị động tĩnh bên này thu hút, hơn nữa nhìn tuyến đường, sẽ đi ngang qua chỗ Dương Khai ẩn thân.
Dương Khai rất căm tức, lén lút ra dấu tay với hướng về phía Dương Viêm, muốn rút chạy.
Nào ngờ, bọn họ vừa động dậy, mấy con âm hồn kia như cảm ứng được, ồ ạt chạy sang bên này, sau đó mỗi con há miệng kêu to, hung dữ đánh tới.
Tuy rằng Dương Khai và Dương Viêm ẩn nấp cực kỳ hoàn mỹ, sẽ không bị võ giả Thánh Vương Cảnh phát hiện, nhưng đối với những âm hồn này, chỉ cần là vật sống, chúng đều có thể cảm ứng được thông qua sinh cơ phát ra.
Thấy thế, ánh mắt Dương Khai lóe lên tia sát khí lạnh lẽo, vung tay, tóm lấy con âm hồn xông lên trước, tay còn lại bắn ra Ma diệm, phát tán khắp nơi.