Trở lại Đại Doanh Thành, Chu Vô Cửu, Nghiễm Nguyên thành đại biểu của Lăng Hàn, thay phiên trú đóng ở Hàn Lâm Các, có chuyện gì sẽ trở về liên hệ, mà bản thân Lăng Hàn thì tìm hiểu Cuồng Dã Huyết Linh Đan.
Nếu có thể luyện chế ra thần dược này, vậy phát đạt.
Tàn Dạ, Nguyên Thừa Hòa cũng ly khai Hắc Tháp, bọn họ đi vùng núi rộng lớn ngoài Đại Doanh Thành, cùng cường phỉ trong núi chém giết, đề thăng năng lực thực chiến. Dù sao, bọn họ bế quan thời gian quá dài, không có thực chiến, tu vi lại cao cũng chỉ có thể như Hồ Phỉ Vân.
Ở trong dạng bình tĩnh này, Lăng Hàn không ngừng nghiên cứu Cuồng Dã Huyết Linh Đan.
Trên lý thuyết mà nói, tu vi tiến lên Nhật Nguyệt Cảnh, cao nhất có thể luyện chế Thần Đan cấp tám, bất quá, đẳng cấp Đan Đạo hoàn toàn không giống đẳng cấp võ đạo. Có khả năng Đan Sư cấp bảy chỉ là Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị, nhưng Nhật Nguyệt Cảnh Đại viên mãn đến chết cũng chỉ là Đan Sư cấp một.
Cấp bậc võ đạo, chỉ quyết định hạn mức cao nhất của Đan Đạo, dù sao luyện đan cần thần hồn cường đại, cùng với uy năng hỏa diễm.
Lăng Hàn bước vào Nhật Nguyệt Cảnh, liền quyết định hắn cao nhất có thể luyện chế Thần Đan cấp tám, hơn nữa, lấy cường độ thần hồn của hắn, ngày sau đạt đến Nhật Nguyệt Cảnh đỉnh phong, luyện chế Thần Đan cấp chín cũng không có vấn đề.
…
Bảo Lâm Các.
– Nga, Hàn Lâm Các lại có một thiên tài Đan Sư, ngay cả Lý Đan Sư cũng bại?
Một nữ tử vóc dáng yểu điệu đang ngồi, gõ chân bắt chéo, trong váy xẻ tà, hiện ra một cái chân dài trắng như tuyết, thẳng tắp, như ngọc bóng loáng.
Thanh âm của nàng điềm mỹ mê người, làm người đang ngồi trong lòng đều ngứa ngáy, nhưng nghĩ tới thân phận vị này, thì không ai dám toát ra ở trên mặt, chỉ tới tấp xác nhận, có vẻ thập phần cung kính.
Này là người phụ trách của Bảo Lâm Các ở Đại Doanh Thành, gọi Lâm Vũ Viên, lại đây vẫn chưa tới ba tháng. Nhưng từ tin tức nói, Lâm Vũ Viên là tình phụ của một vị đại năng ở tổng bộ Bảo Lâm Các, nhưng chính thất không dung, cho nên mới bị điều tới nơi này tránh gió.
Ai dám đánh chủ ý tới nàng?
Lâm Vũ Viên mị nhãn đảo qua, mọi người đều lặng ngắt như tờ.
Nữ nhân này địa vị cao cao tại thượng, ai cũng không dám chống đối, ngay cả liếc mắt nhìn nhiều cũng sợ, không phải xấu xí không thể vào mắt, mà là quá quyến rũ phong tình, nhìn nhiều sợ hỏa lên, vọng động.
Vậy thì thật là chết như thế nào cũng không biết.
– Bẩm chủ thượng, hiện tại sinh ý của chúng ta giảm chí ít hai thành, đều bị Hàn Lâm Các kiếm đi.
Một tên Hộ Pháp nói.
Lâm Vũ Viên dựa vào ghế nói:
– Đã đi qua nhiều ngày như vậy, các ngươi vẫn không có nghĩ ra biện pháp gì giải quyết sao?
– Chủ nhân, so đấu Đan Đạo, chú trọng thực lực nhất. Chúng ta so đấu đan dược cao cấp toàn bộ bị thua, mới có thể để rất nhiều khách hàng mất đi lòng tin với chúng ta. Muốn vãn hồi bại cục, phải ở trên Đan Đạo đánh bại Hàn Lâm Các.
Một lão Đan Sư nói.
Mặc dù nói địa vị của Đan Sư cao cả, nhưng chỉ cần ở trần thế lăn lộn, thì làm sao có thể chạy trốn hai chữ danh lợi?
Địa vị của Lâm Vũ Viên quá lớn, bởi vậy ngay cả Đan Sư cũng phải tất cung tất kính với nàng.
– Chớ nói nhảm, biện pháp giải quyết đâu?
Lâm Vũ Viên phất phất tay, có vẻ rất không nhịn được.
Lão Đan Sư nói:
– Biện pháp có hai cái.
Hắn ngừng một chút, lại nói.
– Thứ nhất, Hàn Lâm Các có thể cậy vào bất quá là một Đan Sư tên Lăng Hàn, nếu có thể mời chào hắn mà nói, Hàn Lâm Các sẽ bị đánh về nguyên hình.
Lúc này Lâm Vũ Viên mới gật đầu nói:
– Thứ hai?