Vừa cười, anh ta vừa mặc quần áo đi về phía cửa.
“Nơi này đương nhiên có phục vụ sâu hơn, có điều loại phục vụ này đều là một VS một, tôi ở đây không thích hợp.”
“Ông chủ Sử, tôi tới đại sảnh đợi ông trước.”
“Ông đừng vội, từ từ chơi, chơi thoải mái một chút.”
Hai mắt của Sử Chính Cương phát sáng, tim cũng sắp nhảy ra khỏi cổ họng, vui mừng như điên: “Cảm ơn, cảm ơn sự khoản đãi nhiệt tình của cậu em.”
Weiss xoay người rời khỏi căn phòng, thuận tay đóng cửa lại, dặn dò thủ hạ trông ở đây, cấm bất cứ ai quấy nhiễu nhã hứng của ông chủ Sử.
Sau đó, anh ta một mình đi tới đại sảnh.
Ngồi ở trên sô pha ở đại sảnh, Weiss rút ra một điếu thuốc châm lửa.
“Đồ háo s@c cuối cùng để tôi xử được.”
“Ba nhà cung cấp lớn, xử lý được một, còn hai người nữa.”
“Giang Nghĩa cậu đợi đấy cho tôi, tôi sẽ cướp toàn bộ số đá thô cực phẩm mà cậu vất vả phân loại ra.”
“Cậu không phải muốn rút củi đáy nồi với tôi hay sao? Ha ha, tôi chơi trò bắt ba ba trong giọ với cậu! Cậu có nhảy nhót hơn nữa, cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của tôi đâu.”
Weiss càng nghĩ càng vui, bất giác cười thành tiếng.
Đợi khi mua được hết tất cả đá thô cực phẩm, tới lúc đó cho gia công toàn bộ rồi bán đi, không biết sẽ kiếm được bao nhiêu tiền.
Thậm chí có thể thông qua chuyện lần này, trực tiếp xác định vị trí đầu ngành của trang sức Thiệu Anh!
Hoàn mỹ.
…
Hai ngày sau.
Giang Nghĩa dựa theo ước định tới gặp mặt Sử Chính Cương, Giang Nghĩa ngồi trên ghế trong phòng làm việc, mỉm cười rồi nói: “Ông chủ Sử, thật là xin lỗi. Số tiền 2400 tỷ quá lớn, công ty chúng ta đã tốn một chút thời gian tập trung. Bây giờ cũng đã xử lý xong rồi, chúng ta ký hợp đồng thôi.”
Trước đó Giang Nghĩa tới, Sử Chính Cương sẽ rất nhiệt tình.
Nhưng lần này rõ ràng đã rất lạnh nhạt, ông ta vậy mà ngồi ở đó đọc báo, không thèm ngó ngàng tới Giang Nghĩa.
Giang Nghĩa nhíu mày, cất cao giọng rồi nói: “Ông chủ Sử, chúng ta ký hợp đồng thôi?”