Lúc này, làn da trên người Nguyễn Hạo Thần thoáng chốc đỏ lên, ánh mắt Kim Ngọc Ngân nhanh chóng lóe lên, nhìn thấy anh như vậy, chất độc trên người hẳn là vẫn chưa được giải.
Cho nên anh thực sự không chạm vào Cổ Doanh Doanh!
Có thể thấy, tác dụng của thuốc đối với cơ thể anh đã phát huy tác dụng, anh đã đạt tới cực hạn.
Kim Ngọc Ngân mím môi, vặn người, đột ngột bước đến trước mặt anh: “Có khó chịu không? Tôi có thể giúp …”
Khi Kim Ngọc Ngân nói câu này, cơ thể cố tình tiếp cận Nguyễn Hạo Thần.
Hai mắt Nguyễn Hạo Thần liếc nhanh, đột nhiên anh nhấc chân đá thẳng vào người ả, lúc này sức lực của Nguyễn Hạo Thần đã hồi phục nên với cú đá này, anh trực tiếp đá Kim Ngọc Ngân trở lại phòng ả.
Kim Ngọc Ngân ngã xuống đất, không thể đứng dậy được.
Nguyễn Hạo Thần cũng không thèm liếc một cái, đi thẳng xuống lầu.
Kim Ngọc Ngân nằm trên mặt đất, nghiến răng căm hận, ả không hiểu, rõ ràng Nguyễn Hạo Thần đã uống thuốc, tác dụng của thuốc đã rõ ràng, tại sao anh lại có thể từ chối sự dụ dỗ của một người phụ nữ?
Lúc này Kim Ngọc Ngân đột nhiên nghe thấy tiếng mở cửa, giật mình, lúc này ả không thể đứng dậy, không biết ai đã mở cửa, ả sợ đó là ông cụ Nguyễn nên duỗi chân ra đóng cửa lại.
Cổ Doanh Doanh mở cửa phòng, Cổ Doanh Doanh vừa bị Nguyễn Hạo Thần đá tỉnh dậy, lúc đó cô ta nghe thấy Nguyễn Hạo Thần đang nói chuyện, anh chắc là nghe điện thoại, cô ta nghe ra Nguyễn Hạo Thần đã tỉnh nên mặc dù tỉnh táo nhưng cô ta không dám đứng dậy, sợ Nguyễn Hạo Thần lại đánh ngất mình, hay thậm chí còn tệ hơn.
Nguyễn Hạo Thần ra tay thật sự rất tàn nhẫn.
Vẻ mặt Cổ Doanh Doanh rõ ràng tàn nhẫn hơn một chút, Nguyễn Hạo Thần lại muốn rời đi như thế sao? Hừm, tuyệt đối không thể!
Chờ Nguyễn Hạo Thần đi xa, cô ta nhanh chóng đứng dậy mặc quần áo vào, sau đó nhanh chóng mở cửa phòng bước ra ngoài.
Cô ta thấy bên ngoài không có ai, Nguyễn Hạo Thần cũng đã xuống lầu rồi, Cổ Doanh Doanh nghĩ nghĩ liền nhanh chóng đuổi ra ngoài.