Lần này Nguyễn Hạo Thần không trả lời.
Bây giờ nghe thấy tiếng cười của anh, nhưng lại không nghe thấy câu trả lời của anh, mí mắt Tô Khiết lại giật giật, sau đó đột nhiên cao giọng quát: “Nguyễn Hạo Thần, anh không được phép chạm vào cô ấy, anh không được phép chạm vào cô ấy, nghe chưa?”
Khi Tô Khiết hét lên những lời này, cô liền đạp ga, tăng tốc.
Cô biết bây giờ là lúc phải chạy đua với thời gian, cô chỉ biết mình phải vội vàng chạy qua càng nhanh càng tốt, không lo được cho những thứ khác.
Nguyễn Hạo Thần lại cười: “Thật là bá đạo.”
Người phụ nữ của anh thật là bá đạo, nhưng anh thích thế, anh thích cô thế này, thích cô lo lắng cho anh, thích bộ dáng ghen tuông của cô…
“Nguyễn Hạo Thần, đừng cười, em không có nói đùa với anh, nếu anh dám động vào người phụ nữ đó, sau khi em qua, em…” Tô Khiết có chút hung tợn, nghĩ đến dọa anh.
“Làm sao?” Nguyễn Hạo Thần cầm điện thoại khẽ nhướng mày, ý cười trong giọng nói càng nhiều một chút, lúc này nghe giọng nói của cô, anh cảm thấy thân thể có vẻ không có khó chịu như vậy.
Chính vì cuộc điện thoại với cô, anh mới có thể duy trì được chút tỉnh táo cuối cùng này.
“em sẽ xử anh.” Tô Khiết mắng có chút tàn nhẫn, bởi vì cô muốn anh nhận ra tính chất nghiêm trọng của chuyện này, cho nên cô nói có chút tàn nhẫn.
Ừm, hơi hung ác.
Tuy nhiên cũng không hoàn toàn khiến anh sợ hãi.
“Thật là tàn nhẫn.” Nguyễn Hạo Thần sửng sốt một chút, sau đó thầm hít một hơi, cô thật sự quá tàn nhẫn.
Xử anh? Cô nỡ lòng sao?
“Cho nên, đừng chạm vào cô ấy, nhớ kỹ.” Tô Khiết lại nhấn mạnh.
Tô Khiết nghĩ đến anh bị đánh thuốc, lúc này trong phòng còn có một người phụ nữ không mặc quần áo, cô không khỏi căng thẳng, thậm chí sợ hãi, lần đầu tiên, cô nhận ra mình có mong muốn chiếm hữu cậu ba Nguyễn mãnh liệt đến vậy.