– Phù Thiên đại lục không phải cực kỳ xa xôi, cơ hồ không cách nào trở về sao?
– Bệ hạ là người nào? Là tuyệt thế thiên tài triệu năm có một, người khác về không được, không có nghĩa là bệ hạ về không được…
Từng tiếng nghị luận vang lên, trước kia rất nhiều người không nhận ra Nhiếp Vân, lúc này mỗi người mắt lộ lửa nóng.
Có thể tận mắt nhìn đến loại nhân vật truyền kỳ này, là mộng tưởng của từng tu luyện giả.
– Tất cả mọi người đứng lên đi!
Chứng kiến biểu lộ của mọi người, Nhiếp Vân khẽ cười một tiếng, nhẹ nhàng bắn ra, mấy đạo Mộc Sinh chi khí phân biệt chui vào trong cơ thể từng Chí Tôn bị thương, những Chí Tôn này chỉ cảm thấy linh hồn thân thể đạt được tiếp tế.
Ầm ầm!
Thời gian nháy con mắt, mấy Chí Tôn vốn đạt tới cực hạn, linh hồn sắp đột phá Khí Hải Đại viên mãn, liền lột xác đến Linh cấp.
Uy lực của Mộc Sinh chi khí thật sự quá lớn, cộng thêm năng lực khống chế linh hồn của Nhiếp Vân, để những người này phá tan cửa khẩu, linh hồn đột phá vô cùng đơn giản.
– Đa tạ bệ hạ tài bồi!
Thoáng một phát đột phá, tinh thần của mấy Chí Tôn này xảy ra lột xác, biết rõ hết thảy đều là Nhiếp Vân ban tặng, đồng thời quỳ xuống.
– Lúc đầu ta đi Thành Cổ cướp đoạt Linh Tê Tuyền Thủy, hoàn toàn chính xác là không có cách nào, đạo thống của các ngươi bị hủy, Linh Tê Thiên Cung sụp đổ, có loại suy nghĩ này, làm việc cực đoan ta có thể hiểu được, ta không phải người hiếu sát, đã không có xuất hiện vấn đề lớn, chuyện ngày hôm nay, sẽ không đi so đo!
Vung tay nâng mấy vị Chí Tôn dậy, Nhiếp Vân nhìn về phía đám người Thành Cổ thành chủ cười nói.
Kỳ thật cẩn thận ngẫm lại, cho dù ở Thành Cổ tao ngộ rất nhiều sự tình, nói không nên lời ai đúng ai sai, nhưng thành thị này từ xưa tới nay tự cấp tự túc, không tranh đấu với ngoại nhân, chưa bao giờ tiến công qua Khí Hải Đại Lục, cũng không đắc tội ai, không nên bị diệt như vậy, nếu như chỉ bởi vì mình muốn cướp đoạt Linh Tê Tuyền Thủy của người ta, liền diệt đạo thống của bọn hắn, như vậy khác nào cường đạo.
– Ngươi không so đo?
Bọn người Thành chủ vốn tưởng rằng lần này hẳn phải chết không thể nghi ngờ, nghe nói như thế, tất cả đều sững sờ.
Nhiếp Vân đột nhiên xuất hiện, tiện tay đánh gục bọn họ, loại thực lực này viễn siêu tưởng tượng, nhóm người mình bức bách thủ hạ của hắn, làm sao có thể buông tha?
– Ta chẳng những không so đo, còn có thể trả Linh Tê Tuyền lại cho các ngươi, hơn nữa đưa tặng các ngươi Tạo Hóa chi khí cùng vật tư tu luyện, xem như ta đền bù đối với sự tình trước kia!
Nhiếp Vân thở dài một tiếng nói.
Lĩnh ngộ đạo của mình, ý định muốn sáng chế một văn minh, tâm tính của Nhiếp Vân liền thay đổi, trước kia vì mục đích không từ thủ đoạn, hiện tại cảm thấy rất nhiều chuyện không cần cực đoan như thế!
Thành Cổ thuộc về thế lực của Nhân tộc, lưu bọn họ lại, sẽ chỉ làm thực lực của Nhân tộc càng mạnh, mà không phải bị diệt.
Cho người hoa hồng, tay có lưu hương, đưa người cừu hận, mình cũng sống không khá giả.
– Đền bù?
Bọn người Thành Cổ thành chủ sửng sốt.
– Ha ha!
Nhiếp Vân khẽ cười một tiếng, không nói thêm lời, đột nhiên bàn tay vung lên, không gian trước mặt vỡ vụn, xuất hiện địa hình Thành Cổ.
Ngón tay nhẹ nhàng tìm tòi, Linh Tê Tuyền bị hắn thu vào động phủ lần nữa về tới Linh Tê Thiên Cung, Thiên Cung cũng bị một cổ đại pháp lực kiến thiết, bành trướng lấy sức sống.
– Cũng ban cho các ngươi chỗ tốt a!
Làm xong những chuyện này, tay của Nhiếp Vân phất một cái, lực lượng ôn nhuận từ lòng bàn tay chảy ra, phân thành sáu cổ, chui vào mi tâm đám người thành chủ.