Nhưng mà… trong ảnh, sắc mặt anh lạnh nhạt, không có buồn phiền cũng không có lo lắng.
Đà Nẵng… không có ai biết cô mất tích ư?
Không, chắc chắn có người biết nhưng không ai đi tìm, truyền thông ở bên ngoài cũng không phát hiện ra sự khác thường.
Cho nên, toàn bộ Đà Nẵng đều có vẻ bình yên, vô cùng yên tĩnh.
Chuyện này… rốt cuộc là sao?
Cố Thành Trung sẽ không đối xử với cô như vậy, chắc chắn là anh có kế hoạch của mình, nhất định là như vậ Cô trả lại điện thoại di động: “Anh cho tôi xem những thứ này thì có ích gì, tôi sẽ không tin anh. Dù Cố Thành Trung không đến cứu tôi, tôi cũng không thể bị nhốt ở đây cả đời được. Anh mang tôi đến nơi này, rốt cuộc là do ai chỉ thị, và anh muốn làm gì?”
“Là chỉ thị của thần linh, cô tin không?”
“Phó Minh Tước, xin anh hãy lý trí một chút có được không! Thần linh chó má gì chứ?”
“Chờ một lát cô sẽ biết thôi.”
Anh ta nói sâu xa.
Mà giờ phút này, ở Đà Nẵng…
Cố Thành Trung đã tự giam mình ở trong thư phòng một giờ rồi, sự việc hết cách xoay sở.
Anh hợp tác cùng .Jane để đưa Hứa Trúc Linh đi, nhưng không ngờ giữa chừng đột nhiên xuất hiện một tên Phó Minh Tước.
Người mà .Jane sắp xếp là William, William bắt cóc người đi sau đó bản thân lại ra mặt cứu người, như vậy Hứa Trúc Linh sẽ không cho rằng anh ta là người xấu.
Nhưng mà .Jane lại không báo trước, cho nên Cố Thành Trung tưởng rằng Phó Minh Tước là do Jane phái tới, dọc đường không theo dõi, do đó anh ta mới trốn được dễ dàng như vậy.
Nhưng không ngờ sau đó lúc anh hỏi thăm .Jane, .Jane lại không mảy may biết gì.
‘William vẫn chưa ra tay, tên Phó Minh Tước kia có mục đích gì!
Nét mặt anh nhất định phải vững như Thái Sơn, âm thầm để Khương Anh Tùng đi tìm.
Mà hôm nay tính tình của anh càng lúc càng nóng nảy, cho nên giảm bớt những lịch trình phải đi ra ngoài làm việc.
Trong nhà từ trên xuống dưới đều tràn ngập mùi nước hoa nhàn nhạt.