Những lính đánh thuê đó đều ở trong thành phố, bọn họ thật sự có thể nghe thấy tiếng chúng ta đạp phải lá cây sao?”
“Không phải là bọn họ nghe thấy” Trương Thác lắc đầu, giải thích: “Có một loại loài chim, là chim sáo, chỉ sống tại Châu Phi, loại chim này thích đứng ở đất rừng bao la, thường sẽ nhảy hoặc đi ở mặt đất, chúng ăn thức ăn có nguồn gốc thực vật như trái cây và quả mọng, dù có người đi qua từ xa, cũng sẽ không ảnh hưởng đến chúng nó, ngoại trừ động tĩnh đặc biệt lớn của người mới tới, lúc đạp phải đống lá sẽ kinh động đến loại chim này, chim sáo thường tụ tập thành từng nhóm nhỏ khoảng ba mươi con, một khi chúng bay sẽ gây ồn ào, đối với những người lính đánh thuê sống ở đây đó là một radar tự nhiên”
Nghe Trương Thác nói, Tê Thiên gật đầu đồng ý: “Ở trong rừng, có nhiều chuyện mấy người không biết lắm, những kinh nghiệm này đều có từ phục vụ quên mình, mấy người Trần Minh Quang sớm đã bị người khác phát hiện ra rồi”
Hàn Như Ôn không nói gì, cô nhìn bóng lưng năm người Trần Minh Quang mà hơi lo lắng.
Trương Thác tựa ở phía sau cây, trong miệng nhẹ nhàng thì thầm: “Ba giây, hai giây, một giây, nằm xuống!”
Lúc Trương Thác hô lên hai chữ nằm xuống, Hàn Như Ôn và Tê Thiên hầu như vô thức làm theo.
Hai người vừa ngã xuống đất, chợt nghe cách đó không xa truyền đến tiếng vang, đất hơi rung, ánh lửa ngút trời, khí cuốn tới.
Đây là âm thanh của đạn đại bác rơi xuống đất.
“Bại lộ, đi!” Ba người đồng thời nghe thấy giọng nói lo lắng của Trần Minh Quang.
“Ai dà” Trương Thác thở dài: “Đây không phải cố ý nhắc nhở đối phương băn ở đâu à”
Như xác nhận lời nói của Trương Thác, trong đêm đen, vô số ngọn lửa xì ra từ bên trong thành phố Hoàng Kim, thẳng đến khi năm người Trần Minh Quang đi, người bên trong thành phố Hoàng Kim vốn cũng không cần làm gì, chỉ nghe âm thanh truyền tới từ căn cứ trong rừng mà tiến hành bắn phá là được.
Tồi.
Cũng may rừng rậm rất sâu, có cây cối che trời làm nơi trú ẩn, nếu không năm người Trân Minh Quang sẽ không chạy thoát.