Cậu ngẩng đầu, thấy Nguyên Nam Chúc đem vào một chiếc đĩa thức ăn to. Hắn khó nhọc dùng chân để mở cửa sau đó khép cửa lại rồi bước vào..
“Sao em lấy nhiều vậy?” Lâm Thu Thạch đặt điện thoại xuống, đi ra giúp Nguyễn Nam Chúc cầm bớt đồ.
Nguyễn Nam Chúc nhướng mày: “Giờ vẫn còn sớm mà, sợ anh lát nữa lại đói.”
Lâm Thu Thạch: “…” Dĩ nhiên cậu hiểu ý của Nguyên Nam Chúc, cậu nói: “Một vừa hai phải thôi.”
Trên hòn đảo này chỉ có hai người, nên chẳng cần kiêng dè ai, cứ thoải mái sống theo ý mình..
Nguyễn Nam Chúc mặt dày nói: “Ăn không no thì phải làm sao.”
Lâm Thu Thạch. “..” Sao trước kia cậu không biết da mặt của Nguyễn Nam Chúc lại dày đến vậy.
Nhưng Lâm Thu Thạch thực sự đói quá rồi, cậu với tay lấy thức ăn trong đĩa, bắt đầu ăn một cách từ tốn.
Nguyễn Nam Chúc thấy chiếc điện thoại để gần đó, bèn hỏi: “Sao rồi, vừa nãy có ai gọi cho anh à?” Lâm Thu Thạch gần như không động đến điện thoại suốt cả tháng nay, Nguyễn Nam Chúc cũng không hỏi, dù sao nếu có chuyện gì gấp, mọi người sẽ liên lạc với mình.
“Không,” Lâm Thu Thạch đáp, “anh chỉ xem tin nhắn gửi đến một chút…” Cậu dừng lại một lúc rồi thì thầm:”Có tin gì về Nhất Tạ chưa?”
Nguyễn Nam Chúc lắc lắc đầu.
Câu trả lời nằm trong dự đoán của Lâm Thu Thạch nhưng không hiểu sao cậu vẫn có chút thất vọng. Cậu cọ mắt, tiếp tục ăn.
” Em đại khái đoán được Nhất Ta sẽ đi đâu.” Nguyễn Nam Chúc nói: “Anh còn nhớ Trác Phi Tuyền không?”
Lâm Thu Thạch chợt nhớ ra điều gì đó, cậu tròn mắt nhìn về phía Nguyễn Nam Chúc: “Ý em là em gái Trác Phi Tuyền… Trác Minh Ngọc phải không?”
“Đúng.” Nguyễn Nam Chúc nói: “Có lẽ Trình Nhất Ta đã dự liệu sẽ có ngày hôm nay.” Cậu ta đoán biết một trong hai anh em sẽ phải chết, nhưng không ngờ rằng người ra đi lại là em trai của mình.
“Vậy…” trong lòng Lâm Thu Thạch có vài lời muốn nói.
Nhưng Nguyễn Nam Chúc lại lắc đầu, nói: “Mọi thứ chỉ là suy đoán mà thôi.”
Lâm Thu Thạch thở dài, không hỏi tiếp nữa.
Quảng thời gian chỉ có hai người là tuyệt vời nhất, không cần phải nghĩ về những thứ lộn xộn ngoài kia, chỉ cần tận hưởng cuộc sống là đủ.
Mỗi ngày đều ngủ cho đến khi tự thức giấc, ăn đồ ngon, ngắm cảnh đẹp, ở bên người quan trọng nhất, cuộc sống như vậy đã dần khiến Lâm Thu Thạch hồi phục. Trạng thái tinh thần của cậu bắt đầu minh mẫn trở lại, mặc dù tốc độ hồi phục rất chậm, nhưng so với tình trạng thơ thẩn trước kia thực sự đã tốt hơn rất nhiều,
Thấy Lâm Thu Thạch như vậy, Nguyễn Nam Chúc thầm thở phào trong lòng.
Hai người đi nghỉ đúng hai tháng mới quay trở về Hắc Diệu Thạch.
Trong khoảng thời gian này, Trần Phi nhận trách nhiệm dẫn Diệp Điểu qua cửa. Tuy không giỏi bằng Nguyễn Nam Chúc, nhưng về cơ bản Trần Phi vẫn được coi là cao thủ, anh ta dẫn Diệp Điểu mang theo gợi ý cày cửa cấp thấp vài lần là để Diệp Điểu dần quen với cuộc sống ở Hắc Diệu Thạch. Thấy Lâm Thu Thạch và Nguyễn Nam Chúc trở về Diệp Điểu rất phấn khích, nói: “Anh Lâm, cuối cùng anh cũng trở lại rồi!”
Lâm Thu Thạch nói: “Em, cảm thấy sao rồi?”
“Em cảm thấy khá ổn.” Trong lúc Diệp Điểu nói chuyện, Hạt Dẻ nằm cuộn mình trong lòng hắn, xem cách nựng mèo của hắn, chắc hẳn cũng có tư chất sen tiềm tàng: “Sao anh đen đi nhiều quá vậy?”
Lâm Thu Thạch và Nguyễn Nam Chúc đều đen đi trông thấy, màu da tựa như màu chocolate. Nhưng đàn ông đen một chút cũng chẳng sao, trông càng khỏe mạnh hơn.
Lâm Thu Thạch nhìn bắp tay đen thui của mình, cười nói: “Phơi nắng đấy.”
Diệp Điểu cũng cười: “Phơi kiểu gì mà rám đều ghê.”
Lâm Thu Thạch nghĩ thực ra cũng không đều lắm… đặc biệt là Nguyễn Nam Chúc… ừm… kể ra cũng khá là vui mắt.
Tất nhiên, cậu không dám nói ra điều này, dẫu sao Nguyễn Nam Chúc vẫn đang ngồi cạnh cậu, vì vậy cậu chỉ hỏi về tình hình gần đây của Hắc Diệu Thạch. Tuy rằng sự ra đi Trình Thiên Lý là một đả kích lớn đối với họ, nhưng mọi người đều đang cố gắng thoát khỏi trạng thái ủ rũ nặng nề, dần khôi phục lại tần suất làm việc như trước kia.
Mới đó mà nửa năm đã trôi qua, Lâm Thu Thạch không khỏi sửng sốt, cậu cảm thấy như mọi chuyện mới vừa xảy ra ngày hôm qua.
Nguyễn Nam Chúc về được hai ngày thì Bạch Minh tìm đến nói có việc muốn bàn.
“bao lâu rồi anh không vào cửa?” Bạch Minh ngồi ghế sofa trong phòng khách, đi thẳng vào vấn để.
“Nửa năm” Nguyễn Nam Chúc trả lời rất thản nhiên.
“Nửa năm?!” Với câu trả lời này, Bạch Minh hiển nhiên ngạc nhiên, y nhìn Nguyễn Nam Chúc từ trên xuống nói: “Anh có phải là Nguyễn Nam Chúc không thế, hay là bị ai khác đã nhập?”
Nguyễn Nam Chúc liếc xéo một cái: “Có gì nói thẳng đi.”
Bạch Minh hất hàm ra hiệu cho Nguyễn Nam Chúc đi lên thư phòng.
Nguyễn Nam Chúc quay đầu nói với Lâm Thu Thạch đang ngồi xem tivi: “Anh cũng lên cùng đi.”
Lâm Thu Thạch chỉ vào mình: “Anh hả?”
“Ừ” Sau khi xác nhận lại, Nguyễn Nam Chúc quay lưng đi thẳng lên lầu.
Bạch Minh cũng ngạc nhiên không kém Lâm Thu Thạch, nhung y tiếp nhận điều này rất nhanh chóng. Đôi mắt y toát ra ánh nhìn ẩn ý, y mỉm cười nói: “Thật ngưỡng mộ hai người.”
Lâm Thu Thạch nghĩ anh ngưỡng mộ bọn tôi làm gì, những người có thể ở bên thần tượng của mình chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi.
Ba người cùng đến thư phòng, Bạch Minh và Nguyễn Nam Chúc bắt đầu bàn việc. Câu nói đầu tiên của Bạch Minh đã thu hút tất cả sự chú ý của Lâm Thu Thạch, y nói:”Anh Nguyễn, thực sự anh đã gặp người vượt qua mười hai cánh cửa bao giờ chưa?”
Nguyễn Nam Chúc trả lời vỏn vẹn một chữ: “chưa”
Bầu không khí đông đặc lại trong giây lát, Bạch Minh nói: “Chưa à?”
“Chưa.” Nguyễn Nam Chúc đáp.
Bạch Minh lại hỏi: “Tại sao lại như vậy, theo quy luật của cửa…”
Y vừa nói được một nửa thì bị Nguyễn Nam Chúc ngắt lời: “Không cần nhắc đến quy tắc của cửa nữa, bây giờ tôi đang nghi ngờ quy tắc của của thứ mười một và mười hai không giống với các cửa trước đó.”
Bạch Minh nhíu mày.
Nguyễn Nam Chúc nói: “Tôi từng nói chuyện với một người đã vượt qua cửa cấp mười một.”
Bạch Minh nhìn Nguyễn Nam Chúc.
“Anh ấy không muốn nói gì cả, nhưng cứ nhắc đi nhắc lại một chuyện.” Nguyễn Nam Chúc nói: “Đừng ôm ác ý với người khác.”
Nguyễn Nam Chúc đáp: “Lời sao ý vậy.”
Bạch Minh: “… Nghĩa là sao?” Bạch Minh nhất thời không thể hiểu được lời nói của Nguyễn Nam Chúc..
“Ý là đừng giết người hả?” Bạch Minh đứng dậy, chầm chậm đi qua đi lại trong phòng, y hỏi: “Còn cửa cấp mười hai thì sao? Cửa cấp mười hai sẽ diễn ra như thế nào?
“Người đó đã chết.” Nguyễn Nam Chúc đáp. “Anh ấy không thể vượt qua cửa cấp mười hai.”
Câu trả lời này năm trong dự đoán, nhưng không hiểu khiến người nghe thấy thất vọng. Bạch Minh thở dài: “Vì vậy cho đến lúc này, cửa cấp mười hai có thể vượt qua được hay không? Nếu đây là một âm mưu thì sao? Căn bản chẳng có gì gọi là cuộc đời mới.”
Nguyễn Nam Chúc không nói gì thêm, ngón tay hắn vẽ một vòng trên chiếc bàn gỗ tròn màu đen, hỏi: “Anh đang lo lắng điều gì?”
Bạch Minh im lặng.
Nguyễn Nam Chúc quan sát thái độ của Bạch Minh, dường như qua đó thấy được điều gì đó. Ánh mắt của Nguyễn Nam Chúc nửa cười nửa không, hắn nói: “Bạch Minh, anh lọt hố rồi sao?”
Bạch Minh không khách sáo chỉ vào Lâm Thu Thạch đang ngồi kế bên, người từ nãy đến giờ không nói lời nào:”Lẽ nào anh thì không?”
“Tôi có.” Nguyễn Nam Chúc bật cười, nụ cười này có chút giễu cợt và hả hê: “Nhưng tôi không sợ, vì anh ấy tiến bộ rất nhanh, chúng tôi có thể đồng sinh cộng tử.”
Bạch Minh cười khẩy: “Anh nỡ sao?”
“Sao lại không nỡ chứ?” Nếu là trước kia, Nguyễn Nam Chúc thực sự sẽ bị Bạch Minh bắt thóp, nhưng sau khi trải qua nhiều chuyện, cuối cùng hắn cũng nhận ra rằng bị bỏ lại một mình dường như không phải là điều gì vui vẻ. Chỉ cần sống tiếp là vui vẻ ư? Chưa chắc.
Bạch Minh trừng mắt nhìn Nguyễn Nam Chúc, y muốn tìm thấy sự dao động trong ánh mắt của Nguyễn Nam Chúc, nhưng cuối cùng vẫn thất bại.
Nguyễn Nam Chúc rất kiên định, kiên định đến nỗi khiến cho Bạch Minh ghen tị. Lâm Thu Thạch dịu dàng ngồi bên như đã trở thành chỗ dựa cho Nguyễn Nam Chúc, khiến hắn có thể tiếp tục xông lên phía trước.
Còn Bạch Minh thì không may mắn như vậy, y thở dài, nói: “Tôi tiêu rồi.”
Nguyễn Nam Chúc cười lớn: “Anh nói chỉ vui chơi qua đường thôi mà?”
Anh bạn chí cốt này của Nguyên Nam Chúc, trông bề ngoài hoạt bát cởi mở vậy thôi, thực ra tính tình rất bạc bẽo, biết bao người đã đi qua đời y, đâu ai ngờ có một ngày y rơi vào bế tắc vì tình.
“Làm sao tôi biết được.” Bạch Minh trước nay chưa từng giả tạo trước mặt Nguyễn Nam Chúc, y dựa vào ghế sofa, thở dài: “Sao anh ấy lại dễ thương đến vậy, tôi lúc đầu quả thực chỉ muốn vui đùa chút thôi…”
“Chơi vui không?” Nguyễn Nam Chúc hỏi.
“Vui chết đi được.” Bạch Minh gượng cười.
“Phải rồi, cửa cấp mười một của anh là vào năm sau nhỉ,” Bạch Minh nói, “có thể tiết lộ chút manh mối không?”
“Được.” Nguyễn Nam Chúc không coi đây là việc quan trọng: “Không lời giải.”
Bạch Minh: “Hả?” Nhất thời y vẫn chưa theo kịp lời Nguyễn Nam Chúc vừa nói: “Không lời giải nghĩa là sao”
“Lời sao ý vậy.” Nguyễn Nam Chúc nói: “Cả hai lần vào cửa cấp mười, gợi ý có được đều là Không lời giải.”
Bạch Minh: “..” Vẻ mặt y không khỏi vặn vẹo, cuối cùng không nhịn được chửi thề một tiếng. Khổ sở cày cửa
thăng cấp bao lâu nay, cuối cùng chỉ nhận được được ba chữ Không lời giải, rõ ràng là cố tình trêu ngươi.
“Biết vậy rồi mà anh vẫn bình tĩnh thế??” Bạch Minh nói: “Anh định mang theo gợi ý này cùng vào cửa với cục cưng của mình ư?”
Lâm Thu Thạch ngồi bên sửa lại: “Tôi không phải cục cưng nha, cậu ấy nhỏ tuổi hơn tôi.”
Nguyễn Nam Chúc nói: “Mặc dù nhỏ tuổi hơn nhưng không phải gì cũng nhỏ hơn đâu nhé.”
Lâm Thu Thạch: “…”Nguyễn Nam Chúc, đồ mặt dày!
Bạch Minh: “Tiên sư, giờ nào rồi còn ghẹo nhau!!”
Nguyễn Nam Chúc: “Chuyện gì cũng sẽ có cách giải quyết, vội vàng cũng chẳng có tác dụng.”
Bạch Minh không còn gì để nói, chỉ chắp tay tỏ ý bái phục, tán dương sự lạc quan chưa từng có của Nguyễn Nam Chúc.
Có câu “Người yêu ta sâu đậm vừa là áo giáp vừa là chiếc xương sườn yếu ớt”, xem ra Lâm Thu Thạch đã mang lại cho Nguyễn Nam Chúc rất nhiều thứ, ít nhất nhìn vào tên bạn thân vào lúc này, Bạch Minh thực sự không còn liên tưởng hắn với kẻ luôn đầy nỗi bất an trước kia.
Họ đều đang trưởng thành, Lâm Thu Thạch cũng vậy, Nguyễn Nam Chúc cũng vậy.
“Thôi được, tôi đi trước đây.” Bạch Minh nói: “Tối nay có hẹn ăn tối với anh ấy, gần đây anh ấy đang quay một bộ phim mới, không dễ gì có thời gian gặp nhau.” Y đứng dậy, định rời đi.
“Không tiễn.” Nguyễn Nam Chúc vẫy tay tạm biệt y.
Có chuyện gì thì trực tiếp gọi điện cho tôi, có thể giúp được gì tôi nhất định sẽ giúp.” Bạch Minh nói: “Vẫn còn nữa năm cửa cấp mười một mới mở, cố gắng lên Nguyễn Nam Chúc.”
“Ừm, phải cố gắng chứ.” Nguyễn Nam Chúc trả lời.
Hắn nhìn theo bóng Bạch Minh rời khỏi thư phòng, đi xuống lầu.
Lâm Thu Thạch cũng định rời đi, nhưng bị Nguyễn Nam Chúc kéo lại. Cậu ngạc nhiên nhìn Nguyễn Nam Chúc chợt thấy hắn đang nở nụ cười là lạ, nói: “Thu Thạch.”
Lâm Thu Thạch đáp: “Hửm?”
Nguyễn Nam Chúc chỉ vào chiếc bàn sách trước mặt:
“Em muốn thử ở đây.” Lâm Thu Thạch sững sờ một lúc mới nhận ra được ý tứ của Nguyễn Nam Chúc, khẽ mắng: “Nguyễn Nam Chúc!”
Bỗng nhiên cậu thấy hơi nhớ Nguyễn Nam Chúc lạnh lùng băng giá của ngày xưa.