Cho dù nhất lưu đại tông môn như Thiên Thánh Cốc cũng chỉ có ba thiên giai cường giả mà thôi.
Thế lực nhị lưu bình thường đới với thiên giai cường giả căn bản là chuyện không dám nghĩ tới.
Cho nên khi biết được lão giả trước mắt không ngờ là thiên giai cường giả, trong lòng Huyền Ky Tử tuy rằng khiếp sợ, nhưng đầu óc vẫn nhanh chóng xoay chuyển, tính toán làm thế nào để lưu hắn lại.
Tuy rằng Phí Lão nói muốn gia nhập Huyền Thiên Tông, nhưng Huyền Ky Tử thủy chung là không dám coi hắn như đệ tử bình thường, cho nên suy nghĩ một lát, mới đưa ra biện pháp này.
Bất quá, Phí Lão tựa hồ cương quyết muốn làm một tên đệ tử đời thứ ba bình thường, nên vô luận Huyền Ky Tử khuyên bảo ra sao, cũng không chịu nghe.
Mà lúc này, mọi người bên sân cũng từ hành động cùng lời đối thoại của hai người mà phân tích ra được, lão giả giữa sân không ngờ là thiên giai cường giả.
Sau khi đưa ra kết luận này, mọi người đều là khiếp sợ dị thường, một số người phản ứng nhanh, khi lấy lại tinh thần, hai mắt đều tràn ngập nóng bỏng nhìn về phía Phí Lão, trong lòng thật lâu không thể bình tĩnh trở lại.
Không để ý đến phản ứng của mọi người, Huyền Ky Tử trải qua một phen đấu tranh, thấy Phí Lão thủy chung kiên trì quyết định của mình, cuối cùng đành bất đắc dĩ gật đầu đáp ứng.
Bất quá trong lòng vẫn có chút bất an, an bài như vậy, hiện tại hắn chính là tổ sư danh nghĩa của Phí Lão.
Ý niệm này vừa hiện lên, trong lòng Huyền Ky Tử cũng là một trận buồn bực, trên mặt không khỏi lộ ra một nụ cười khổ.
Hiện tại là sư tổ của Thiên giai cường giả, thật là đứng ngồi không yên a!
Thấy Huyền Ky Tử rốt cục gật đầu đáp ứng, Phí Lão cũng hài lòng cười cười, lập tức liền đi trở lại bên cạnh Hàn Phong, thuận tiện liếc mắt với Bố Lôi Địch.
Bố Lôi Địch thấy thế, không khỏi cười lớn, thân hình chợt lóe đi tới giữa sân, ôm quyền nói với Huyền Ky Tử:
– Tông chủ, kế tiếp đến phiên ta đi?
Nghe được Bố Lôi Địch nói chuyện, Huyền Ky Tử lúc này mới giật mình tỉnh lại, lập tức hát hiện một lão giả khác mà mình nhìn không thấu đứng trước mặt, trong lòng đã có suy đoán, nhưng vẫn chưa xác định được hỏi:
– Vị này có thể trực tiệp nói cho ta biết, tu vi đấu khí của ngươi được không?
Bố Lôi Địch tự nhiên hiểu rõ ý tứ của Huyền Ky Tử, ngẫm lại, dứt khoát trực tiếp mở miệng nói:
– thực lực của ta so với lão gia hỏa kia không kém bao nhiêu, nếu tông chủ không tin, có thể thử qua một lần.
Quả nhiên…
Trong lòng Huyền Ky Tử đã sớm đoán được, bất quá giờ phút này nghe được đối phương chính miệng thừa nhận, trong lòng vẫn nhịn không được rung động, lập tức lộ ra biểu tình bất đắc dĩ, thở dài nói:
– Không biết vị tiền bối này, có phải cũng muốn gia nhập Huyền Thiên Tông ta hay không?
– Tất nhiên rồi. Hơn nữa, lão gia hỏa kia nếu đã thành đệ tử đời thứ ba, thì ta cũng không thể có vai vế cao hơn hắn được, cho nên tông chủ cứ làm theo quy củ đi.
Bố Lôi Địch chắp tay sau lưng, cười nói.
Nghe Bố Lôi Địch nói, Huyền Ky Tử cũng biết mình có nói nữa cũng vô ích, nên dứt khoát gật đầu đồng ý.
Bất quá Huyền Ky Tử cũng như đang nằm mơ, bình thường hiếm khi gặp được thiên giai cường giả, hôm nay hắn lại đồng thời gặp được hai người.
Càng khiến người ta không thể tưởng tượng nổi chính là hai gã thiên giai cường giả này cứ khăng khăng muốn gia nhập Huyền Thiên Tông, hơn nữa còn bất chấp thân phận trở thành đệ tử đời thứ ba, một loạt chuyện này e là có nói cũng chả ai tin.
Miễn cưỡng khống chế được tâm tình kích động của mình, Huyền Ky Tử lập tức đơn giản giới thiệu về Huyền Thiên Tông một lượt, rồi nói từng phần kết quả trắc thí ngày hôm nay.
Sau khi trắc thí chấm dứt, Hàn Phong cùng tông chủ dặn dò một tiếng, liền dẫn mọi người cùng rời đi.
Chờ đến khi Hàn Phong dẫn Phí Lão cùng Bố Lôi Địch rời đi, mấy tên nghi trượng trưởng lão vẫn ngồi bên cạnh, liền nhanh chóng đến bên cạnh Huyền Ky Tử, một lão giả tính tình nóng nảy trong đó lên tiếng nói:
– Tông chủ, hai người kia vừa rồi…?
Huyền Ky Tử phục hồi tinh thần lại, nhìn thấy mấy gã trường lão, vốn biểu tình bình tĩnh, lúc nãy cũng không giấu nổi vẻ kích động, lập tức mở miệng nói:
– Hai vị tiền bối vừa rồi cứ khăng khăng đòi làm đệ tử đời thứ ba, bất kể ra sao, vẫn phải dùng lễ đối đãi, đừng làm họ tức giận.
– Thật sự là thiên giai?
– Trời ạ! Chuyện này thật không thể tin nổi!
Mấy gã trường lão nghe Huyền Ky Tử xác nhận, cũng lộ ra thần sắc khiếp sợ, có mấy người không áp chế nổi tâm tình, thất thanh kêu lên.
Mà tiếng kêu này khiến đệ tử đời thứ hai xung quanh cũng hiểu được sự tình.
Nhất thời, tất cả mọi người tại đây đều bị tin tức này chấn trụ.
Lâm Nguyệt vừa mới đi tới cửa phòng luyện võ, nghe được mấy gã trường lão nói chuyện, nhất thời cũng không tin nổi nhìn hai vị lão giả trước mắt.
Tuy rằng, từ ban đầu nàng đã đại khái biết được hai người này có tu vi đấu khí thập phần cao thâm, nhưng nàng lại chưa từng nghĩ tới cả hai đồng thời là thiên giai cường giả.
Home » Story » ngạo thị thiên địa » Chương 128: Môn đồ Thiên giai