Bọn học sinh thì do dự, cả đám cũng muốn chạy nhưng nhìn ra bên ngoài toàn sương mù, lại rụt trở về.
Bọn họ thì thầm qua lại.
Du Hoặc nghe được vài câu—
“Nhiều người quá đi.”
“Đi chỗ khác không?”
“Lỡ như chỗ khác không có vũ khí thì phải làm sao?”
“Đúng rồi, ít nhất bọn họ còn có nỏ.”
Tần Cứu bước xuống khỏi quầy bar, đi đến cửa sổ nhìn ra ngoài: “Nói nãy giờ rồi người trong gương đâu? Không phải chúng đuổi theo mấy cậu à?”
“Cậu đừng có đứng gần cửa sổ như thế.” Xanh huỳnh quang nhìn anh, do dự đi qua.
Trong thị trấn, sương mù vẫn cứ bay mù mịt, chỗ gần gần thì còn đỡ, nhìn xa xa ra một tí là sương khói mờ nhân ảnh, mấy toà nhà chìm trong một màu xám xịt.
Nhìn chung quanh thì mọi thứ rất an tĩnh, như thể đây chỉ là sương mù vào sáng sớm mà thôi.
Bỗng nhiên, ngoài phố vang lên những tiếng bước chân lệch xệch lệch xệch, giống như tiếng kéo lê giày của mấy đứa con nít chạy ngang, vang vọng trên phố vắng.
Du Hoặc nhạy bén nhìn chăm chú về hướng phát ra tiếng động.
Chẳng có gì trong đám sương mù cả.
Sau đó, tiếng bước chân lệch xệch lại vang lên, lần này là ở một nơi khác vang đến.
Du Hoặc nhíu mày.
Hai chỗ đấy cách nhau ba con hẻm nhỏ, muốn chạy tới thì cũng cần kha khá thời gian.
Địch Lê rùng mình, thò mặt qua nói với Du Hoặc: ”Hồi nãy cũng thế.”
Chung quanh quá yên tĩnh, cậu vô thức hạ thấp giọng mình xuống.
“Những người trong gương đó có thể hù chúng ta đó. Lúc bọn họ đi trên đường, chẳng khác gì con người ta cả, nhưng nếu đột nhiên tăng tốc thì có thể từ chỗ này đi tới chỗ kia trong nháy mắt.”
Địch Lê nói: “Anh Du, anh có chơi qua trò này chưa? Người gỗ ấy. Người bị sẽ đứng quay mặt vào tường, đằng sau là các anh em chí cốt đứng ngay vạch xuất phát, đếm 1 2 3 thì quay đầu lại, tất cả mọi người sẽ tiến lên một bước. Em thấy bây giờ cũng giống lắm đó.”
“Cảm giác như xung quanh không có người nào, nhưng vừa chớp mắt —”
Cậu vừa mới nói được một nửa, cách đó không xa, trong đám sương mù xuất hiện một bóng dáng thon dài.
Từng người một, thành một vòng dày đặc, làm da đầu ai cũng phải tê dại.
Du Hoặc “chậc” một tiếng, nâng nỏ lên.
Như Địch Lê đã nói, chỉ trong chớp mắt, những bóng dáng thon dài ấy đột nhiên tới gần chỗ họ, xuất hiện cạnh đám sương mù.
Không có sương mù bao vây, bọn chúng nhìn như người thường, không có gì khác mấy so với đám Du Hoặc.
Lại chớp mắt.
Đám người trong gương đã tới trước cửa rạp chiếu phim, không nói lời nào mà chỉ nhìn chằm chằm người trong phòng.
Trong ánh mắt chết lặng của chúng lộ ra nét hưng phấn.
Đấy không phải ánh mắt nhìn người, mà là ánh mắt đang nhìn chăm chăm vào một bàn tiệc lớn nóng hổi thơm ngon.
Lại chớp mắt, cửa kính đã bể thành từng mảnh.
Người trong gương đã đi tới cạnh cửa.
Bọn chúng tiến vào bên trong chỉ trong nháy mắt, Du Hoặc bắn thẳng một mũi tên vào chúng.
Dùng hai giây để phản ứng, công kích lại trong nháy mắt.
Chiếc nỏ của Du Hoặc đang hướng về phía cửa, nạp tên, kéo lò xo, lại nạp tên và kéo lò xò với tốc độ cực nhanh.
Nhưng ngay cả thế, cũng chẳng thể ngăn được tất cả.
Trong phòng loạn hết cả lên, người bay tứ tung.
Bọn người trong gương tựa như không thể nhận được cơn đau, trên trán dính một mũi tên, chúng chỉ chết lặng ngửa ra sau một chút, sau đó lại tiếp tục trèo qua cửa sổ.
Cả bọn như đàn châu chấu đang đồ sát đồng ruộng, rất khó để chống lại chúng.
Cũng may cả Du Hoặc và Tần Cứu đều phối hợp rất ăn ý.
Hắn tấn công ai, mũi tên của Tần Cứu sẽ luôn đóng vào cơ thể đối phương.
Ban đầu Vu Văn không đuổi kịp tiết tấu nhưng cậu phản ứng lại rất nhanh.
Sau khi xuống ba lần, cậu đã bắt đầu đi theo anh mình.
Chỉ trong giây lát, ba người gần như đạt đến trạng thái nhất quán cao độ.
Người trong gương đầu tiên bị bắn ba phát, khuôn mặt tái nhợt nhanh chóng trở nên phẳng lì, giống như một con búp bê thở hổn hển, chuyển từ lập thể chuyển sang mặt phẳng, rồi nhẹ nhàng rơi xuống đất.
Cứ thế tiếp đến người thứ hai, thứ ba…..
Không lâu sau, trên mặt đất có bảy tám “tấm người mỏng”.
Kiểu biến hoá này vào mắt người chỉ có ghê tởm, người trong phòng quả thật không thể đặt chân xuống đất luôn
Bỗng nhiên, có người hét lên, tiếp đó là tiếng rên đau giãy dụa.
Du Hoặc xoay người nhìn lại—
Bên đó không biết cửa nào đã mở, trong phòng xuất hiện thêm một chỗ để vào.
Hai tên người trong gương vọt tới, túm được hai cậu học sinh da trắng, đè lên mặt đất sau đó cắn lấy cắn để vào cổ họ.
Hai học sinh giãy giụa một hồi, đôi mắt đột nhiên trừng lên.
Du Hoặc lập tức dời đầu nỏ.
Vèo vèo vèo —
Ba mũi tên dính vào một con, người trong gương đột nhiên cứng đờ, tiếp theo rơi xuống đất rồi bẹp dí.
“Đứng lên lẹ đi!” Vu Văn kêu lên.
Cậu học sinh mờ mịt một hồi, che cổ ngồi dậy, vắt chân lên cổ chạy đến đằng sau bọn Du Hoặc.
Tên người trong gương còn lại không biết trí khôn từ đâu mọc ra, trước khi Du Hoặc kịp nhắm vào nó, nó đã khiêng cậu học sinh còn lại xông thẳng ra ngoài cửa, như thể muốn mang con mồi về gặm nhấm vậy.
Chỉ một pha nhạc đệm, trong nháy mắt đã chen ngang vào tiết tấu khúc nhạc của cả ba người.
Hai bên đều có người trong gương trèo vào, dù có tám cánh tay cũng không kịp bắn.
Vào giờ phút này, trên lầu đột nhiên vang lên một giọng nói: “Còn tên không?”
Du Hoặc quay đầu lại nhìn, Sở Nguyệt đã đi xuống được nửa bậc thang.
Hắn không nghĩ ngợi gì, vứt nỏ và bao tên cho Sở Nguyệt nói: “Cô bắn đi! Tôi đi cứu người.”
Sau đó, Tần Cứu cũng hai tay không mà bước đến.
Du Hoặc nhìn lên thì thấy, nỏ và tên của anh đã nằm trong tay ông Vu.
Hai người mang theo một mớ dây điện cũ với một chiếc công tắc rồi nhảy ra ngoài.
Du Hoặc tiếp đất ngẩng đầu lên, nheo mắt ước lượng vị trí người trong gương sẽ rơi xuống trong khoảnh khắc tiếp theo, sợi dây được kéo ra tạo thành một vòng tròn không chút do dự.
Trong chớp mắt, người trong gương kia xuất hiện ngay đúng chỗ đó, bị kéo một phát, lảo đảo qua lại, cậu học sinh bị khiêng trên vai rơi xuống.
Trên nóc truyền đến tiếng bước chân, Tần Cứu đã chạy tới bên kia, túm được cậu học sinh xui xẻo.
Người trong gương tức giận xoay người, đuổi theo.
Du Hoặc đã phát hiện ra vị trí, mọi công kích đều nhắm vào gót chân của Tần Cứu, chỉ cần ngăn người trong gương lại là được.
Cậu học sinh bị Tần Cứu cột ở đằng sau, sau một lúc ngơ ngác, cuối cùng mới hoàn hồn trở lại.
Cậu ta rên một tiếng, quay đầu qua nhìn thì thấy trận đấu trước mặt vô cùng hoa mắt, dây điện hình như cũng phát ra tiếng vù vù như gió vậy.
Ban đầu cậu nhóc chẳng hiểu gì về hoàn cảnh hiện giờ cả, tại sao hai người kia cứ quất đống dây điện vào không trung thế?
Một hồi sau, nhóc ta mới trợn mắt há hốc mồm.
Bởi vì nhóc phát hiện, không phải Du Hoặc và Tần Cứu cứ quất dây vào không trung.
Mà là tốc độ của người trong gương quá nhanh, phản ứng của hai người kia lại càng nhanh, mỗi lần như vậy, họ đều rút dây ra trước và đánh vào bước tiếp theo của người trong gương.
Năm phút sau, những người trong gương không thể rời khỏi con phố này nửa bước.
Đây giống như một cảnh quay lớn, Du Hoặc và Tần Cứu không cần lại gần nửa bước, cũng đã khống chế bọn chúng ở khoảng trống trước cửa rạp chiếu phim, khiến chúng rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Cậu học sinh cho rằng đây đã là cực hạn rồi.
Đáng tiếc thay, cậu nhóc đã sai.
Khi vừa dọn sạch đám người trong gương ở trong phòng, Sở Nguyệt thăm dò ra hiệu.
Hai đại boss lập tức thay đổi kế sách.
Một người trong số họ phụ trách khống chế quần thể, người còn lại sẽ đánh một người trong gương nào đó. Đánh đến khi nó không thể vào cửa được nữa, sau đó sẽ được ba mũi tên đưa lên Tây Thiên thỉnh kinh.
Một tên đã chết, boss liền đánh qua tên thứ hai.
Cứ thế lặp đi lặp lại.
Học sinh cứng miệng, không còn gì để nói.
Hai đại boss làm cậu ta nghĩ đến một thứ— máy phát bóng khi đánh tennis.
Đây chính là máy phát bóng dạng người rồi chứ con mẹ gì nữa!
Người ta phát bóng, hai người bọn họ phát người!