Nguyệt Minh hít một hơi thật sâu, rốt cuộc cũng biết bản thân đã và đang đối mặt với ai.
– Điều tra thêm đi, xem thử còn ai đứng sau nữa không, chúng ta sẽ lôi hết ra ánh sáng, tránh cho có kẻ chạy thoát được… Mà…
Nguyệt Minh nói một đoạn chợt khựng lại, hai còn lại cũng tinh ý đón lấy ánh mắt trầm tư này của cô, dự đoán được ngay Nguyệt ngáo sắp thở ra mấy câu khiến họ nổi da gà.
– Tiếp tục chuyện này sẽ rất nguy hiểm, bây giờ rút ra vẫn còn kịp, vốn đây là chuyện riêng của nhà tớ, cứ để tớ…
Hai người chị em cùng cô vào sinh ra tử, dù tới đây họ có muốn dừng, cô cũng vui vẻ chấp nhận, bởi chuyện này rất nguy hiểm. Truyện được post tại Wattpad Nonsugarfreshmilk, hãy đọc tại đây để ủng hộ tác giả cũng như đọc được bản hoàn chỉnh nhất.
– Điên rồi, làm sao chị đây có thể bỏ bé Nguyệt Ngáo được!?- Hạ Băng cười tít mắt, xoa xoa đầu Nguyệt Minh.
– Đúng vậy, em có ngày hôm nay là nhờ chị, chị đi đâu, em theo đó.- Khả Hân cũng nắm lấy tay Nguyệt Minh, vỗ vỗ trấn an.
Ba người nhìn nhau hồi lâu, sau đó không ai nói gì, liền ôm nhau vào lòng.
Tất cả vì Nhật Minh, tất cả vì công lý.
Cho dù có phải đánh đổi cả TOMORROW, Nguyệt Minh cũng quyết theo tới cùng.
– À, phải rồi, ngược lại, em thấy chị nên bảo vệ kỹ bác sĩ An á.- Khả Hân chợt nhớ ra, liền nói.
Nguyệt Minh còn chưa nói gì, Hạ Băng cười ha hả, sau đó xoa xoa đầu Khả Hân đầy cưng chiều.
– Bé ngốc, em có biết vì sao lúc trước em tìm hiểu mãi về bác sĩ An mà không ra chuyện R&W không?
– Vì sao ạ?
– Bởi vì ba vợ của Nguyệt ngáo không tầm thường! Nguyệt này, Ralph bảo, nếu cậu cần trợ lực thì cứ nói.
Nguyệt Minh hơi cong khoé môi, cô không hề có ý định sẽ lôi kéo nhà vợ vào chuyện này, nhưng quả thật là cô có chuyện cần hỏi Ralph… Đó là lý do mà sau khi kết thúc thảo luận, Nguyệt Minh đã ra sân sau gọi một cuộc điện thoại. Truyện được post tại Wattpad Nonsugarfreshmilk, hãy đọc tại đây để ủng hộ tác giả cũng như đọc được bản hoàn chỉnh nhất.
– Alo, Selina honey?- Đầu dây bên kia rất nhanh có một giọng nam cao vút cất lên, vui vẻ mà bắt máy với Nguyệt Minh
– Alo, daddy ạ?- Nguyệt Minh dùng chân xoay một cái nhẹ, vẽ một vòng tròn ra đất.
– Daddy vừa mới nhận được quà của con, sao vậy? Bộ bị Ann đuổi khỏi giường nữa hay sao nè!?
Ralph bên kia đầu dây đang ngắm nhìn chiếc Rolex Daytona Rainbow hết sức bắt mắt với vòng đá hình cầu vồng, trong lòng không thể không ưng ý cô con dâu bên ngoài đẹp gái bên trong nhiều tiền này, không biết tìm hiểu thế nào mà chọn đúng mẫu ông thích thế này, có tiền chưa chắc mua được.
– Dạ không ạ.- Nguyệt Minh khẽ cười.- Hôm trước thấy một người bạn đeo đẹp, nghĩ đến daddy nên con liền mua tặng.
Nguyệt Minh khéo léo nói dối một nửa, làm gì có chuyện dễ dàng như vậy chứ, cô đã phải trầy trật rất lâu để có được đấy!
Nửa sự thật còn lại, vốn cũng định mua gì đó tặng hai người ba của Gia An, chỉ khéo là mọi chuyện diễn ra trùng hợp quá mà thôi.
– Ái chà chà, xem ra mọi chuyện không đơn giản rồi ha.- Nghe lời nịnh nọt, Ralph lại càng vui hơn.
– Dạ không ạ, con với Ann không có vấn đề gì, con muốn hỏi daddy một chút về hình kỷ yếu của Ann thôi.
– Ồ? Hình kỷ yếu của Ann baby hả? Hưm, để daddy nhớ xem, chắc ở bên nhà cũ của Waldo mất rồi.- Ralph xoa cằm suy ngẫm một chút.- Nhưng Selina honey này, xem xong lỡ con bỏ Ann baby thì sao!? Hồi đó con bé không xinh như bây giờ đâu…
– Haha, để con ghi âm câu này lại, mách chị Ann.
Mỗi lúc nói chuyện với Daddy, cô luôn cảm thấy vui vẻ, vì ông ấy luôn mang lại năng lượng tích cực, Gia An có được phần năng lượng này hẳn cũng là do thừa hưởng từ Ralph chăng?
– Trời ạ, con dám hả? Thế daddy không gả con gái nữa!
Lời ba vợ như lệnh trời, hai chữ “không gả” khiến Nguyệt Minh xanh mặt…
Thấy cô im lặng thật lâu, hơi thở lại gấp gáp bất thường, Ralph bật cười ha hả.
– Hahaha, coi ai sợ rồi kìa. Nói daddy nghe xem, phải có lý do con mới tìm hiểu như thế…
– Daddy đã từng nghe đến Quỳnh Chi chưa ạ?
Nguyệt Minh nghiêm mặt, tay cầm con trỏ chuột không ngừng kéo, màn hình liên tục chuyển đổi các bài báo khác nhau mà Khả Hân đã tổng hợp, đại đa số đều là khen ngợi khả năng diễn xuất, tác phẩm cũng như gương mặt xinh đẹp, số khác lại là các scandal tình ái, thứ mà các tay nhà báo rất thích soi mói để kiếm cơm,.. nhưng tuyệt nhiên, với Mai Phước Hưng, một chút tiếng gió cũng không truyền ra.
Tổng giám đốc cảm thấy bản thân như đang rơi vào trò đùa của số phận vậy, Quỳnh Chi này vừa là “người quen cũ” của Gia An, lại có khả năng dính đến vụ án của chị hai, đúng là trên đời này cái quái gì cũng có thể xảy ra cả!?
Cốc cốc—
– Vào đi.
Khả Hân cùng một xấp tài liệu trên tay xuất hiện.
– Nhanh vậy sao?- Đã nhiều năm nhưng Nguyệt Minh vẫn có chút ngạc nhiên với tốc độ làm việc của Khả Hân.
– Nhanh vậy thì tăng lương đi chị…- Khả Hân tiện miệng nói đùa, dù vẫn còn giữ thẻ đen của chị sếp ngay trong ví.
– Coi bộ em ngày càng gan to ha.- Nguyệt Minh đón lấy tài liệu, lật lật.
– Chị… có vẻ rất quan tâm đến cô diễn viên này…
Khả Hân khá tò mò, dù biết Quỳnh Chi có dính dáng đến cái đường dây đó, nhưng nhìn kiểu gì cũng thấy chỉ là nhân tình, cùng lắm thì phụ trách tạo vỏ bọc trung gian để buôn bán ma túy, ấy thế mà Nguyệt Minh lại có vẻ đặc biệt quan tâm hơn cả.
Nguyệt Minh đảo mắt, Khả Hân liền bịt cái miệng nhỏ lại của mình lại, lỡ lời rồi!
– Ra ngoài đi, chuyện này đừng nói cho ai biết hết.
Nguyệt Minh đã nghiền ngẫm gần hết tất cả thông tin của những kẻ trong đây, từ chuyện chủ tịch FF hiện tại lúc xưa phải lam lũ thế nào, đến cả những chuyện lớn nhỏ trong dòng họ nhà ông ta, nhưng cô linh cảm, trọng điểm nằm lại nằm ở cái cô Quỳnh Chi này, hoặc cũng có thể là do ác cảm ngay từ đầu…
Nguyệt Minh không ngừng gõ ngón tay xuống mặt bàn, có chút suy tính. Khi Gia An kể hết mọi chuyện vào tối qua, nàng còn dặn cô không được xen vào, nhưng nhớ đến hàng chục tin nhắn khủng bố trong điện thoại nàng, cô không thể nào không tức giận.
Cô ta nghĩ cô ta là ai?
Cho dù lúc xưa Gia An có thích cô ta, thì bây giờ cô ta cũng không được quyền làm phiền đến nàng.
Nguyệt Minh không cho phép.
Sau khi vẽ hết thành một sơ đồ, nhờ thông tin của Hạ Băng cung cấp, Nguyệt Minh đánh dấu bằng mực đỏ vào một cái tên, Mai Phước Hưng… có là trùm cuối hay chưa?
Phải làm sao mới nắm thóp được hắn đây?
Bọn người này vẫn luôn ở trong tối, thậm chí ngay cả khi ra tay khử Nhật Minh cũng đã dàn xếp cẩn thận cho người khác nhận tội.
Nhớ tới đây, Nguyệt Minh siết chặt tay mình, cảm giác đau đớn ùa về, giá như khi đó cô đủ nhạy bén hơn để nhận ra tâm tư của Nhật Minh để cùng chị gánh vác, hẳn sẽ không đến mức này…
Trước mắt, chỉ có dựa thể tập trung vào Quỳnh Chi để đào sâu thêm về Mai Phước Hưng.
– Được rồi. Đã đến lúc…
– Sao rồi?
Cánh cửa xe đóng lại, Quỳnh Chi thu lại nụ cười giả tạo vừa trưng ra trước mặt, tháo cặp kính đen xuống, gương mặt trở nên lạnh lẽo vô cùng.
– Đúng như chị dự đoán.- Trợ lý cười nhẹ.
– Cô ta dùng rồi?
– Vâng, đã dùng rồi ạ.
Khoé môi Quỳnh Chi cong lên, kế hoạch lại một lần nữa đúng hướng.
– Cứ sảng khoái cung cấp cho cô ta, gấp đôi liều càng tốt.
– Chị…- Trợ lý có hơi chần chừ.
– Sao? Muốn làm phản?- Quỳnh Chi cáu kỉnh.
– Dạ không, em không có ý kiến gì ạ…
Trợ lý lẳng lặng nhìn Quỳnh Chi đang ngắm nhìn cảnh vật bên đường, trong lòng không khỏi sợ sệt.
– Chỉ là… có cần cho sếp Hưng biết không ạ?
Quỳnh Chi liền quay sang lườm một cái, trợ lý im bặt.
Đúng là không thể nhìn mặt mà đoán tính người.
Diễn viên hạng S nổi tiếng thân thiện?
Diễn viên hạng S đầy tài năng và triển vọng?
Tất cả chỉ là lớp vỏ bọc của cô gái này mà thôi.
Trợ lý đã theo chân Quỳnh Chi nhiều năm, bàn tay nhúng không biết bao nhiêu chàm, đến mức không thể quay lại được nữa, chỉ còn có một con đường, là theo ý cô ta. Truyện được post tại Wattpad Nonsugarfreshmilk, hãy đọc tại đây để ủng hộ tác giả cũng như đọc được bản hoàn chỉnh nhất.
Có trời mới biết được, một người mang gương mặt thiên thần nhưng lòng dạ lại như ác quỷ lại đáng sợ đến nhường nào, sẵn sàng đạp lên hết thảy những người vô tội dưới chân để bản thân bước lên đến bậc cao nhất.
Tuy trợ lý không biết giữa hai người họ có thù hằn gì, nhưng lộ trình mà Quỳnh Chi đã vạch ra cho Thanh Phương chắc chắn sẽ đi thẳng vào địa ngục. Loại thuốc mới này tuy không có các biểu hiện bên ngoài nhiều, không phá tan ngoại hình của người dùng, nhưng dùng lâu sẽ rất lụy, âm thầm tàn phá, lúc lên cơn sẽ còn điên hơn thuốc thường cả nghìn lần…
– Cái lũ đồng tính đáng kinh tởm này, sao cứ thế tồn tại xung quanh tôi nhỉ?
Quỳnh Chi bỗng cất tiếng, trợ lý giật thót vì câu nói của cô ta.
– Cô nói xem, vì sao nhỉ?
Quỳnh Chi nắm cằm trợ lý kéo lại gần mặt mình, sát đến nỗi trợ lý có thể cảm nhận được hơi thở của cô ta. Trợ lý nuốt nghẹn, sau đó là nín thở mà trả lời.
– Em k…hông biết.
– Hừ, tôi tưởng cô phải biết chứ? Sao? Cô ca sĩ nhỏ hôm trước chơi có vui không?- Quỳnh Chi bấu chặt cằm của trợ lý rồi lại đẩy ra.
Dù rất đau nhưng người kia không dám nói một lời.
Quỳnh Chi lại quay mặt ra ngoài cửa sổ, tự châm cho mình mà điếu thuốc, rít một hơi.
Vì cớ gì?
Vì cớ gì cái lũ bệnh hoạn ấy cứ mãi tồn tại xung quanh cuộc đời cô ta?
Gia An…
Gia An, cậu nghĩ cậu sẽ được hạnh phúc hay sao?
Không dễ vậy đâu, vì cậu đã làm tôi chướng mắt.
Không ai có thể có được hạnh phúc cả.
Ngoại trừ tôi.