Lê Trang Trang bất động thanh sắc đặt điện thoại di động trở lại, lại nhìn bên kia, Ngôn Lạc Hi đã đứng lên, cô tùy tiện ngồi ở trên bè trúc, nhìn đồ ăn treo giữa không trung, cô nói: “Em cảm thấy chúng ta ngồi là an toàn nhất.”
Phó Luân ngồi dậy theo, hô hấp có chút hỗn loạn, nhìn bộ dáng thản nhiên của cô, trêu chọc nói: “Đối thủ của chúng ta đã đến rồi, em định ngồi đây chờ bọn họ thắng sao?”
Ngôn Lạc Hi cảm giác được hồ nước từng đợt tràn lên, quần của cô thấm ướt, không dám ngồi nữa, đành phải ngồi xổm, “Nếu không, chúng ta ngồi xổm qua, bất quá độ cao này, chúng ta phải nhảy lên mới ăn được a? Chắc chắn rồi, mọi nhiệm vụ đều không hề dễ dàng”
Phó Luân nhìn cô, cười nói: “Không phải em còn có anh sao?”
Đang nói, Lê Trang Trang và Bạch Kiêu cũng leo lên tới, bè trúc đã nghiêng sang một bên, Phó Luân lập tức chỉ đạo: “Lạc Hi, lui về phía sau một chút, nếu không bọn họ vừa lên, chúng ta đều sẽ rơi xuống nước.”
Ngôn Lạc Hi cũng phát hiện, bè trúc này căn bản không chịu nổi bốn người bọn họ đồng thời đứng ở một bên, cho nên coi như đây là ý đồ nham hiểm của tổ chương trình, bọn họ phải giữ thăng bằng di chuyển vào giữa, ai ăn thức ăn trước, liền có thể tiếp tục tiếp sức.
Chờ sau khi bốn người đứng vững ở bốn góc, tình hình chiến đấu xem như giằng co, “Bây giờ vậy đi, tôi và anh Kiêu đứng yên, Chị Trang và Lạc Hi oẳn tù tì ai thắng sẽ tiến lên một bước, thế nào?”
Đề nghị của Phù Luân được ba người nhất trí tán thành, đoán trò oẳn tù tì đơn giản, sẽ không làm tăng trọng lượng của bè tre.
Ngôn Lạc Hi cười khanh khách nhìn Lê Trang Trang, nói: “Chị Lê, hạ thủ lưu tình a”.
Lê Trang Trang trong lòng không vui, nhưng trên khuôn mặt vẫn nở một nụ cười:”Em đừng nhường chị là được”
Đầu tiên, Ngôn Lạc Hi thắng ba lần, sắp đến vị trí trung tâm đồ ăn, Lê Trang Trang bắt đầu phản công, thắng liên tiếp ba lần, hai người đều cách đồ ăn rất gần.
Lê Trang Trang chớp mắt nhìn Lạc Hi nói giọng khiêu khích nói: “Tại sao chúng ta cướp đi, bằng không như vậy rất nhàm chán”
Ngôn Lạc Hi vốn nghĩ đến nguy hiểm trên mặt nước, nếu Lê Trang Trang muốn cướp, cô đương nhiên sẽ không từ chối, cười nói: “Được thôi, nhưng dưới nước không an toàn lắm, chị Lê phải cẩn thận.”
Ý cười trên mặt Lê Trang Trang cứng lại, lập tức nói: “Yên tâm, em cũng đừng để rơi xuống nước”
Nói xong, bầu không khí hai người nhất thời trở nên căng thẳng, người quay phim kéo gần ống kính, Lê Trang Trang dẫn đầu phóng về phía đồ ăn nhảy lên một lần nhưng không thể ăn ngay lập tức
Ngôn Lạc Hi cũng phát động cuộc tấn công, cô nhảy vào ăn mà không quan tâm đến hình ảnh của mình, cô hoàn toàn vứt bỏ gánh nặng làm thần tượng, sau khi tập phim này được phát sóng, nó cũng mang lại rất nhiều tiếng cười cho khán giả.
Lê Trang Trang không cam lòng yếu thế, hai người dây dưa cùng một chỗ, cuối cùng Ngôn Lạc Hi ăn được thức ăn giành chiến thắng bắt đầu xông về phía thuyền nhỏ dừng bên cạnh bè trúc.
Lê Trang Trang mắt thấy mình bại bởi tình địch rất không cam lòng, giả bộ thân thể mất thăng bằng, lảo đảo lui về phía Ngôn Lạc Hi phải đi qua vài bước, chân trái móc vào chân phải Ngôn Lạc Hi.
“Ầm ầm” hai tiếng, hai người trước sau rơi xuống hồ.
Ngôn Lạc Hi khi còn bé từng bị đuối nước, hồ nước lạnh lẽo từ bốn phương tám hướng vọt tới, cô cảm thấy hít thở không thông, liều mạng giãy dụa trong hồ, nhưng thân thể lại không ngừng chìm xuống.
Bạch Kiêu và Phó Luân mắt thấy hai cô đều rơi vào trong hồ, hai người lập tức lao đầu xuống, Bạch Kiêu cách Ngôn Lạc Hi gần nhất, anh lặn xuống nước, ôm eo, kéo cô nổi lên mặt nước.
“Phốc “một tiếng, Bạch Kiêu phun ra một ngụm nước, nâng Ngôn Lạc Hi bơi về phía thuyền cứu hộ.
Nhân viên chờ ở bên cạnh nâng Ngôn Lạc Hi lên thuyền, cả người cô đã rơi vào hôn mê, Bạch Kiêu xoay người lên thuyền, quỳ một gối bên cạnh cô, kiểm tra đồng tử của cô một chút, thần sắc anh nghiêm trọng:”Cô ấy đuối nước, tình huống nguy cấp, lập tức hô hấp nhân tạo”
Bên này Phó Luân cứu Lê Trang Trang lên bờ, Lê Trang Trang vốn biết bơi, ngoại trừ bị cảm lạnh sắc mặt có chút trắng bệch ra, ngược lại không có triệu chứng gì khác.
Phó Luân vội vàng đi tới, quỳ một gối, anh ta nói: “Để tôi”
Bạch Kiêu giải tán người vây xem tản ra trước, để Ngôn Lạc Hi có thể hít thở không khí, hai tay Phó Luân đặt ở phía trên ngực cô, tiến hành hô hấp nhân tạo trước, liên tục ấn một hồi lâu, cô cũng không có phản ứng.
Vẻ mặt anh ta ngưng trọng, một tay nắm cằm, một tay nắm mặt của nàng, hít vào một hơi thật sâu, ở trước mắt bao người, môi kề xuống.