Dương Khai im lặng, biết Đại Diên là vì bất đắc dĩ, có nỗi khổ của mình, lập tức không khuyên nữa.
– Dương sư đệ yên tâm, ta đã để lại một phong thư trong phòng của mình. Nếu lần này thực sự xảy ra điều gì ngoài ý muốn, mà ta bị bỏ mạng ở đây, ngươi có thể cầm phong thư kia mang cho sư tôn của ta. Trên thư đã nói rõ tất cả. Sư tôn sau khi xem được sẽ không làm khó ngươi. Sư tôn ta là trưởng lão Cung Ngạo Phù Cung ở Vạn Nhận Phong. Đến lúc đó nếu ngươi rời đi, tìm ông ta là được.
Nàng với dáng vẻ như dặn dò hậu sự, khiến trong lòng Dương Khai có chút khó chịu, nhưng vẫn gật đầu nói: – Ta biết!
Đại Diên mỉm cười gật đầu, ngoắc tay và nói: – Mời đi theo ta.
Một lát sau, hai người liền tới cạnh Âm Trì, Dương Khai phóng mắt nhìn tới, phát hiện ao nước này không sâu, chỉ khoảng ba thước. Nhưng trong suốt thấy đáy, không nhiễm chút tạp chất nào, không chút gợn sóng, giống như một ao nước đọng. Nhưng ao nước đọng như vậy, nếu võ giả tu luyện công pháp âm tà thấy được, chắc chắn sẽ mừng rỡ như điên, trả giá cao hơn nữa cũng muốn có được Âm Trì này trong tay.
Bởi vì Âm Trì này có tác dụng rất lớn đối với bọn họ, giống như một số thiên tài địa bảo hàng đầu, thuốc tốt quý hiếm.
Thời khắc này, bốn phía Âm Trì có một chút dấu vết trận pháp để lại. Hẳn là trước kia vị tiền bối Lưu Ly Môn đưa Âm Trì này về trong đây, đã dùng trận pháp trói buộc Âm Trì để đặt xuống.
Đại Diên chỉ vào một chỗ bên cạnh nói; – Đợi lát nữa Dương sư đệ ngồi ở chỗ này là được, ta sẽ phối hợp với ngươi để hành động.
– Được! Dương Khai gật đầu, thân hình thoắt một cái đã đến vị trí kia khoanh chân ngồi xuống.
– Cũng không cần chuẩn bị gì nữa phải không? Đại Diên tự mình lẩm bẩm một câu, thần sắc phức tạp nhìn Âm Trì đang phát tán âm khí kia. Bỗng nhiên lại mỉm cười:
– Dương sư đệ, cho dù thế nào, lần này Đại Diên phải cảm tạ ngươi. Ngươi là người duy nhất chịu giúp ta trong hơn hai mươi năm trở lại đây, cũng là người bạn duy nhất ta quen biết trong gần 20 năm qua.
Nói như vậy, hướng về phía Dương Khai nhẹ nhàng hành lễ một cái, thần sắc nghiêm nghị.
Hơn hai mươi năm
Trong lòng Dương Khai có chút xúc động, xem ra thay đổi của Đại Diên trong Lưu Ly Môn đều không phải chỉ là chuyển biến từ mười mấy năm trước như Vũ Y đã thăm dò trước đó. Mà là từ hơn hai mươi năm trước đã bắt đầu.
Hai người Ngụy Cổ Xương và Đổng Huyên Nhi có lẽ là bằng hữu nàng quen biết trước khi ở đây, không tính trong nhóm này.
Dương Khai khẽ xua tay: – Đại Diên cô nương nghiêm trọng quá rồi, những chuyện này với ta mà nói chẳng qua là ra tay làm chút chuyện thôi. Phải rồi, bình thuốc này nàng cầm lấy.
Vừa nói, Dương Khai vừa đưa bình ngọc ném qua.
– Đây là Đại Diên nhận lấy bình ngọc, có vẻ hoài nghi nhìn Dương Khai.
– Dung dịch thuốc này ta tự điều chế ra. Tuy rằng Huyết Chi đan ta không có cách nào luyện chế, nhưng nếu có thể phối hợp nấm Huyết Chi với bình dung dịch thuốc này, có thể kích thích phát huy thêm một vài dược hiệu của nấm Huyết Chi, sẽ có chút tác dụng với nàng. Với trình độ luyện đan hiện tại của ta, cũng chỉ có thể làm đến bước này. Dương Khai có chút tiếc nuối nói.
Nấm Huyết Chi khó có được, Huyết Chi đan càng khó luyện chế hơn. Nhưng giá trị của Huyết Chi đan, tuyệt đối không thấp hơn đan dược cấp Hư Vương, thậm chí còn cao hơn thế. Bởi vì Huyết Chi đan còn là thánh đan chữa bệnh có thể cải tử hoàn sinh. Đây đối với các võ giả mạo hiểm hàng năm mà nói, là một loại đan dược có giá trị nhất.
Đáng tiếc hắn hiện tại không có cách nào luyện chế, chỉ có thể dùng phương pháp này, không để lãng phí dược hiệu của nấm Huyết Chi.
Hai ngày trước, hắn chính là điều chế dung dịch thuốc này.
Đại Diên nghe vậy, gương mặt rất đỗi vui mừng, nắm chắc bình ngọc, thậm chí không mở ra xem xét, vui vẻ nói: – Dương sư đệ có lòng, Đại Diên nhất định sẽ không phụ lòng.
Nàng cảm thấy tìm Dương Khai thực là tìm đúng người rồi. Bởi vì cho dù nàng có đi nhờ Tiêu đại sư của tông môn hoặc là mời các tiền bối của Dược Đan Môn đến, cũng không chắc có thể mang đến bình dung dịch thuốc có tác dụng phát huy một vài dược hiệu của nấm Huyết Chi.
Có bình dung dịch thuốc này, tỉ lệ thành công của nàng có thể tăng lên hơn 10 %, nàng làm sao không vui mừng chứ?
– Tiếp sau, đành làm phiền Dương sư đệ! Đại Diên nhận bình thuốc kia xong, thần sắc ngưng trọng hướng về phía Dương Khai nói một câu. Không chờ Dương Khai trả lời, thân hình bỗng nhiên xoay tròn, quần áo trên người nàng bắn ra bốn phương tám hướng. Chớp mắt một cái, trên người chỉ còn lớp áo lót dính thân.
Nàng dường như cũng vì thời khắc này nên đã có sự chuẩn bị, cho nên mặc áo lót đều màu đen. Dù thân hình nàng nhanh chóng lộ ra, nhưng tạm thời cũng không để cho xuân quang của thân mình lộ ra ngoài.
Xoay như thế, trên mặt nàng cũng có chút ửng đỏ, không dừng lại một khắc, thân hình thoáng một cái liền nhảy vào trong Âm Trì.
Không có chút thủy hoa tiên nào bắn ra, vào Âm Trì trong nháy mắt, Đại Diên liền rên rỉ một tiếng, trên mặt hiện lên vẻ đau đớn, mà nước Âm Trì kia sau khi bị dị vật kích thích, lại cuồn cuộn lên, như nấu sôi, một mảnh sương trắng sinh ra, như vẻ tràn về phía Đại Diên.
Răng rắc”.
Tiếng giòn vỡ truyền đến, thân thể mềm mại của Đại diên lập tức xuất hiện một lớp băng mỏng. Nhưng Đại Diên chỉ là hơi vận chuyển công pháp một chút, khí nóng trong cơ thể phát ra liền xua tan lớp băng mỏng kia.
Nhưng sương trắng kia vẫn không buông tha, càng hung mãnh tràn về phía người nàng. Đại Diên cuối cùng không nhịn được, hét lên một tiếng thảm thiết, trên người chợt bộc phát ra ánh hào quang mơ màng.
Tia sáng kia rất không bình thường, như có ngàn vạn đạo, tia sáng nở rộ trong nháy mắt. Dương Khai bỗng nhiên tinh thần ngưng đọng, cảm giác thần hồn của mình đều bị rung chuyển. Tiềm thức trong đầu hơi chấn động một chút, nhưng bốn xung quanh dường như có gông xiềng đột nhiên vây lấy thân, khiến cả người hắn trở nên nặng nề.
Thần quang Lưu Ly!
Dương Khai lộ vẻ kinh sợ, không chút e ngại nhìn chằm chằm vào thân thể Đại Diên, không hề chớp mắt.
Tuy rằng hắn đã sớm nghe Dương Viêm nói qua, Thần quang Lưu Ly do Thiên Huyễn Lưu Ly phát ra có công hiệu câu hồn, nhưng không nghĩ tới thứ này lại quỷ dị như vậy, quả thực có chút không kịp phòng bị.