Cuôi cung nang cung co thê như y muôn.
– Nang muôn dung nâm Huyêt Chi lam gi? Dương Khai đây năp hôp lai, đưa tra cho nang, lên tiêng hoi.
Đai Diên im lăng, tay câm hôp gô nhe nhang xoa xoa vai cai mơi khe thơ dai môt tiêng; – Không dôi Dương sư đê, phương phap trư đôc này măc du la do tiên bôi cư ngu ơ nơi nay sang chê lưu lai, nhưng ông ta cung không năm chăc 10 phân thanh công. Bơi vi đôc cua Thiên Huyên Lưu Ly đa xâm nhâp vao cac nơi trên cơ thê ta, vi vây muôn khu trư đương nhiên se hao tôn lương lơn nguyên khi. Như vây mât mang cung không phai la chuyên không co kha năng, ma môt cây nâm Huyêt Chi nay lai bao đam giư lai môt sinh mang.
Dương Khai nhươn may: – Nêu la như vây, đem no luyên chê thanh Huyêt Chi đan không phai tôt hơn sao?
– Huyêt Chi đan… Đai Diên cươi khô môt tiêng. – Dương sư đê cũng la đai sư luyên đan, không phai không hiêu ro phâm bâc cua Huyêt Chi đan. Đo la đan dươc Hư câp thương phâm, không phai la nhưng đai sư luyên đan trên U Am Tinh đêu co thê luyên đươc. Nêu như Dương sư đê xuât thân tư thê giơi bên ngoai, đê nghi nay qua thưc không tê. Đang tiêc… Hoăc co thê noi, Dương sư đê ngươi la đai sư luyên đan Hư câp thương phâm chăng?
– Không phai! Dương Khai lăc đâu, hăn hiên nay chi xem như la đai sư luyên đan Hư câp ha phâm. Nhưng nêu la chuyên tâm luyên chê, nêu la không sơ lam hong dươc liêu thi cung co xac suât co thê luyên ra đan dươc Hư câp trung phâm. Ma đan dươc Hư câp thương phâm thi không thê luyên ra đươc. Trâm ngâm môt chut liên lên tiêng noi: – Y cua ta la nêu nang không vôi, không ngai chơ thêm một khoảng thời gian, không chưng sau nay con co biên phap ôn thoa hơn, hoăc la tim ngươi luyên chê Huyêt Chi đan!
Hắn không dám nói để mình luyện chế. Mặc dù Dương Khai cảm thấy mình tấn thăng đến đại sư luyện đan Hư cấp thượng phẩm cũng không cần nhiều năm nữa, nhưng lúc này hắn vẫn chưa chắc chắn.
– Không chờ được. Đại Diên cười khổ lắc đầu. – Nếu là có thể chờ đợi, ta cũng sẽ không vội vàng đi mời Dương sư đệ. Sau khi bị trúng Thiên Huyễn Lưu Ly Công, dựa vào tình trạng thân thể hấp thụ Thiên Huyễn Lưu Ly, cảnh giới tu vi đều cần lớn lên theo. Ta tối đa nhiều nhất chỉ có thể kéo dài được thời gian nửa năm. Nửa năm sau, bất luận ta muốn hay không muốn, đều phải giết chết Phản Hư Cảnh. Mà nếu thành công, ta vẫn có đường sống. Nếu như thất bại, với cảnh giới tu vi của ta bây giờ vốn dĩ không cách nào khống chế được độc của lưu ly, đến lúc đó chỉ còn có đường chết. Tuy rằng dùng nấm Huyết Chi trực tiếp, dược hiệu sẽ giảm bớt nhiều, có được thứ quý hiếm thế này, trước mắt cũng chỉ có thể làm như vậy.
– Không có biện pháp khác sao? Dương Khai không ngừng chau mày.
– Không có! Đại Diên cười ôn hòa. – Đa tạ Dương sư đệ quan tâm. Nhưng nếu quyết định làm như vậy, bản thân ta cũng đã sớm chuẩn bị tâm lý. Dù lần trừ độc này có thành công hay không thì ta cũng đã nỗ lực rồi. Đều may mắn hơn nhiều so với một vị tiền bối ở nơi này trước đây và chư vị tiền bối bị đã nhiễm Thiên Huyễn Lưu Ly Công trước kia, vì vậy Đại Diên sẽ không oán trách gì.
Dương Khai khẽ thở dài, không khuyên ngăn nữa, mà gật đầu nói: – Nếu nàng đã quyết định rồi thì cứ như vậy đi, cần ta hỗ trợ gì, ta nhất định sẽ toàn lực ứng phó.
Đại Diên nghe vậy rất vui mừng, cảm kích nói:
– Vậy cảm ơn Dương sư đệ. Sau đây ta sẽ nói cho ngươi biết làm thế nào để giúp ta trừ độc, ngươi nghe cho rõ. Đến lúc đó một khi đã bắt đầu, ta có thể sẽ không có tinh lực để dặn dò ngươi.
– Được.
Ngay sau đó, Đại Diên liền đem trừ độc chi pháp cùng các loại chi tiết nói liên tục. Dĩ nhiên, những phương pháp này đều là do tiền bối của Lưu Ly Môn kia nghĩ ra, và sinh thời tự mình hoàn thiện, cho nên Dương Khai nghe thấy cũng không cảm thấy có vấn đề gì, ngược lại rất khâm phục vị tiền bối Lưu Ly Môn kia.
Nhưng khi giảng giải những chi tiết và phương pháp này, sắc mặt Đại Diên ửng đỏ, nước trong mắt gợn chuyển, giọng nhỏ đi, dáng vẻ đứng ngồi không yên, ngay sắc mặt của nàng cũng không tốt. Nhưng đôi mắt này vô tình lại lộ ra vẻ ngượng ngùng khiến sức hấp dẫn của nàng càng tăng thêm vài phần.
Dương Khai cuối cùng cũng hiểu rõ tại sao trước kia Đại Diên không muốn nói cho hắn nguyên nhân tình huống chi tiết. Thì ra là phương pháp giải trừ lại cần một chút tiếp xúc thân thể thân mật mới được.
Điều này trả trách lúc giảng giải sắc mặt Đại Diên lại ửng đỏ, là bất kì cô gái nào khi đối mặt với nam nhân, muốn nói cho hắn biết lúc nào nên ngưng tụ dược hiệu trên vị trí nào trên thân thể mình thì cũng sẽ có biểu hiện như nàng.
Dù sao thực sự sẽ phải làm như vậy, khó tránh sẽ xảy ra chút lúng túng.
Mà Dương Khai tuy rằng chưa gặp vị Tiêu đại sư kia của Lưu Ly Môn, nhưng có thể khẳng định, đối phương chắc chắn là một lão gia, nếu không Đại Diên cũng sẽ không cảm thấy không tiện.
Năm vị đại sư Đan Dược Môn, trong đó bốn vị đồng thời cũng là lão gia, chỉ có một lão bà.
So với đối mặt với những lão gia này, Đại Diên chắc chắn tình nguyện lựa chọn Dương Khai. Dù sao Dương Khai cũng được xem là thanh niên tuấn ngạn anh hùng bất phàm. Cảm giác e ngại trong lòng Đại Diên cũng ít hơn một chút. Đương nhiên nếu có thể, nàng càng muốn chọn lão bà kia của Đan Dược Môn, dù sao đều là nữ giới, sẽ không có nhiều kiêng kỵ như vậy.
Nhưng nàng lại không trả gía cao như vậy.
Dương Khai âm thầm suy nghĩ, do dự trong lòng Đại Diên và phỏng đoán những thứ kiêng kị. Hơn nữa bản thân nàng là đại sư luyện đan, có lẽ cũng vì việc trừ độc không lâu sau đó mà chuẩn bị.
Chỉ tiếc là nàng không có quá nhiều thời gian trưởng thành trên con đường luyện đan. Hiện giờ chỉ là đại sư luyện đan cấp Thánh Vương, vốn dĩ không khả dụng.
Đại Diên ngượng ngùng giảng giải, sắc mặt Dương Khai lại lạnh lùng, không có bất kì biểu hiện gì, chỉ là chuyên tâm lắng nghe, không bỏ qua một chút gì. Thấy biểu hiện của Dương Khai như vậy, Đại Diên cũng dần dần thoải mái hơn nhiều, có câu gọi là thầy thuốc không e ngại. Bây giờ quan hệ giữa nàng và Dương Khai cũng tương tự như thầy thuốc với bệnh nhân.
Nghĩ như vậy, biểu hiện của Đại Diên cũng dần dần bình thường trở lại.
Giảng giải suốt một đêm, khi gặp phải những chỗ mấu chốt, Dương Khai sẽ chủ động lên tiếng hỏi. Mà Đại Diên cũng biết sự việc quan trọng, đương nhiên là giảng giải chi tiết cho hắn nghe.
Sau một đêm, Đại Diên mới giảng giải xong. Dương Khai cũng nhớ kỹ phương pháp giải độc, biết khi nào nên làm gì.
– Dương sư đệ, đã nhớ kỹ chưa? Đại Diên hỏi, tuy rằng suốt đêm không nghỉ ngơi, nhưng nàng dường như không thấy vẻ gì mệt mỏi. Ngược lại thần thái hồng hào, dường như là vì bước ngoặt quan trọng của cuộc đời mình, mà tâm tình có chút phấn khởi