– Ân? Xếp đặt xương cốt toàn thân giống như một thanh kiếm.
Xương cốt biến thành màu vàng, Nhiếp Vân phát hiện sau khi lĩnh ngộ mệnh kiếm thì toàn thân của mình có kiếm ý bộc phát rèn luyện xương cốt, trong vô tri vô giác đã rèn luyện xương cốt của hắn giống kiếm, dường như kiếm khí tùy thời xé rách cả bầu trời, nó làm cho cả thế giới phải run rẩy.
– Được rồi, nói nhiều không bằng động thủ, ta là thủ hộ giả quan thứ tư, đánh bại ta sẽ tiến vào quan thứ năm, thất bại rời khỏi Bắc Đẩu tinh cung!
Thấy Nhiếp Vân tỉnh táo trong tu luyện, yêu nhân sau lưng Hắc Hùng hừ lạnh một tiếng.
Yêu nhân này mặt không biểu tình, làn da toàn thân khô quắt không có sinh cơ, ngay cả Thiên Yêu Thánh Hoàng cũng không nhận ra hắn thuộc về tộc yêu nhân nào, chỉ từ khí thế có thể nhìn ra thực lực của hắn phi thường cường đại, còn cường đại hơn cả Hắc Hùng.
Xem ra khảo nghiệm trong Bắc Đẩu tinh cung một lợi hại hơn một, thủ hộ giả cũng mạnh hơn.
– Tốt, tiền bối chỉ giáo!
Nhiếp Vân biết rõ yêu nhân này khó đối phó, hắn cũng không có chắc chắn cho nên cầm Kiếm Thần Chi Kiếm, hắn duỗi cánh tay sau đó thi triển một bộ kiếm pháp như mưa rào nặng hạt.
Thiên Hoa Lạc Vũ Kiếm!
Bộ kiếm pháp này lúc trước Lạc Khuynh Thành thi triển kiếm chiêu tại phủ thành chủ, uy lực cũng không được tốt lắm, lúc này Nhiếp Vân có được thiên phú võ đạo sư, kiếm đạo sư trong tay cho nên mỗi giọt nước như có được sinh mạng, lộ tuyến quỷ dị kéo dài tấn công yêu nhân.
Trải qua tay hắn, bộ Thiên Hoa Lạc Vũ Kiếm này đã có uy lực khôn yếu hơn Phá Không Diệt Tịch Vô Thượng Đại Kiếm Thuật!
– Tiện tay thi triển kiếm pháp còn có được lực công kích như thế… Quả nhiên tông chủ đạt tới cảnh giới mệnh kiếm.
– Mệnh kiếm, dùng mệnh làm kiếm, tiện tay một kiếm đều mang theo triêt lý của kiếm đạo vô thượng, xem chủ nhân dùng kiếm còn tốt hơn khổ tu ngàn năm, thật sự hưởng thụ vô cùng.
– Quá mạnh mẽ, đây mới thực sự là cường giả, đây là kiếm chiêu chính thức.
– So sánh với chủ nhân, chúng ta quả thực chính là ếch ngồi đáy giếng…
Đám người Tư Duẫn và Ổ Thao đều là người dùng kiếm, nhìn thấy Nhiếp Vân sử dụng kiếm chiêu như mê như say.
Đây mới thực sự là kiếm thuật, so sánh với nhau thì bọn họ chẳng khác gì rác rưởi.
– Cảnh giới mệnh kiếm? Ngươi đạt tới cảnh giới mệnh kiếm? Tốt, tốt!
Yêu nhân nhìn thấy kiếm pháp của Nhiếp Vân thì hưng phấn hét dài một tiếng, trường kiếm trong tay cũng chấn động, kiếm khí tung hoành va chạm với Thiên Hoa Lạc Vũ Kiếm.
Đinh đinh đinh đinh đinh đinh!
Mũi kiếm đối mũi kiếm, bởi vì tốc độ quá nhanh cho nên vô số bóng kiếm dừng lại trên không trung, nó chẳng khác gì họa sư kéo lê một đường tạo thành tác phẩm nghệ thuật, làm mọi người phải im lặng, sợ hô hấp quá nặng sẽ phá hư ràng cảnh mỹ hảo này.
– Tứ Quý Kiếm Pháp!
Nhìn thấy Thiên Hoa Lạc Vũ Kiếm không thể chiến thắng, Nhiếp Vân lại thay đổi kiếm chiêu, xuan hạ thu đông, để lộ ra nhân tình ấm lạnh của thế gian.
Cùng là Tứ Quý Kiếm Pháp, Nhiếp Vân hiện tại sử dụng kiếm còn mạnh hơn trước vài lần, trước kia chỉ có kiếm chiêu, không có kiếm ý, hiện tại kiếm ý tỏ khắp, đừng nói đối công, mặc dù người đứng ngoài sẽ lập tức bị bốn mùa tẩy lễ và cảm nhận bản thân đang lạc vào trong đó.
Vô thượng kiếm pháp bình thường bị hắn thi triển ra có uy lực còn mạnh hơn cả vô thượng đại kiếm thuật.
Đây là cảnh giới mệnh kiếm, hóa mục nát thành thần kỳ!
– Cửu Thiên Thát Tiên Kiếm!
Biết rõ chiêu này cường đại, ánh mắt yêu nhân mang theo thần thái ngưng trọng, bàn tay của hắn biến hóa thành vài đạo bóng kiếm, lão tửu quỷ nhìn thấy không chịu nổi nên phun máu tươi.&