Nếu như thật sự bị Giang Nghĩa phát hiện ra và cất đi, vậy đừng nghĩ đến chuyện lấy lại hộp ngọc thạch này, chắc chắn đã bị Giang Nghĩa ‘tiêu hóa’ một cách hợp pháp rồi.
Đúng là chuyện đã qua không thể cứu vãn.
Lần này, thua có chút thảm.
Weiss tát lên mặt Hầu Dương hết cái này đến cái khác, đánh đến mức miệng Hầu Dương toàn là máu, nhưng Hầu Dương không quan tâm, chỉ cười lớn, sau đó cười không thành tiếng cũng cố gắng chịu đau để cười.
“Ông còn cười?”
“Ông đây đánh chết ông!”
Weiss đạp một phát vào bụng Hầu Dương, đá ông ta ra xa mấy mét.
Hầu Dương che bụng nằm trên đất, không thể cử động được.
Một tên bảo vệ đi đến nói: “Tổng giám đốc, tôi giúp ông giải quyết ông ta?”
Weiss cau mày, sau khi do dự một lúc, xua tay.
“Không được.”
Weiss là một người mưu trí, từ trước đến nay không làm chuyện gì quá đơn giản, giết Hầu Dương rất đơn giản, nhưng sau đó sẽ có một đống phiền phức.
Nếu như bên phía cảnh sát cứ bám lấy không buông, đến lúc đó Weiss không thể rửa sạch được.
Người này, vẫn chưa thể giết.
“Đánh ông ta đến mức nửa sống nửa chết, sau đó ném vào trong thùng rác.”
Đây là sự phát ti3t cuối cùng của Weiss.
“Vâng!!”
Bảo vệ đi lên, đánh, đạp, đá Hầu Dương, Hầu Dương bị đánh đến mức mặt mũi bầm tím, sưng vù, cả người từ trên xuống dưới không còn chỗ nào nguyên vẹn.