“Nhị ca, chuyện này chỉ huynh biết đừng nói cùng những người khác.”
Cố Tương còn đắm chìm ở trong kinh ngạc quá độ, cái gì cũng không nói, theo bản năng liền gật gật đầu.
Đảo mắt tới tháng ba năm Thừa Khánh thứ mười hai, Cố gia có thêm Ngũ thiếu gia Cố Lạc.
Tháng tư, Tiêu Minh Sở cùng Cố Tương thành hôn, mãi cho đến lúc này, Tiêu Minh Xuyên vẫn chưa tước đoạt danh hiệu Thế tử của Tiêu Minh Sở.
Sau tân hôn bảy ngày, Cố Tương trở lại Hàn Lâm Viện báo danh. Tiêu Minh Sở liền buồn bực, hắn còn phải thượng triều……
Nhìn thấy Tiêu Minh Sở ở Hàm Nguyên Điện, tất cả mọi người có chút ngoài ý muốn. Hắn không phải đã gả rồi sao, tới thượng triều làm gì. Huệ An Vương cũng chưa bao giờ tới, có phải lầm lẫn hay không. Đối mặt rất nhiều ánh mắt nghi ngờ, Tiêu Minh Sở thực bất đắc dĩ, kỳ thật hắn rất muốn ở nhà nghỉ ngơi.
Tiêu Minh Xuyên sẽ không nói cho những người khác biết, hắn đang thiếu người, đặc biệt là thiếu người tin tưởng được còn là người có khả năng. Tiêu Minh Sở có năng lực như vậy, cho ở nhà không phải là lãng phí sao. Đương nhiên phải lưu lại trên triều đình, đến lúc cần thiết cho hắn nghỉ cũng được.
Nam Dương Vương dâng tấu xin từ chức quan, nói là đã già chỉ muốn sống mấy năm an nhàn. Tiêu Minh Xuyên không thể nói cho ông ấy biết, ông ấy ít nhất còn có hai mươi năm sống tốt, chỉ biết nhịn đau phê chuẩn.
Sau đó Tiêu Minh Xuyên liền đem Tiêu Minh Sở ném vào Tông Nhân Phủ thay thế Nam Dương Vương. Vị trí này phải là người Tiêu gia, không phải Tiêu Minh Sở thì là Tiêu Minh Thanh. Các triều thần cũng không dám nói cái gì, Tông Nhân Phủ không thể so với chỗ khác, người ngoài không thể can thiệp vào chuyện nhà Hoàng đế. <HunhHn786>
Ba tháng sau, tấu chương của Tấn Dương Vương đến, Tiêu Minh Xuyên xem qua âm thầm cảm thấy may mắn, may mắn hắn hành động mau lẹ. Hắn đã trói Tiêu Minh Sở vào Tông Nhân Phủ trước khi tấu chương của Tiêu Thù tới.
Không cần phải nói, Tiêu Thù thỉnh cầu đổi Thế tử, nguyên nhân thực đầy đủ. Tiêu Minh Sở đã gả đi, không có khả năng kế thừa vương vị, cho nên muốn đem vị trí Thế tử Tấn Dương Vương đổi thành đệ đệ của Tiêu Minh Sở là Tiêu Minh Dự, còn gởi sinh thần bát tự của Tiêu Minh Dự kèm theo.
Tiêu Minh Xuyên đọc xong, tức khắc phun ra một ngụm nước. Vì cái gì sinh thần bát tự nhìn quen mắt như vậy. Không bao lâu, Tiêu Minh Xuyên nghĩ tới Lạc Lạc, có phải quá trùng hợp như vậy không……
Tiêu Minh Xuyên phê chuẩn tấu chương của Tiêu Thù nhưng có điều kiện. Chính là trước khi Tiêu Minh Dự thành niên, Tiêu Minh Sở phải tiếp tục phục vụ cho triều đình, khi nào Tiêu Minh Dự tự mình tới Trung Nguyên tiếp nhận sắc phong, khi đó Tiêu Minh Sở hoàn thành nhiệm vụ.
Tiêu Minh Sở nghe tin dở khóc dở cười, Hoàng đế Nhị ca là định ép buộc hắn sao.
“Bệ hạ tín nhiệm đệ như vậy, đệ còn không hài lòng sao?”
Cố Tương thông cảm giác sâu sắc.
Sự tình liên quan truyền vương vị, các Thế tử sinh ra cần phải có Tông Nhân Phủ đến kiểm tra phòng ngừa có người mượn cơ hội lẫn lộn huyết mạch tôn thất. Tấn Dương Vương phủ quá xa, Tông Nhân Phủ không phái người đi được, chỉ có thể để họ báo lên.
Thời điểm lập Tiêu Minh Sở làm Thế tử, Tiêu Duệ vẫn còn tại vị, Hoàng đế lúc đó khẳng định sẽ không có nghi ngờ Tiêu Thù.
Tình huống của Tiêu Minh Dự lại khác. Trong vòng hai mươi năm, Tấn Dương Vương phủ chỉ có một mình Tiêu Minh Sở. Chuyện của Tiêu Thù cùng Ân Dung ai cũng biết, không ngờ Tiêu Minh Sở vừa ra khỏi cửa, bọn họ lập tức sinh ra Tiêu Minh Dự. Đứa nhỏ này là từ đâu tới. Vương gia cùng người khác sinh rồi lấy danh nghĩa Vương quân còn có thể chấp nhận, chỉ sợ là trực tiếp từ bên ngoài ôm về thì……
Tiêu Minh Xuyên lại chẳng quan tâm, trực tiếp phê chuẩn cho Tiêu Thù, sự trọng dụng đối với Tiêu Minh Sở cũng không giảm chút nào.
“Ta cũng không phải không hài lòng, chỉ là có cảm giác thay phụ vương trả nợ cho Hoàng đế Nhị ca.”
“Có cái gì không tốt? Chẳng lẽ đệ muốn mỗi ngày ở nhà?”
So với Dương Thị lang cùng Hàn thám hoa, Cố Tương cho rằng vận khí của bọn họ không tồi.
Tiêu Minh Sở lắc đầu, nghĩ tới nghĩ lui càng nghĩ càng phức tạp, cuối cùng dứt khoát không nghĩ. Tiêu Minh Sở nói với Cố Tương:
“Nhị ca, hay là phái người về báo với mẫu thân nói chúng ta bữa trưa không về ăn cơm. Ta muốn đi Túy Tiên Lâu ăn cá hầm cải chua.”
Đối với yêu cầu của Tiêu Minh Sở, Cố Tương há có không thỏa mãn. Ai ngờ Tiêu Minh Sở mới ăn một đũa liền che ngực muốn nôn. Cố Tương thấy thế suy tư một chút, rồi mang theo Tiêu Minh Sở đi đến y quán của Hoa Đại phu.
Hoa đại phu bắt mạch cho Tiêu Minh Sở xong híp mắt nhìn Cố Tương, sau một lúc lâu nói ra một câu:
“Hả? Ngươi cả đệ đệ cũng thu?”
Nghe Hoa đại phu nói như vậy, Cố Tương có chút ngốc lăng. Cố Tương chẳng qua sửng sốt trong nháy mắt, lập tức liền phục hồi tinh thần lại, hắn cảm thấy mình cần phải giải thích rõ ràng. Ai ngờ Cố Tương còn chưa có tới kịp mở miệng, Tiêu Minh Sở liền giành nói trước:
“Huynh…… cùng vị kia đã tới sao?”
Cố Tương không chút do dự gật đầu.
“Ta cũng đã tới……”
Tiêu Minh Sở nhìn Cố Tương muốn cười lại không dám cười. Hoa đại phu khẳng định nghĩ bọn họ hết chỗ nói rồi.
Cố Tương tức khắc xấu hổ, cũng không biết nên nói cái gì. Lần trước vì không muốn bại lộ thân phận Cố Du nên đặt chuyện nói gạt Hoa đại phu. Hoa đại phu lúc ấy liền nhận định hắn là người phụ tình, cộng thêm hiểu lầm hôm nay, Hoa đại phu không biết sẽ còn chửi thầm hắn đến mức nào.
Cũng may Hoa đại phu chỉ lộ vẻ quá kinh ngạc, nhất thời không có khống chế được, mà không phải người nhiều lời. Hoa đại phu thong thả ung dung nói:
“Chúc mừng, vị này có thai hơn một tháng.”
Cố Tương cùng Tiêu Minh Sở kích động mà cầm tay đối phương. Phát hiện Hoa đại phu nhìn họ bằng ánh mắt thâm ý. Cố Tương thực bất đắc dĩ, cảm thấy hình tượng của mình ở trong lòng Hoa đại phu không còn gì cả. Ho nhẹ tiếng, Cố Tương thấp giọng hỏi:
“Đại phu, kê toa thuốc bổ an thai không?”
Hoa đại phu giơ tay sờ sờ râu, lắc đầu nói:
“Thuốc cũng không phải là thứ tốt, không nhất thiết phải uống. Vị này thân thể khỏe mạnh, ngày thường ăn uống chú ý điều tiết, tránh đồ tanh là được rồi. Lão phu không ra toa khi không cần thiết.”
“Thật sự không cần?”
“Thật sự không cần.”
Hoa đại phu trầm giọng nói, ngữ khí phi thường trịnh trọng.
“Thân thể và tố chất mỗi người khác nhau, phản ứng khi có thai cũng khác nhau. Vị kia thân thể không kém nhưng phản ứng lớn, không thuốc không được. Vị này thì không sao, không uống thuốc cũng có thể ăn được ngủ ngon.”
Hoa đại phu nói mà Cố Tương phải lau mồ hôi đang nhỏ giọt xuống dưới. Hắn cũng không dám nói cho Hoa đại phu biết vị kia là ai.
Tiêu Minh Sở nắm tay Cố Tương, vẻ mặt cười như không cười, biết Cố Tương nhiều năm như vậy, lần đầu nhìn thấy hắn quẫn bách như vậy.
Từ y quán đi ra, Tiêu Minh Sở không còn cố nén, cất tiếng cười to, cười đủ rồi mới hỏi Cố Tương.
“Nhị ca, các người lần trước tới gặp Hoa đại phu nói cái gì? Nhìn ánh mắt Hoa đại phu vừa rồi, đúng là ghét bỏ thật quá rõ ràng.”
Cố Tương dở khóc dở cười thở dài, đem sự tình ngọn nguồn nói cho Tiêu Minh Sở nghe. Cũng có biện pháp nào đâu, Cố Tương xem như chịu tội thay Tiêu Minh Xuyên, mà hắn làm sao có thể tiến cung tìm Hoàng đế tính sổ, cũng chỉ có thể nhịn.
“Hoa đại phu chuyên về chữa trị bệnh không có con. Chúng ta hôm nay cũng chỉ là tiện đường, cũng không cần đến đây nữa. Trở về nói cùng Hoàng hậu, phái thái y tới nhà ta.”
Khoảng đời còn lại của Cố Tương cũng không muốn cùng Hoa đại phu gặp lại.
Tiêu Minh Sở cười gật đầu. Hoa đại phu ghét bỏ Cố Tương, đối với hắn cũng không có gì hoà nhã, bọn họ thật là oan ức.
Tìm Tiêu Minh Xuyên tính sổ là không được, nhưng Tiêu Minh Sở tiến cung tìm hắn xin nghỉ phép, cũng thuận tiện đem chuyện này nói ra.
Tiêu Minh Xuyên nghe xong ngây ngẩn cả người. Hoá ra Cố Du biết được mình có Tiêu Tụ trong tình huống như thế.
Dựa vào ý định của Tiêu Minh Xuyên sẽ không cho Tiêu Minh Sở nghỉ quá lâu, có thể chỉ nửa năm. Nhưng do Tiêu Minh Sở trong lúc vô tình nói cho hắn biết chuyện quan trọng như vậy, mà Cố Tương còn chịu tội thay cho hắn, vì thế Tiêu Minh Xuyên hào sảng chuẩn cho Tiêu Minh Sở nghỉ một năm.
Phiền toái chính là Tiêu Minh Sở xin nghỉ, việc ở Tông Nhân Phủ không ai làm. Muốn tìm một người phù hợp không dễ dàng. Tiêu Duệ thực không hiểu Tiêu Minh Xuyên vì sao rối rắm, có sẵn Tiêu Minh Thanh mà không chọn, một hai phải tìm người trong tôn thất mới được. Tiêu Minh Xuyên không dao động, kiên quyết không cần Tiêu Minh Thanh.
Cuối cùng, Tiêu Minh Xuyên chọn cháu nội của Hoài Dương Vương tới hỗ trợ Tiêu Minh Sở. Tiêu Minh Sở cùng đường huynh giao ban, nhẹ nhàng về nhà dưỡng thai.
Từ khi Cố Tương thành thân, người đáng thương nhất Cố gia liền biến thành Cố Chiết.
Cố Tân cùng Cố Du đều có trai có gái, Cố Tương cũng sắp có con, Cố phu nhân tập trung hỏa lực toàn lực tấn công Cố Chiết. Cố Chiết mỗi ngày bị mẫu thân bức bách khiến cho trốn đông trốn tây, cuối cùng dứt khoát rời khỏi nhà đi ra ngoài ở.
Tiêu Minh Sở thấy tình cảnh của Cố Chiết liền hỏi Cố Tương:
“Nhị ca, trước kia huynh cũng bị bức như thế này sao?”
Cố Tương im lặng gật đầu.
“Nếu ta không có lì lợm quấn lấy huynh, thì khi nào huynh sẽ thành thân?”
Tiêu Minh Sở vẫn luôn rất hiếu kì vấn đề này.
Cố Tương trầm giọng nói:
“Đại khái là sau khi Sở Sở thành thân.”
Chờ khi hắn hoàn toàn hết hy vọng thì có lẽ…..
“Ta sẽ không cho huynh có cơ hội như vậy.”
Chỉ cần Cố Tương không cùng người khác thành thân, hắn sẽ không từ bỏ, Tiêu Minh Sở luôn tin tưởng tràn đầy. <HunhHn786>
Sau này, Tiêu Minh Sở sinh được một tiểu thư xinh đẹp, Cố Tương nhanh tay lẹ mắt cướp chữ “Thu” cho con mình.
Tiếp theo vài năm, Cố Thu tiểu cô nương có thêm đệ đệ, bởi vì “Hạ Thu Đông” đều đã dùng, Cố Tương chỉ có thể đặt tên con trai là Cố Xuân.