Trái tim Ôn Như Quy điên cuồng nhảy lên: “Thật ra lần đầu tiên gặp em là anh đã nhớ kỹ em rồi.”
Đêm hôm đó ánh trăng cũng ấm áp như lúc này, trong đầu anh lập tức hiện lên khuôn mặt của cô, mỗi một chỗ đều rất rõ nét.
Trong lòng Đồng Tuyết Lục hơi nhúc nhích: “Tật xấu không nhớ được mặt người khác của anh bắt đầu từ khi nào? Là không nhớ được dáng vẻ của tất cả mọi người à?”
Ôn Như Quy suy nghĩ một lúc: “Anh cũng không nhớ rõ khi nào thì bắt đầu, chỉ nhớ kể từ khi có ký ức đã không nhớ được dáng vẻ của người khác, đàn ông còn đỡ, mặt của phụ nữ thì rất khó nhớ kỹ.”
Tay Đồng Tuyết Lục bỗng siết chặt, cô nghi ngờ Ôn Như Quy không phải mù mặt trời sinh mà là bị Trình Tú Vân ngược đãi mới sinh ra tật xấu về tâm lý này.
– — Đặc biệt là chuyện anh không nhớ kỹ khuôn mặt của phụ nữ, cô cảm thấy giống như anh đang bảo vệ chính mình, cố gắng quên đi khuôn mặt của phụ nữ.
Trái tim giống như bị người khác tàn nhẫn nhéo một cái, nổi lên cơn đau chằng chịt.
– — Chẳng qua cô không muốn bị anh phát hiện nên nhanh chóng chuyển chủ đề.
Cơ thể 2 người dựa sát vào nhau nói chuyện rất lâu, không hề mang theo ham muốn tình dục, chỉ khiến cả 2 cùng cảm thấy tâm hồn như tiến lại gần nhau hơn.
Đến khoảng 12 giờ, Ôn Như Quy cất giọng không nỡ: “Đã muộn rồi, em nghỉ ngơi sớm đi, anh ở ngay phòng bên cạnh, em có chuyện gì thì cứ gọi anh.”
Ai ngờ Đồng Tuyết Lục nghe xong, nhíu mày bày ra dáng vẻ sợ hãi: “Anh trai, anh không cần rời đi, em ngủ một mình sợ lắm.”
Tiếng anh trai này mềm mại êm dịu, giống như một sợi lông vũ cào trái tim khiến anh ngứa ngáy không chịu nổi, nhưng cố tình lại cho không đến.
Hầu hết Ôn Như Quy khẽ nhúc nhích: “Nếu không… Anh ở lại đây nhìn em ngủ, chờ em ngủ rồi thì anh mới trở về?”
Đồng Tuyết Lục chu cặp môi đỏ mọng lắc đầu: “Không được, nếu như nửa đêm em tỉnh lại không nhìn thấy anh thì sẽ rất sợ hãi.”
Ôn Như Quy liếm môi: “Anh ngồi trên ghế, coi chừng em suốt đêm.”
Đồng Tuyết Lục chống lại ánh mắt đầy chân thành của anh, trong lòng như chảy qua dòng nước ấm: “Ngày mai anh còn phải đi làm, nếu không… Đêm nay anh ngủ lại đây đi.”
Trái tim Ôn Như Quy nhảy lên thình thịch, lời của cô giống như có sức hấp dẫn kỳ lạ, quyến rũ anh làm chuyện xấu, nhưng anh vẫn rất kiềm chế lắc đầu: “Không được, chúng ta vẫn chưa kết hôn, sẽ không tốt đối với em.”
– — Cái tên ngốc nghếch này, sao anh lại tốt như vậy chứ?
Mũi Đồng Tuyết Lục ê ẩm, ôm cánh tay anh ăn vạ: “Không thể, dù sao thì đêm nay anh phải ở chỗ này với em, chúng ta đã đính hôn rồi, ngủ trên cùng một cái giường thì có ảnh hưởng gì?”
Trong lòng Ôn Như Quy như đang có một cuộc chiến, có một bé gái nói: “Cơ hội hiếm có như vậy mà anh lại bỏ qua, anh có phải là đàn ông không thế? Có phải là anh không được đúng không?”
Một bé gái khác lại lắc đầu như trống bỏi: “Không ổn không ổn, như vậy sẽ làm hư danh dự của cô ấy, anh phải kiềm chế bản thân.”
Sau 1 phút đồng hồ sau, Ôn Như Quy nằm trên giường, cảm thấy mình thật sự rất lưu manh.
Đồng Tuyết Lục không trêu chọc anh nữa, ngáp một cái nói: “Ngủ thôi, sáng mai em dậy làm bữa sáng cho anh.”
Ôn Như Quy nhìn cô, giọng nói khàn khàn: “Ừm.”
Đồng Tuyết Lục nhắm mắt lại, hơi thở nhanh chóng trở nên vững vàng.
Đợi cô ngủ rồi, nhịp tim Ôn Như Quy mới chậm rãi trở lại như bình thường.
Anh còn tưởng rằng nhất định đêm nay bản thân sẽ phấn khích không ngủ được, nhưng thời gian từ từ trôi qua, mí mắt của anh dính vào nhau, cuối cùng không nhịn được chìm vào giấc mơ đẹp.
===
Chờ bên tai vang lên tiếng hít thở vững vàng, Đồng Tuyết Lục mới chậm rãi mở mắt.
Lọt vào trong tầm mắt cô là khuôn mặt đẹp trai của anh, hàng lông mi cong vút nhắm lại giống như 2 cây quạt nhỏ, đôi môi hồng nhạt mím lại thành một đường, dáng vẻ khi ngủ nhìn đẹp không chịu nổi.
– — Còn rất ngoan.
Đồng Tuyết Lục không chạm vào anh, cũng không lên tiếng, chỉ nhìn anh chằm chằm.
Đêm nay cô cố ý ở lại đây, tất nhiên không phải muốn làm chuyện xấu, căn cứ không phải là nơi để làm chuyện xấu, cô tìm đủ mọi cách ngủ cùng một phòng với anh để xem ban đêm anh có làm ra hành động gì khác thường hay không.
Trước đây cô xem phim, người hơi có chứng tâm thần phân liệt sẽ đột nhiên tỉnh lại sau nửa đêm, điều kì lạ là sau khi tỉnh lại bọn họ hoàn toàn không nhớ rõ việc này.
– — Cô muốn xác nhận rốt cuộc bệnh của Ôn Như Quy nghiêm trọng đến mức nào.
Thời gian chầm chậm trôi qua, duy trì một động tác mãi khiến cơ thể cô bắt đầu mệt mỏi, cô không nhịn được giật giật cơ thể.
Cô vừa động đậy, dường như Ôn Như Quy cảm nhận được, lông mày khẽ nhíu lại. Đồng Tuyết Lục Sợ đến mức nhanh chóng ngừng thở, không dám lộn xộn nữa.
Cũng may Ôn Như Quy không tỉnh lại, càng may mắn là cho đến khi trời sáng anh vẫn luôn ngủ rất say, không hề mộng du hay làm chuyện gì kì lạ.
===
Thời gian vừa đến 6 giờ, lông mi Ôn Như Quy bỗng nhúc nhích, Đồng Tuyết Lục vội vàng nhắm mắt lại giả vờ ngủ.
1 giây sau, Ôn Như Quy mở mắt ra, đập vào mắt là khuôn mặt trắng nõn đẹp đẽ của cô, anh hơi ngơ ngác, ngay lập tức nhịp tim lại điên cuồng nhảy lên.
– — Rõ ràng là anh đã ngủ mất!
Ôn Như Quy cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, lần đầu tiên 2 người ngủ chung trên một cái giường…
– — Cơ hội ngàn năm có một như vậy mà sao anh lại ngủ mất rồi?
Đúng ra anh nên nhìn chằm chằm khuôn mặt cô suốt một buổi tối, hiện tại trời đã sáng, anh phải nhanh chóng trở về ký túc xá của Chu Diễm, nếu không bị người khác thấy được sẽ không tốt.
– — Trong lòng anh không nhịn được xuất hiện cảm giác chán nản.
Nhìn một lúc, anh ép buộc bản thân bò dậy, động tác nhẹ nhàng bước xuống giường, lúc quay đầu thì hơi dừng lại, đột nhiên cúi đầu thấp xuống.
Đôi môi ấm áp của anh nhẹ nhàng dán lên mặt cô, sau đó giống như làm chuyện xấu, cả tại lẫn mặt đều đỏ ửng.
– — 1 tiếng “cạch” khẽ vang lên.
Đợi cửa vừa đóng, Đồng Tuyết Lục mới mở to mắt.
Một buổi tối không ngủ, ánh mắt cô khô khan khó chịu, bởi vì cứ duy trì một tư thế mà xương cốt khắp người đau nhức, nhưng lúc này trong lòng cô lại rất vui vẻ.
Xem ra trước mắt bệnh của Ôn Như Quy không nghiêm trọng, không mất ngủ hay mộng du, không có phân thành một nhân cách khác làm việc lúc nửa đêm.
– — Thật sự quá tốt.
Chỉ cần những ngày tiếp theo không kích thích anh thì bệnh tâm thần phân liệt của anh sẽ chậm rãi có chuyển biến tốt đẹp.
Đồng Tuyết Lục im lặng mỉm cười, mũi ê ẩm.
Vốn dĩ cô nghĩ chỉ chợp mắt một chút rồi dậy làm bữa sáng cho Ôn Như Quy, nhưng mà đến khi cô tỉnh lại lần nữa thì bên ngoài đã sáng trưng.
Đồng Tuyết Lục ngồi dậy, duỗi tay xem đồng hồ, phía trên chỉ 12 giờ.
Cô chán nản gãi đầu, đang định rời giường thì nơi cửa truyền đến tiếng chìa khóa mở cửa.
Cửa bị đẩy ra, Ôn Như Quy sải bước vào: “Em tỉnh rồi?”
Đồng Tuyết Lục khẽ chớp lông mi: “Sao buổi sáng anh không đánh thức em?”
Ánh mắt Ôn Như Quy rơi trên đầu tóc rối bù như ổ gà của cô, đáy mắt hiện lên ý cười: “Anh thấy em ngủ rất sâu nên không có gọi em dậy.”
Nói xong anh cầm lược tới, Đồng Tuyết Lục thấy vậy định nhận lấy cây lược trong tay anh.
Chỉ nghe anh hỏi: “Anh chải đầu giúp em nhé, được không?”
Chống lại ánh mắt dịu dàng của anh, tất nhiên Đồng Tuyết Lục không có cách từ chối, ngoan ngoãn xoay người lại để anh chải đầu cho mình.
Động tác của Ôn Như Quy rất nhẹ nhàng, giống như sợ làm cô đau.
Đồng Tuyết Lục: “Tối hôm qua anh ngủ có ngon không?”
Mặt Ôn Như Quy đỏ ửng: “Ừ, anh không có ầm ĩ đến em chứ?”
Bình thường anh hay gặp ác mộng cả đêm, tối hôm qua lại ngủ một giấc đến khi trời hứng sáng.
Đồng Tuyết Lục chớp mắt hạnh: “Tối hôm qua anh nói mớ.”
Trong lòng Ôn Như Quy “lộp bộp’ một tiếng: “Thật xin lỗi.”
– — Chẳng trách buổi sáng cô không thức dậy nổi, hóa ra là bị anh ầm ĩ.
“Lẽ nào anh không muốn biết mình đã nói gì tối hôm qua à?”
“Nói cái gì?”
“Anh nói anh muốn đùa giỡn lưu manh với em.”
“…”
Nhìn khuôn mặt hồng hồng của anh, Đồng Tuyết Lục không nhịn được bật cười.
– — Lúc này Ôn Như Quy mới biết anh bị cô đùa giỡn.
===
Bởi vì không kịp thời gian nên Đồng Tuyết Lục không nấu cơm trưa cho Ôn Như Quy.
2 người đi tới tiệm ăn, có người đã lấy đồ ăn giúp bọn họ trước.
Lấy đồ ăn cho 2 người không phải là ai khác, chính là đám đàn ông độc thân kia.
Lúc này bọn họ đang xếp thành 2 hàng, mặt ửng hồng, đẩy một người đàn ông ra khỏi hàng.
Người đàn ông bị đẩy ra gãi đầu nói: “Xin chào đồng chí Đồng, chúng tôi là đồng nghiệp của Ôn Như Quy, chào mừng cô tới căn cứ làm khách, đây là chúng tôi mời cô ăn, chỉ là một chút tấm lòng không cần e ngại.”
Nghe vậy, Đồng Tuyết Lục suýt nữa đã bật cười: “Sao lại không biết xấu hổ như vậy được, lát nữa tôi trả tiền và phiếu lương lại cho các anh.”
Người đàn ông vội vàng xua tay: “Không cần không cần, chúng tôi mời cô, chỉ là chúng tôi không tìm được vợ, về sau phải nhờ cô rồi!”
Nói xong một đoàn người cúi chào cô thật sâu.
Đồng Tuyết Lục “…”
– — Áp lực quá!
Đoàn người cúi đầu rồi xun xoe chạy đi, không ở lại làm bóng đèn.
– — Xem ra tới nơi này dù không muốn thì cô vẫn phải làm bà mối rồi.
Ôn Như Quy rất muốn tự mình chở cô về khu vực nội thành, chẳng qua anh bề bộn nhiều việc, sau khi ăn cơm trưa xong, Đồng Tuyết Lục tự mình đi xe về khu vực nội thành.
===
Bởi vì đã xác nhận được tình trạng bệnh của Ôn Như Quy, Sử Tuấn Dân lại bị bắn chết, trong lòng Đồng Tuyết Lục thả xuống tảng đá lớn, sau khi về trường học thì tập trung toàn bộ tinh thần lên việc học tập.
Di chứng của Tiền Thái Hân rất nghiêm trọng, sau đó người nhà đã đến trường làm thủ tục tạm thời nghỉ học giúp cô ta, để cô ta nghỉ ngơi điều dưỡng ở nhà.
Mọi người rất đồng cảm với cô ta, sau khi cô ta xuất viện thì đi thăm cô ta một lần.
Dường như Tiền Thái Hân nhớ ra cái gì đó, lúc thấy Đồng Tuyết Lục tâm trạng trở nên rất kích động, chẳng qua cô ta không nhớ cụ thể.
Đồng Tuyết Lục cảm thấy hơi không biết làm sao, nhưng mà đang ở trước mặt người nhà Tiền Thái Hân, cô không thể hỏi rõ cô ta được.
Thành viên tham gia sân khấu kịch ít đi 2 người Tiền Thái Hân và Cao Mẫn, phần diễn của nhân vật 2 người bọn họ không ít, đặc biệt là nhân vật Hỉ Nhi có rất nhiều lời kịch.
Các giáo viên sau khi bàn bạc đã bỏ qua tiết mục này, từ đây đến tiệc chào mừng học sinh mới chưa đầy một tuần lễ, hiện tại tập luyện lại thì không kịp.
Cuối cùng, bọn họ sắp xếp Đồng Tuyết Lục và lớp trưởng Thi Chân Như đọc diễn cảm thơ tiếng Anh.
So với sân khấu kịch, tiết mục này nhàm chán không xuất sắc, cuối cùng không thể lọt vào 3 hạng đầu, các lãnh đạo rất tiếc nuối cảm thán một trận.
Sau khi xảy ra chuyện của Cao Mẫn và Sử Tuấn Dân, trường học cố ý mở một số chương trình học, trọng điểm khơi thông tâm trạng tiêu cực của học sinh.
Các học sinh cũng bị thảm kịch của 2 người Cao Mẫn và Sử Tuấn Dân dọa sợ, cho dù thỉnh thoảng có xung đột hay mâu thuẫn thì tất cả mọi người đều nói ra ngay tại chỗ, miễn cho mâu thuẫn càng để lâu càng nhiều lên, cuối cùng gây ra chuyện đau buồn.
– — Bầu không khí trong trường học bỗng chốc trở nên hài hòa hơn rất nhiều.
===
Thời tiết đang nóng lên từng ngày.
Đến tháng 7 nóng bức, mọi người cả nước chào đón kỳ thi đại học thứ 2.
Trước kỳ thi đại học, sinh viên đã thi xong kiểm tra cuối kỳ, thành tích của Đồng Tuyết Lục một lần nữa lại xếp thứ 1 trong khoa.
Trước lúc nghỉ, cô bị chủ nhiệm khoa gọi vào phòng làm việc.
Chủ nhiệm khoa vừa thấy cô đã nở một nụ cười hiền lành: “Bạn học Đồng, thành tích của em rất xuất sắc, sau khi mở cuộc họp, các thầy sẽ đề cử em đi thực tập ở Bộ Ngoại giao trong kỳ nghỉ hè này.”
“Nếu 3 năm rưỡi tiếp theo em vẫn có thể tiếp tục giữ vững thành tích này, chờ em tốt nghiệp, các thầy sẽ sắp xếp em vào Bộ Ngoại giao.”
Văn nói hay văn viết tiếng Anh của Đồng Tuyết Lục đều có thành tích rất xuất sắc, cộng với tính cách gọn gàng linh hoạt, làm việc quyết đoán, là một mầm non quan ngoại giao rất tốt.
Học sinh như vậy sẽ được đề cử đi thực tập ở Bộ Ngoại giao ngay từ đầu, thực hiện bồi dưỡng trọng điểm.
Chủ nhiệm khoa nghĩ rằng chắc chắn cô nghe được tin tức này sẽ mừng rỡ như điên, ai ngờ Đồng Tuyết Lục lại nói: “Cám ơn chủ nhiệm khoa đã khen ngợi, nhưng mà em đã lên kế hoạch cho tương lai rồi.”
“Em đã tự học xong tất cả chương trình học của năm 1, hè này em định bắt đầu tự học chương trình đại học năm 2, cuối học kỳ sau sẽ xin nhà trường cho phép nhảy lớp.”
Chủ nhiệm khoa hơi ngơ ngác: “Nhảy lớp? Bạn học Đồng có hơi quá nóng vội không? Học tập ngôn ngữ không có đường tắt, thầy đề nghị em vẫn nên làm đến nơi đến chốn, tiến lên từng bước, tương lai đến Bộ Ngoại giao mới có thể dùng tri thức vững chắc phục vụ cho đất nước.”
Đồng Tuyết Lục xin lỗi: “Chủ nhiệm, ý của em là sau khi tốt nghiệp em không có ý định đến Bộ Ngoại giao.”
Chủ nhiệm khoa dừng lại: “Vậy em định làm gì?”
Đồng Tuyết Lục nói liều: “Có thể em sẽ đi làm giáo viên.”
Chủ nhiệm khoa nhíu chặt lông mày: “Làm giáo viên sao có thể so được với Bộ Ngoại giao? Đến Bộ Ngoại giao, sau này em sẽ có một tương lai rực rỡ, không gian phát triển cũng lớn hơn, em có muốn quay về bàn bạc với người nhà rồi mới quyết định không?”
Chủ nhiệm khoa tận tình khuyên Đồng Tuyết Lục nhưng cô vẫn từ chối.
“Thật xin lỗi chủ nhiệm, cho tới bây giờ em chưa từng nghĩ tới việc đến Bộ Ngoại giao, em cảm thấy cho dù mình làm ngành nghề gì, năng lực chỉ là một mặt, cái quan trọng hơn chính là sự yêu thích. Nếu như một người không có hứng thú với những việc giống nhau hoặc công việc thì rất khó làm lâu dài.”
Nói đến đây, cô dừng một lúc: “Mà em thì không hề có hứng thích làm việc ở Bộ Ngoại giao, vì vậy chỉ có thể xin từ chối sự tán thưởng của chủ nhiệm khoa.”
Chủ nhiệm khoa bó tay toàn tập, ông ấy cũng không muốn để một nhân tài như vậy chạy mất, vì vậy cố đấu tranh lần cuối: “Cho dù em muốn làm giáo viên thì cũng không cần phải vội vàng nhảy lớp, nắm vững kiến thức mới là điều quan trọng nhất.”
Đột nhiên trên mặt Đồng Tuyết Lục hiện lên vẻ xấu hổ: “Em nhảy lớp là có nguyên nhân đấy.”
Chủ nhiệm khoa vội vàng truy hỏi: “Nguyên nhân gì?”
Đồng Tuyết Lục: “Em muốn tốt nghiệp sớm một chút để kết hôn với chồng sắp cưới của em.”
Khóe miệng chủ nhiệm khoa hung hăng run rẩy: “…”
– — Ông ấy cảm thấy thế giới quan của bản thân bị chấn động.
Ông ấy lại khuyên nhủ một trận, nói chuyện kết hôn không có xung đột với việc đến Bộ Ngoại giao nhưng Đồng Tuyết Lục vẫn kiên quyết từ chối.
– — Cuối cùng chủ nhiệm khoa chỉ có thể tiếc nuối thả cô đi.
Kết hôn chỉ là lấy cớ mà thôi, cô đã lên kế hoạch từ lâu, mục tiêu trước sau như một của cô là việc buôn bán.
– — Về phần Bộ Ngoại giao, đó không phải là mục tiêu cô hướng tới.
===
Tới kỳ nghỉ hè, cuối cùng mấy đứa nhỏ cũng không cần đi đến trường.
Tuy rằng ông cụ Ôn rất yêu thích trẻ em nhưng vẫn bị ồn ào đến đau đầu.
Nghỉ chưa được 3 ngày, Đồng Tuyết Lục đã phát hiện chuyện không thích hợp.
Trí nhớ của ông cụ Ôn bị suy giảm rất nhiều, một giây trước vừa mới nói với cô, quay đầu đã quên mất.
Đồng Tuyết Lục lo ông ấy bị bệnh Alzheimer, cũng chính là bệnh suy nhược thần kinh khi về già nên vội vàng dẫn ông ấy đến bệnh viện kiểm tra.
Trình độ y học những năm này có hạn, bác sĩ cũng không có cách nào xác định, chỉ nói để ông ấy rèn luyện đầu óc nhiều hơn.
Sau khi trở về, Đồng Tuyết Lục làm cho ông ấy 2 hạt đào, để ông ấy chuyển qua chuyển lại trong tay mỗi ngày, còn bắt buộc ông ấy vận động cùng với chú Tông mỗi sáng sớm.
Ngoại trừ cái này, cô còn tự làm một bộ bài, để ông ấy và mấy người ông nội có thể chơi đùa với nhau.
Hôm nay, 4 ông cụ chơi bài cùng nhau.
Tư lệnh Tiêu suýt nữa đã mất trắng không còn cá quần sịp, sắc mặt cực kỳ u ám.
Ông cụ Ôn đắc ý vuốt râu: “Lão già cổ hủ, ông thật sự quá vô dụng.”
Tư lệnh Tiêu tức giận đến mặt mũi đỏ bừng, đang muốn bán lại thì đúng lúc này, đột nhiên Đồng Gia Tín không sợ chết nói: “Ông nội, cho cháu xin 1 tệ mua kẹo ăn với.”
Tư lệnh Tiêu ngay lập tức đổ lỗi: “Khi chơi bài không thể xin tiền của người khác, tại cháu xin tiền ông nên ông mới thua đấy.”
– — Từ trên trời rơi xuống một cái nồi.
Đồng Gia Tín kêu oan: “Ông nội, trước đó ông vẫn thua mà, có liên quan gì đến cháu?”
Tư lệnh Tiêu trừng mắt: “Vừa rồi cháu đứng phía sau ông, là cháu mang vận xui đến cho ông, nếu không chắc chắn ông sẽ không thua.”
Đồng Gia Tín: “…”
[HẾT CHƯƠNG 127]