Quân Huyền Kiêu nhịn không được lên tiếng gọi tên của y.
Thẩm Nhược Phi vui mừng, Vương gia là đang gọi tên của nàng! Hắn thích mình, không sai, năm đó là do Trấn Bắc Vương chủ động nói muốn lấy nàng, nhất định là vì Vương gia thích nàng.
Thẩm Nhược Phi mừng rỡ, bên trong lại xen lẫn một ít hối hận, nếu như lúc đó người lên kiệu hoa chính là nàng, không phải tên tiện nô câm kia, nàng và Vương gia sớm đã ân ái tình thâm, trải qua những ngày vui vẻ, nói không chừng nàng đã vì Vương gia mang thai hài tử, như vậy nàng ở vương phủ liền đứng vững gót chân, đừng nói một người câm, ngay cả Vương phi, nàng cũng có thể đấu đổ nàng! Cũng may là chuyện tốt tuy nhiều, người cuối cùng lưu lại bên người Vương gia, vẫn là Thẩm Nhược Phi nàng.
Dưới khăn voan truyền đến một tiếng mềm mại, tràn ngập luyến ái đáp lại: “Vương gia.”.
Trong nháy mắt kéo Quân Huyền Kiêu trở về thực tại, dưới hỉ khăn không phải là Ngọc Nhi của hắn, Ngọc Nhi không biết nói chuyện.
Quân Huyền Kiêu một trận chán ghét, Thẩm Ngọc cái tên này nguyên bản là của Thẩm Nhược Phi, sớm biết vậy, hắn nên bỏ cái tên đó của Ngọc Nhi, nàng làm sao xứng cùng Thẩm Ngọc liên quan đến? Quân Huyền Kiêu nhịn không được nhìn về phía ngoài điện, Thẩm Ngọc vẫn không đến.
Sau khi lễ thành, Thẩm Nhược Phi được dắt đi vào tẩm điện động phòng, Quân Huyền Kiêu đứng ở dưới mái hiên đợi đến trăng sáng sao thưa, lúc này Thẩm Nhược Phi mới không nhẫn nại nổi nữa tự mình nhấc lên khăn hỉ giục.
“Vương gia… Thời điểm không còn sớm, nên nghỉ ngơi?”
Thẩm Nhược Phi sắc mặt hồng rực, rốt cuộc, nàng cũng có thể cùng Trấn Bắc Vương trở thành thành phu thê, chỉ là không nghĩ tới nhanh như vậy, tuy có chút vội vàng, nhưng nàng đã đủ hài lòng.
“Ngươi tự mình ngủ đi.”
Quân Huyền Kiêu cũng không quay đầu lại, lạnh lùng để lại một câu nói rồi đi.
Thẩm Nhược Phi kinh ngạc, hồi lâu không phản ứng kịp, không phải nên động phòng sao? Vương gia sao có thể đi được? Đêm tân hôn để nàng một mình một người ở trong phòng? Thẩm Nhược Phi nắm chặt lấy khăn hỉ hung hăng ném xuống đất, châu hoa lăn đầy đất, nàng tự an ủi chính mình, chắc là Vương gia còn bận tiếp khách.
Quân Huyền Kiêu trở lại tiệc rượu, hắn vốn là muốn mượn cơ hội này lôi kéo quan viên khắp nơi, hắn vừa mới đoạt được chính quyền, nhưng mà nếu muốn thống trị Đại Tĩnh, vẫn là phải dựa vào những quan viên này.
Tâm tình phẫn uất, Quân Huyền Kiêu thoải mái uống, hắn tửu lượng như biển, xác thực khi tiệc tàn, đem mình chuốc đến hơi say, bước chân lảo đảo, trở về nơi ở hậu cung? Đi đâu? Quân Huyền Kiêu muốn đi nơi vắng vẻ nhất kia, đi hỏi y một câu, tại sao có thể tâm địa sắt đá đến như vậy?
Có thể với sự kiêu ngạo của Quân Huyền Kiêu, Thẩm Ngọc nếu không đến, hắn cũng sẽ không khóc lóc van nài, nhiệt tình đến tìm mà lại bị hờ hững, hắn đã chịu đủ sự hờ hững của Thẩm Ngọc rồi.
“Ngọc Nhi, ngươi không đến, vậy Bổn vương liền thật cùng người khác đi vào động phòng! A….. Bổn vương khi nào cần phải lấy lòng một người như vậy?”
Quân Huyền Kiêu buồn bực mà kéo kéo y phục của chính mình, từ lúc có Thẩm Ngọc, hắn chưa từng chạm qua bất kỳ người nào khác, cho dù là Hồng Liên, cũng là cùng hắn diễn trò, Thẩm Ngọc vì sao vẫn không hiểu tâm ý của hắn chứ? Trấn Bắc Vương ở trong men rượu, dần dần nản lòng thoái chí.
Rẽ vào tân phòng trong sân viện, Quân Huyền Kiêu cho là mình uống nhiều rượu hoa mắt, người mà lòng hắn đang tưởng niệm đang đứng ở giữa sân viện, y một thân bạch y, ở dưới ánh trăng trong suốt tỏa ra ánh sáng rực rỡ, khuôn mặt cũng trắng đến thuần khiết không tỳ vết, gió nhẹ thổi một cái, vạt áo y phát ra thanh âm rất nhỏ.
“Ngọc Nhi….. Bổn vương không nhìn lầm chứ?”
Quân Huyền Kiêu hầu kết khẽ động, ném bình rượu, ba bước thành hai bước đi tới, tâm tình vui sướиɠ lộ rõ ở trêи mặt.
“Ngươi đã đến rồi! Ngươi vẫn phải đến.”
Thẩm Ngọc thân thể giật giật, cẩn thận bắt đầu hành lễ.
“Chúc mừng Vương gia đại hôn, chúc Vương gia phu thê tình thâm, trăm năm hảo hợp.”.
Thẩm Ngọc lạnh nhạt dùng thủ ngữ, vẻ mặt lãnh đạm hung hăng đâm vào trái tim Quân Huyền Kiêu.