Tiểu Hồ Ly luôn hướng về tự do, luôn muốn chạy trốn, hướng về rừng cây.
Có một ngày kia, nàng cũng thành công chạy thoát khỏi Diệp Trữ Phong, ngoái lại nhìn người nam nhân ngày thường kiên cường cứng nhắc, lại nhìn bóng lưng của mình rơi lệ.
Hồi lâu, nàng do dự lại đi trở lại bên cạnh hắn.
Về sau, Diệp Trữ Phong đi thành Chiêu Hòa, chậm rãi trở thành thành chủ của thành Chiêu Hòa, hắn nuôi yêu hồ, nhân gian không chứa chấp hắn, thành Chiêu Hòa có thể cho hắn cùng Phiên Nhiên nơi sống yên phận.
Đáng tiếc lại bị yêu ma hủy hoại, bây giờ thành Chiêu Hòa không còn tồn tại, nhờ có Triệu Du Tiên tôn, bọn họ mới nhặt về một mạng.
“Nói như vậy, huynh nhìn thấy người san bằng thành?” Tô Tô hỏi.
Diệp Trữ Phong liếc nhìn nàng một cái, nói ra: “Người kia giống như đúc với Tiêu Lẫm, cầm một thanh Ma kiếm kinh khủng”
Hắn giống như Đạm Đài Tẫn xem là “Tam muội muội” yêu tha thiết sâu đậm Tiêu Lẫm.
“Là sư huynh” Tô Tô thấp giọng nói, “thì ra thật sự không phải là Đạm Đài Tẫn”
“Tam muội muội, muội nhìn thấy người tiên tôn cứu ta không?” Diệp Trữ Phong lo lắng nói, “Ông ấy cứu ta cùng Phiên Nhiên, nhưng huynh nhìn thấy ma khí trên người ông ấy, giống như là bị ma vật làm bị thương”
Tô Tô thế mới biết người cứu Diệp Trữ Phong là Triệu Du tiên quân.
“Huynh nói, trên người Triệu Du tiên quân có ma khí?” Nàng trong nháy mắt liền nhớ đến những người trước đó bị cấy vào người ma đan, Đạm Đài Tẫn có thể là cũng vì nguyên nhân này, mới giết sư tôn muốn nhập ma của mình!
Không được! Người yêu ma giới nhất định hiện tại đang tìm Đạm Đài Tẫn.
Tu sĩ, phàm nhân đều muốn giết hắn, nếu như mình đứng trước tình huống này, Tô Tô không xác định được dưới sự hiểu lầm liên tục này mình có thể liền quay đầu nhập vào Ma giới hay không.
Nàng phải lập tức đi tìm hắn, mang Đạm Đài Tẫn về.
“Tam muội muội!” Diệp Trữ Phong đột nhiên nói: “Năm đó ta cùng bệ hạ sau khi tách ra, kỳ thật không có đi xa, ta đi theo hắn, nhìn thấy hắn nhảy vào sông Quỷ Khóc ở Minh giới”
“Muội biết sông Quỷ Khóc là nơi nào, đúng không?”
Tô Tô sửng sốt. Nàng đương nhiên biết.
Khi còn bé Câu Ngọc đã từng nói, nếu như nàng nghịch ngợm, nó liền kể chuyện xưa để dọa nàng. Trong trí nhớ của nàng, có hai chuyện đáng sợ nhất, một là Ma thần người mạnh mẽ mà hung ác, thứ hai chính là sông Quỷ Khóc âm u đáng sợ.
Nghe nói con sông kia không có điểm cuối cùng, không ánh sáng, không có sự sống, hồn phách ở bên trong sẽ bị cắn xé vỡ vụn, một khi rơi xuống, sẽ bị tàn hồn cắn nát, hồn phi phách tán.
“Năm đó hắn đối phó với Diệp gia như vậy huynh cũng hận hắn, huynh thậm chí nghĩ đến, chờ lấy được hồn phách của Phiên Nhiên, huynh liền giết hắn. Thế nhưng về sau…” Diệp Trữ Phong thần sắc phức tạp, “Huynh cảm thấy không cần mình động thủ, hắn sống không bằng chết huynh lại bắt đầu thương hại hắn”
Chí ít, hắn còn có một hồn một phách của Phiên Nhiên, mà Tô Tô cái gì cũng không lưu lại cho Đạm Đài Tẫn.
“Còn có đồ vật này, huynh muốn đưa cho muội”
Diệp Trữ Phong từ trong túi lấy ra, một cái ban chỉ.*
(Ban chỉ: Vòng ngón tay cái hay nhẫn to to đeo vào ngón tay cái, ngoài đeo nó như trang sức thì nó còn là một thiết bị được thiết kế để bảo vệ ngón tay cái trong quá trình bắn cung. Đây là một vòng bằng da, đá, sừng, gỗ, xương, gạc, ngà, kim loại, gốm sứ, nhựa hoặc thủy tinh vừa vặn ở đầu ngón tay cái, nó thường dài đến mép ngoài của khớp ngoài ngón tay cái.)
“Sau khi hắn cứu tổ mẫu về, ta luôn bên cạnh chăm sóc tổ mẫu đến khi tổ mẫu mất, đây là tổ mẫu để lại cho muội, bà ấy có một nguyện vọng, nói Diệp Tịch Vụ phải gả cho người tốt và đời này phải sống thật hạnh phúc”
Người kia nguyện ý nâng niu nàng, thương tiếc nàng.
Một đời một kiếp.
Ban chỉ ấm áp, để vào lòng bàn tay nàng.
Linh đài giống như là bị gõ mở một cánh cửa.
Đã từng oán, đáp ứng Diệp Tịch Vụ lại không làm được, hiện tại lúc này đều tan đi. Một giọt nước mắt rơi trên ban chỉ.
Tô Tô nghĩ rằng sau khi tu Vô Tình đạo đời này nàng sẽ không bao giờ khóc nữa, nước mắt của nàng đã khô cạn.
Thế nhưng giờ phút này, Diệp Tịch Vụ yêu hận, Lê Tô Tô yêu hận, toàn bộ đã đạt được đáp án, lời của Cù Huyền Tử đã rõ ràng, không phải người vô tình sao tu Vô Tình đạo?
Chỉ có hiểu thấu quá khứ của mình, mới có thể chân chính lĩnh ngộ được Vô Tình đạo, Thái Thượng Vong Tình, trước phải động tình.
Thì ra nàng một mực được yêu.
Bất luận là tổ mẫu, hay là người đã từng không có tơ tình là Đạm Đài Tẫn.
Hắn lại dùng cái đau nhất trên đời này, cùng phương thức vụng về ngốc nghếch yêu nàng.
Hiện tại không biết nàng tìm hắn trở về có còn kịp không?
Diệp Trữ Phong kinh ngạc nhìn nàng, nốt chu sa trên trán nàng như nước chớp mắt nở ra, lại như hoa quỳnh nở rộ, chu sa sáng rực hóa thành thần ấn.
Phượng Hoàng sinh ra vốn dĩ là vì thần, huyết thống nửa yêu nửa thần của nàng bị tận lực áp chế, vì vậy mới có thể lịch kiếp trùng sinh, đến hôm này đối với Tô Tô mới thực sự là kết thúc lịch kiếp.
Nàng hiện tại chỉ cách việc hoá thần nửa bước.
Tô Tô cũng không nghĩ tới, một lần này mình đã ở nhân gian một tháng liền.
Nhân gian đã vào đông nhưng nhiệt độ vẫn nóng nực như cũ, Tiên giới năm tháng trôi qua chậm chạp, nghe nói trong truyền thuyết thượng cổ Thần giới, thời gian sẽ ngưng trệ, cho nên là suốt đời.
Nàng không tìm được Đạm Đài Tẫn, Cù Huyền Tử cùng những người đạo hành cao của tiên giới cũng đã tìm được cách mở ra Ma vực, hôm nay sẽ đến Ma Vực huỷ đi Cửu Chuyển Huyền Hồi trận.
Tô Tô nhìn xuống, hạt châu toả ra màu xanh lục nhẹ nhàng ở lòng bàn tay. Đây là Tụ Sinh châu.
Mặc dù không biết nó có tác dụng gì, nhưng nàng cùng phụ thân đều biết nó có một vai trò quan trọng.
Càng đến gần Ma Vực, Diêu Quang càng khẩn trương.
So với những người khác với mục đích đi giết đám yêu ma, bây giờ Công Dã Tịch Vô giết không ít người, Diêu Quang cảm thấy thấp thỏm.
Diêu Quang hi vọng Công Dã Tịch Vô vẫn có cơ hội sống sót, chỉ cần Ma đan trong cơ thể sư huynh được lấy ra, hắn vẫn sẽ là sư huynh với tấm lòng ấm áp.
Nhưng nếu như không cứu được sư huynh, huynh ấy sẽ triệt để trở thành người của ma tộc.
Bia giới xuất hiện trước mắt.
Có người vui vẻ nói: “Ma vực mở! Mở!”
“Giết ma nữ Tự Anh, giết Kinh Diệt, huỷ Cửu Chuyển Huyền Hồi trận”
Vừa dứt lời, một chiếc ô màu đỏ xuất hiện, mọi người cảnh giác lui lại.
Tiếng cười như chuông bạc truyền vào tai mọi người.
“Chư vị đường xa đến đây, Tự Anh tự mình nghênh đón” Chiếc ô nâng lên lộ ra gương mặt mị hoặc cuả Tự Anh “Chỉ có những người trẻ tuổi thôi, vậy mà cũng dám kêu gào trước mặt ta. Ta đồng ý, Ma Quân của ta cũng không có đồng ý đâu.”
Những lời này chọc tức Thanh Vô trưởng lão.
“Ma nữ! Ngươi đã giết chết đệ tử ta Tịch Không, hắn đường đường là người trong tiên môn, sao có thể cho ngươi làm nhục hắn, hôm nay Thanh Vô ta muốn lấy mạng chó của ngươi”
“Nói hay” Tự Anh ngôn ngữ quỷ quyệt “Ma Quân trong miệng ta cũng không phải là người của Hành Dương tông ngươi nha”
Thanh Vô hét lớn một tiếng, liền đánh về hướng nàng.
Vô số người trông tiên môn cũng không nhịn được, liền lao vào đánh.
Tự Anh lại không nhúc nhích, ánh mắt mang theo sự nóng bỏng, nhìn về phía không trung.
Tô Tô có loại dự cảm xấu, cũng ngước mắt nhìn theo ả.
Lại thấy bên trong khố ma khí cuồn cuộn, dần dần xuất hiện thiếu niên huyền y, ma khí làm cho áo quần hắn bay bay.
Trên vạc áo màu bạc là những đường vân yêu dị, hắn yên lặng cầm Trảm Thiên kiếm.
Nếu như nói lúc trước Trảm Thiên Kiếm trong tay Công Dã Tịch Vô mang theo áp lực mạnh, bây giờ Trảm Thiên Kiếm trong tay hắn, yên lặng mà đáng sợ.
Trên trán hắn xuất hiện một ngọn lửa lại như lưỡi dao màu đen ấn đoạ thần.
Thiếu niên mở to mắt.
Cảnh giới áp chế, làm cho đám người không nhịn được lui lại.
Đến tâm của Cù Huyền Tử cũng chìm xuống, làm sao lại như thế? Ấn Ma Thần trong truyền thuyết.
Làn da của thiếu niên vẫn tái nhợt như cũ, gương mặt thanh tú, nhưng lại làm cho người khác không dám xem thường.
Không biết tông môn nào chạy trốn, làm cho cảnh tượng tông môn bên này loạn thành một đoàn.
Thiếu niên mở miệng, âm thanh lạnh như băng nhấn mạnh từng chữ: “Trảm Thiên, giết”
Trảm Thiên kiếm rung động, trên trời xé ra một lỗ hỏng, trong tay Đạm Đài Tẫn nó toàn thân biến thành màu đỏ.
Trảm Thiên kiếm rơi xuống, như là trận mưa kiếm lan rộng, làm cho các đệ tử chưa kịp kêu thảm đã hoá thành tro bụi.
Thiếu niên đè thấp tiếng nói, vui vẻ cười lên. Các hồn phách của tu sĩ đều bay đến tay hắn, bị hắn bóp thành bột mịn.
Phía sau hắn Đồ Thần nỏ kéo ra, nhắm ngay vào đám người.
Hắn giết các tu sĩ dễ dàng như giết kiến.
Các tu sĩ trong nháy mắt rõ ràng rằng hôm này sẽ không thể nào có người có thể bước qua được cánh cửa Ma vực.
Cù Huyền Tử nói: “Tô Tô đi mau”
Nếu như không đi, tất cả mọi người hôm này đều chôn vùi ở đây.
Trước khi nỏ bị kéo ra hoàn toàn, y phục huyền y của thiếu niên bị một bàn tay níu lại.
“Đạm Đài Tẫn.” Mi tâm của thiếu nữ thần ấn như hoa quỳnh, trong mắt nàng chứa nhàn nhạt màng nước: “Diệp Tịch Vụ đã trở về, ngươi đây?”