“Chẳng có lí do nào ngụy biện cho sự tham lam cả.” Dạ Huân Thiên tiến lại gần ông ta, lấy từ trong người một sợi dây đã chuẩn bị từ trước trói ông ta lại. Giải đi về phía công đường cách phủ tri huyện không xa.
Hắn muốn xử lí tên tham quan ô lại này ngay trước bàn dân thiên hạ để đòi cho họ một công đạo, để mọi người được hả hê vui sướng.
Dạ Huân Thiên ở trên công đường ngồi trên vị trí thượng tọa. Xung quanh rất nhiều người dân bao quanh xem quan thanh liêm xử án.
Dạ Huân Thiên đập mạnh xuống bàn, khí thế uy nghiêm lời nói đanh thép có lực.
“Cẩm Hà, ngươi thân là quan tri huyện dám cấu kết với thổ phỉ nhiều lần cướp vật phẩm cứu tế, bao gồm lương thực của cải của triều đình cấp xuống cho người dân, ngươi đã biết tội chưa.”
“Ta không có làm, ta không có làm.” Tên tri huyện lập tức la lớn, lê lết thân hình ục ịch toàn mỡ của mình hướng ra bên ngoài lớn tiếng kêu gào.
Ngươi dân cũng không thèm nhìn ông ta, xung quanh chỉ là tiếng chửi rủa thậm tệ. Vài người dân lên tiếng nói:
“Chả trách cứ mỗi lần nói là tạm giữ bằng chứng gây án là lương thực, lão ta cứ nói là đã đưa chúng lên quan trên để điều tra, thực chất là lại mang vào kho của mình, bảo sao kho lương thực của tri huyện càng ngày càng lớn.”
“Đúng đó, đúng đó, thật là quá đáng, trong lúc người dân đang đói khổ ông ta lại chỉ cho gạo mốc gạo thối, chỉ những người đi đắp đê mới được cho chút lương thực, mà việc đắp đê cũng đâu cần nhiều người như vậy, những người không được đi đắp đê chống lũ kiếm cơm thì phải làm sao, cuối cùng đành lưu lạc khắp nơi.”
“Đúng, thật quá đáng.”
“Thật ác độc.”
“Xử tội lão ta đi thưa đại nhân.”
Người dân bên ngoài liên tục nói lên lẽ phải khiến tri huyện phía trong này đang không biết xấu hổ mà kêu oan cũng lập tức trở nên cứng họng không nói được gì.
Dạ Huân Thiên lúc này mới lên tiếng:
“Mọi người trật tự.”
Sau đó nhìn xuống tên cẩu quan phía dưới:
“Ngươi còn điều gì để nói không?”
Cẩm Hà cứng họng còn nói gì nữa đây, nhân chứng vật chứng đủ cả.
“Ta không có làm, sao người có thể chi nghe lời khai của bọn thổ phỉ kia mà kết tội được cho ta chứ.”
Dạ Huân Thiên gõ mạnh thanh gỗ trên bàn:
“Nội cái tội ngươi muốn giết mệnh quan triều đình thôi đã đủ ban cho ngươi tội chết rồi, còn việc kia ngươi nói cần bằng chứng ư? Được thôi. Người đâu mang vật chứng lên đây?”
Tiểu Châu cho người bê ba rương lớn đựng đầy vàng lên.
“Đây chính là số vàng mà tri huyện đại nhân đã chôn ở một khu đất trống, trên nền đất còn có dấu giày của ông ta.”