Ha, ta bị mù thì sao chứ?
Các ngươi cũng không phải đối thủ của ta.
“Bệ hạ, sao ngài hư thế, hửm?” Giọng cười trầm khàn, phủ hơi lạnh lẽo của người đàn ông đập mạnh vào tai. Tịnh Hề thậm chí còn mơ hồ cảm thấy có con độc xà đang bò bò bên sống lưng mình. Nàng khẽ nhíu mày, bước chân càng thêm nhanh hơn…
Sau lưng nàng làm gì có tiếng ngựa chạy chứ?
Ảo giác, ảo giác cả thôi.
Sợ hãi các thứ.
Cố gắng tự thôi miên chính bản thân, Tịnh Hề gật gù tự cho mình là đúng. Cố bỏ lơ giọng nói ma quỷ kia, hất một lá phù về hướng sau. Nàng lại gắng gượng chạy, mặc cho cát xen vào chân, mặc cho mắt không nhìn rõ đường…
Sau lưng không còn âm điệu khàn khàn quỷ mị đó nữa. Thay vào đó là tiếng thở dài tỏ ra đầy bất lực của người đàn ông, chàng đầy tiếc yêu mà nói: “Bệ hạ, nàng đừng cố chạy nữa…” Vung nhẹ bàn tay to lên, giáng thẳng một cú chặt vào gáy thiếu nữ: “Nàng bắt buộc phải ở lại đây rồi.”
Tầm nhìn trở nên nhạt nhoà trong chốc lát, cơn đau ập tới. Mi mắt trở nên nặng trịch, Tịnh Hề lảo đảo gục xuống. Người đàn ông thấy vậy, bèn vươn tay xốc nách cô gái lên, cho nàng ngồi vào lòng mình. Lau lau bớt cát bụi bám dính lên gương mặt xinh đẹp của Tịnh Hề, Feyrld quất ngựa truy phong, phi về làng chài. Không quan tâm nhiều đền vết bẩn trên quần áo Tịnh Hề, chàng ôm chặt người trong lòng…
Tựa như đứa trẻ đã thành công tìm được món đồ chơi yêu thích của nó.
Nhưng đúng thật mà, Feyrld dường như đã coi Tịnh Hề là đồ chơi riêng của chàng rồi.
Mà có lẽ, chàng cực kì yêu thích thứ đồ chơi này…
_______________________________________
Chìm vào cơn mộng mị sâu đắm, Tịnh Hề đã gặp phải một giấc mơ quái dị…
Phải nói là siêu cấp quái dị luôn ấy.
Trong mơ, nàng bị ném vào thùng nước, nước âm ấm, thơm mùi hương hoa sữa. Đang mải hưởng thụ cảm giác trơn trơn mềm mềm khi tắm. Tự dưng áp lực đè tới, thân hình bị chèn ép bởi một cục thịt.
Không biết cục thịt này làm mấy trò gì mà cứ bóp bóp linh tinh khắp cơ thể nàng, doạ cho Tịnh Hề nhảy lên vì sợ quá.
Thế là nàng tỉnh lại luôn.
Èo ôi, sang chấn tâm lý mất.
Nắng vàng tươi rọi qua cửa phòng, ngoài xa ập đến tiếng sóng vỗ rầm rì. Hai tay bị trói buộc đến mức tê dại, Tịnh Hề cố nghiêng người ngồi dậy. Rồi nàng phát hiện ra, đâu chỉ hai tay, đến cả chân nàng cũng bị xích chặt lại, trói bên cột giường…
Gì zậy?
Dây xích này lấy đâu ra thế?
Đây là một căn phòng khác hoàn toàn so với căn phòng hôm qua.
Trông chanh sả hơn nhiều.
Từ cửa chính, cửa phụ cho đến cửa sổ đều được trang trí bởi hoa hoè hoa hoét. Phong cách gọn gàng, ngăn nắp, bên đầu giường là một cái rương gỗ to đùng. Thân thể có chút hư không, lành lạnh, Tịnh Hề mới nhìn xuống quần áo mình đang mặc…
Cảm tưởng một giây sau đó, nàng muốn đi hủy diệt thế giới…
Cái này, cái này…
Đây không phải là áo xuyên thấu à???