Hiển nhiên lúc này Con Yêu Xà thấy có người phá hư chuyện tốt của mình nên trong lòng giận dữ.
Hàn Lập thấy cái cốt mâu hóa thành một đạo hắc mang đang phóng tới trước mặt. Trên mặt hiện ra một tia cười khổ nhưng vẫn không ném ra cục đá cầm trong tay ra đánh chặn lại cái cốt mâu đang tiến tới mà lại đứng im một chổ không nhúc nhích.
Kết qua là bụp một tiếng cái cốt mâu cứng rắn đó va chạm tới thân thể của Hàn Lập một cái làm cho cả người của hắn không còn sức phản kháng bị đánh bay ngược về phía sau xa hơn mười trượng rồi rớt trên một cái quy xa đang chổ đầy hàng hóa.
Một hồi xao động vang lên, rồi một đám vũ khí với hàn quang chớp lóe từ trên thùng hàng rơi xuống.
Nhìn thấy Hàn Lập bị như vậy ba vị nữ tử lập tức kinh hoảng la lên. Còn từ trong xe cũng truyền ra tiếng kinh hô ngạc nhiên của Nam Kỳ Tử.
Sau đó cái tiểu kiếm kia xoay một vòng trên không trung rồi hướng tới thùng xe mà bay trở về.
Lúc này cả đám người của vị hồng sam thiếu nữ ngay cả tiểu kỳ đang cầm trong lòng bàn tay quang hà cũng bị xua tan biến mất cũng bị bỏ đi rồi hướng tới xe hàng mà chạy tới.
“Hàn đại ca ngươi. Ngươi không sao chớ!” Hồng sam thiếu nữ được Hàn Lập cứu sống nên đối với Hàn Lập rất là cảm kích. Đứng dưới cự quy lo âu nói ra.
Hương nhi cùng với Bạch sam thiếu nữ trên mặt cũng đồng dạng hiện ra một tia lo lắng. ” Hoàn hảo không chết là được. Chỉ là thân thể không thể nào cử động được mà thôi.” Từ trong thùng hàng truyền ra âm thành của Hàn Lập.
Ba vị thiếu nữ thấy vậy trong lòng buông lỏng. Nhìn nhau liếc mắt sau đó ba cái thân hình cử động nhao nhao nhìn lên cự quy xem coi hắn ở bên trong đống hàng hóa có bị gì hay không.
Chỉ thấy Hàn Lập quần áo tả tơi nằm ở trên một đống đao thương vẻ mặt không chút biểu tình nhưng có lẽ không thấy thương tổn gì cả.
Ba vị nữ tử này vui vẻ cùng nhau mang Hàn Lập từ trong đống hàng hóa ra ngoài, rồi đưa hắn đặt trên một con cự quy khác.
“Hàn đại ca, đa tạ ngươi ơn cứu mạng!” Hồng Sam thiếu nữ cảm kích hướng Hàn Lập cảm tạ nói.
“Không có gì chỉ là một cái nhấc tay mà thôi! Phần bị công kích ấy cũng không làm gì được ta. Chỉ là phải nằm thêm một thời gian ngắn nữa là được.” Hàn Lập mỉm cười không thèm để ý nói.
Lúc này từ trên một con cự quy khác! Chổ cửa thùng xe vừa mở ra thân hình của Nam Kỳ Tử chớp động vài cái rồi bay tới chổ của Hàn Lập, nắm lấy một cái cổ tay của hắn chuyển vào trong đó một luồng tinh thuần linh khí. ” Không có vấn đề gì. Kim Cương Quyết không hổ là một trong năm loại cực đại luyện thể bí thuật. Hơn nữa đã tu luyện tới tầng thứ ba vì vậy mới có uy lực như vậy. Pháp khí của yêu nghiệt đó cũng không đã thương gì được Hàn thí chủ. Chỉ là lúc nãy đã dùng quá sức ném đi cục đá nên đã thương tổn một chút tới kinh mạch. Cho nên đang bị thương giờ lại nặng hơn nữa một chút. Nhưng chỉ cần tỉnh dưỡng thêm một thời gian ngắn nữa thì cũng không sao.” Trên mặt của đạo sĩ lộ ra vẻ ngạc nhiên rồi lập tức vui vẻ nói.
“Thật sự như thế sao!” Hồng Sam thiếu nữ nghe xong như vậy cao hứng nói ra.
” Ha ha làm sao mà bần đạo lại có thể nói sai chứ. Hiện giờ Tiểu Hồi Xuân Trận của các ngươi đã dừng lại nên tình thế có chút bất lợi.” Nam Kỳ Tử cười một tiếng nhưng lại đưa mắt liếc nhìn tới cái trận đồ kia quang mang đang dần mất đi thâm ý nói.
Lời nói này vừa thoát ra, ba vị thiếu nữ sắc mặt liền đại biến vội vàng đi tìm lại mấy tiểu kỳ vừa mất đi để lập lại Tiểu Hồi Xuân Trận. Giờ mấy tên thủ vệ lại bắt đầu thương vong nhiều lên rồi.
” Không tốt rồi! Tiểu Hồi Xuân Trận chúng ta chỉ mang theo có một cái. Mới vừa rồi đối phó với Yêu Xà nên đã sử dụng toàn bộ uy năng của nó chống cự lại giờ đã hết rồi. Hiện tại không cách nào kích động lại trận pháp nữa.” Bạch sam thiếu nữ thất thanh la lên.
Còn hai người kia thì cũng đưa mắt nhìn nhau.
” Đây thực sự là có chút phiền phức!” chân mày của Đạo sĩ nhíu lại. Mấy người đang suy nghĩ tìm ra đối sách thì bổng nhiên từ bốn phía âm thanh đang nổ ra bổng dừng lại còn các tện thủ vệ trên quy xa lại tuôn ra những lời hoan hô vang dội.
Mấy vị thiếu nữ này ngẫn ngơ nhìn nhau. Rồi thấy những con cự trùng đang nhao nhao nhào lên xe tấn công thủ vệ thì giờ bổng nhiên quay đầu chạy trối chết. Cả đám cự trùng này dường như mất đi sự chỉ huy nên trở thành hỗn loạn không còn hùng hồn dữ tợn như trước nữa.
” Tốt rồi! Nhất định là.” mấy người Liễu nhi tỷ tỷ đã giải quyết xong con yêu trùng nọ rồi.” Thúy Sam thiếu nữ mặt mày vui vẻ nhìn hai người kia tươi cười nói.
Một lúc sau, từ trong đám bụi vàng kia xuất hiện ra mấy mươi vị kỵ sĩ hướng thẳng tới đội xe mà chạy trở về.
Những vị kỵ sĩ này là những người lúc đầu tiến sát tới chổ trung tâm của đám cự trùng nọ những vị kỵ sĩ cỡi cự lang này lúc đầu có khoảng năm mươi người nhưng giờ chỉ còn khoảng hơn ba mươi người trở về mà thôi. Hơn nữa toàn thân lại đầy vết thương, máu chảy loang lỗ có thể thấy trận chiến vừa qua rất là ác liệt.
Những vị kỵ sĩ này thúc dục cự lang phía dưới. Trong nháy đã phóng về trở lại trong đội xe.
Lúc này vị đaị hán mặt sẹo nọ không nói lời nào, đột nhiên ném xuống đất một vật thì ra đây chính là một con cự trùng toàn thân của nó là một màu vàng óng ánh đúng là một con Sa Trùng Thú.
Còn Lam sam thiếu nữ cũng mang theo một cái hồ lô màu huyết cổ quái, cẩn thận mang nó đặt xuống đất.
Hai người gặp mặt ba người thiếu nữ này cùng với Nam Kỳ Tử đang đứng vây quanh Hàn lập thì có chút ngạc nhiên.
Ngay lúc này thì có một tên thủ vệ biết việc đi tới bên cạnh đại hán mặt sẹo nói chuyện qua một lúc.
Đầu tiên là đại hán mặt sẹo ngẩn ra sau đó thì cười to lên ha hả.
“Xem ra Trương mỗ thật đúng là không có nhìn lầm. Hàn huynh đệ mặc dù mới gia nhập bổn thương hội thì đã liền ra tay cứu được Thuyên Nhi. Nếu không vạn nhất thực sự xảy ra chuyện gì đó thì tại hạ thật không còn mặt mũi nào gặp lại phu nhân nữa.
Lam Sam thiếu nữ sau khi nghe xong đưa mắt nhìn về hướng Hàn Lập ánh mắt cũng trở nên hiền lành hơn.
Còn Hàn Lập thì chỉ mỉm cười không nói gì hết.
Nếu có thể đánh lui được cả một đám Sa Trùng Thú nhiều như vậy. Bọn họ cần có thời gian để điều chỉnh đội ngũ lại. Rồi nghĩ ngơi nữa ngày sau đó mới tiếp tục lên đường.
Về sau lộ trình trở nên an tĩnh hơn và ba ngày sau thì xa đội cũng đã đi ra khỏi phạm vi của Thanh La Sa Mạc, bước chân vào một vùng thảo nguyên rộng lớn mênh mông.
Bằng phẳng dị thường!
Vì vậy đội xe di chuyển nhanh hơn vài lần so với trước và những con cự quy này cũng bắt đầy sẩy bước hướng tới phía trước mà chạy nhanh đi.
Còn Hàn Lập thì nằm trong thùng xe không nhúc nhích chút nào. Trước đây khi di chuyển trong sa mạc, còn nghe thấy rất nhiều âm thanh nói chuyện, bây giờ khi bắt đầu tiến vào thảo nguyên thì không nghe thấy nữa.
Không chỉ thế, ngay cả bốn vị thiếu nữ ngồi trong xe nhìn ra phía ngoài cửa sổ,tuy thấy đồng cỏ xanh mát trải dài nhưng trong mắt lại hiện ra vẻ bất an và sợ hãi.