– Không phải không phải! Đại Diên thế mới phản ứng lại, vội xua tay, ánh mắt tràn đầy mừng rỡ bất ngờ – Phong cảnh nơi này dù đẹp, nhưng tôi lại không có lòng dạ thưởng thức, chỉ là…
– Chỉ là Đại Diên cô nương nghi ngờ tại sao tại hạ đồng ý theo cô một chuyến? Dương Khai như cười như không nhìn Đại Diên, một lời vạch ra khó hiểu của nàng.
Thần sắc Đại Diên có chút khó xử, nàng vốn yêu cầu Dương Khai cùng nàng đi Lưu Ly Môn, nhưng bây giờ người ta đồng ý, nàng lại nghi thần nghi quỷ, tự nhiên có chút không ổn.
– Rất đơn giản. Dương Khai đã sớm chuẩn bị lời giải thích, liền nói: – Sau khi trở về từ Lưu Viêm Sa Địa, tôi bế quan nửa năm, cảm thấy là lúc nên đi ra ngoài. Hiện tại tôi đang ở bình cảnh, tự nhiên không muốn nhắm mắt làm liều. Hơn nữa có lẽ cô cũng hiểu rõ lai lịch của tôi, cho nên vẫn luôn hiếu kỳ với các đại tông môn trên U Ám Tinh, hiện tại có cơ hội tiếp xúc gần, tự nhiên sẽ không bỏ qua, đi mở rộng tầm mắt cũng được.
Nghe hắn nói thế, Đại Diên mất hết nghi ngờ, mỉm cười: – Thì ra vậy, nhưng mà Lưu Ly Môn mặc dù thế lực không yếu trên U Ám Tinh, nhưng nói về tình cảnh và uy thế tông môn, lại không bằng được Chiến Thiên Minh cùng Lôi Đài Tông, ngày sau nếu Dương sư đệ có cơ hội đi Chiến Thiên Minh cùng Lôi Đài Tông xem thử, sẽ biết Lưu Ly Môn không đáng kể. Nhưng mà tu vi Dương sư đệ lại đến bình cảnh, thật là tư chất kinh người.
Đại Diên nói câu này đúng là chân thành, ở trong Lưu Viêm Sa Địa, nàng cùng Dương Khai sóng vai hành động, Dương Khai mới là Thánh Vương nhất tầng cảnh. Tuy rằng tách ra không biết Dương Khai gặp phải gì, để hắn đột phá Thánh Vương lưỡng tầng cảnh, nhưng bây giờ đã đến lưỡng tầng cảnh đỉnh phong, quả thật khiến người ta giật mình.
Xem ra Dương sư đệ gặp được cơ duyên không nhỏ trong Lưu Viêm Sa Địa, bằng không làm sao tu vi cảnh giới tăng nhanh như thế? Đại Diên thầm nghĩ.
Nhưng mà đến bình cảnh, quả thật phải nên đi lại bên ngoài.
Nghĩ tới đây, Đại Diên mỉm cười nói: – Tôi không có gì thu dọn, chúng ta lên đường thôi, nơi này không gần Lưu Ly Môn, cho dù thông qua pháp trận không gian, cũng phải tốn 1 tháng mới được.
– Không sao, chuyến này ra ngoài chủ yếu là giải sầu, thời gian không thành vấn đề. Đúng rồi, quên nói với cô, chuyến này tôi sẽ không đi một mình, Dương Viêm sẽ đi cùng, không biết có tiện không? Bỗng nhiên Dương Khai chuyển giọng, dò hỏi.
– Dương Viêm cô nương? Có gì không tiện. Đại Diên nghe vậy, lập tức đồng ý, không chút chần chờ. Quay đầu nhìn lại, quả nhiên nhìn thấy Dương Viêm khoác áo bào đen đứng ở gần đó, tựa như đóa hoa xinh đẹp màu đen.
Dương Khai chủ động giải thích: – Sư tỷ của tôi có hứng thú với trận pháp, cho nên cứ muốn đi cùng, xem thử bố trí trận pháp của quý tông, muốn học được chút gì. Cô cũng biết, con gái mà… khụ khụ, tôi chịu không nổi, đành phải dẫn tỷ ấy theo cùng.
Dương Khai vốn còn muốn nói con gái mà, hay thích bướng bỉnh, nào ngờ vừa nói ra liền ý thức được không đúng, vội cắt nửa đoạn sau. Ngay cả vậy, Đại Diên cũng u oán liếc hắn, làm hắn rất ngượng nghịu.
Hắn thật là nhất thời hồ đồ, quên mất Đại Diên cũng là con gái.
Tuy nhiên, thân phận đối ngoại của Dương Viêm chính là sư tỷ của Dương Khai, chuyện này trước kia Dương Khai đã nhắc với Tiền Thông.
Đại Diên thoải mái đồng ý, Dương Khai cũng không chần chờ, vẫy gọi Dương Viêm sang, ba người tế ra Tinh Toa, hóa thành ánh sáng chạy khỏi Long Huyệt Sơn.
Tuy rằng Dương Khai cùng Dương Viêm đều rời Long Huyệt Sơn, nhưng còn có Vũ Y quản lý, dựa vào trận pháp mà Dương Viêm bố trí trước đó, phối hợp với lệnh bài để lại, chỉ cần không gặp phải kẻ thù mạnh mẽ tấn công, Long Huyệt Sơn sẽ bình yên vô sự. Huống chi, hiện tại Long Huyệt Sơn không có kẻ địch, tự nhiên sẽ không bị người ta chú ý.
Ba người nhanh chóng đi đến Thiên Vận Thành.
Trước đó Đại Diên đến đây, là trực tiếp từ Lưu Ly Môn bay tới, căn bản không mượn bất kỳ pháp trận không gian ở thành trì nào, cho nên 3 ngày trước nàng nói với Dương Khai là không ai biết nàng đến đây, cũng không phải nói dối, mà quả thật không ai biết nàng đến Long Huyệt Sơn, ngay cả Ngụy Cổ Xương cùng Đổng Huyên Nhi đang trong bế quan cũng không hề biết.
Chính vì bay tới từ Lưu Ly Môn, tiêu tốn thời gian quá dài, cho nên nàng mới đến đây từ 1 tháng trước.
Cũng may Ảnh Nguyệt Điện và Lưu Ly Môn quan hệ không tệ, mà Đại Diên lại có địa vị nhất định ở Lưu Ly Môn, ba người mượn pháp trận không gian ở Thiên Vận Thành cũng không khó khăn gì, sau khi bỏ ra thánh tinh chi phí, pháp trận không gian lập tức mở ra cho 3 người.
Liên tiếp xuyên qua pháp trận không gian mấy tòa thành, Đại Diên mới dẫn Dương Khai cùng Dương Viêm lên Tinh Toa chạy đi.
Một đoàn 3 người, tốc độ như tia chớp, nhưng hành trình rất khô khan.
Đại Diên không phải hàng thích giao lưu với người khác, nếu không phải có chuyện nhờ Dương Khai, lúc trước ở trong Lưu Viêm Sa Địa nàng đã không cố ý kết giao, còn cá tính Dương Viêm dường như khá sợ lạ, cả ngày bọc trong áo bào đen, tựa như sợ người khác thấy mặt mình. Như vậy, trên đường ngoài Dương Khai nói mấy câu với các nàng, hai cô nàng này cũng không nói một lời, chỉ cắm đầu mà chạy.
Thấy vậy, Dương Khai cũng thức thời im lặng, vừa chạy vừa tiếp tục luyện hóa Kim Huyết Ti trong người, đồng thời âm thầm thúc đẩy khí linh cùng uy lực lò luyện khí Hư cấp, tăng tốc luyện hóa Long Cốt Long Châu.
Trên đường đi, hắn cũng không lãng phí thời gian, lợi dụng từng giây phút một.
Càng luyện hóa Kim Huyết Ti, hắn lại càng hứng thú với bí thuật Ma Huyết Ti Ma Huyết Giáo, loại bí thuật này như chế tạo dành riêng cho hắn, hắn chỉ lấy được một nửa, thật là làm người ta tiếc nuối.
Nhưng mà lúc trước kết giao với Đặng Ngưng đệ tử Ma Huyết Giáo, lại cho hắn một cơ hội, ngày sau không phải không còn cơ hội lấy tới một nửa bí thuật còn lại, chỉ là phải chờ bản thân mình mạnh lên mới được.
Thời gian trôi nhanh, trong khi ba người chạy đi, thời gian thoáng cái trôi qua một tháng, hành trình không có sự cố gì, rất là bình thản.
Một ngày, trong lúc Dương Khai ngồi yên trên Tinh Toa, lặng lẽ luyện hóa Kim Huyết Ti cùng thúc đẩy uy lực lò luyện khí, Đại Diên dẫn đường phía trước bỗng ngừng lại.
Thấy vậy, Dương Khai cũng thu hồi tâm thần, cùng Dương Viêm dừng lại đằng sau nàng, tập trung nhìn phía trước, chỉ có thể mơ hồ thấy dãy núi liên miên, không có gì đặc biệt. Trong lòng khẽ động, Dương Khai liền biết Lưu Ly Môn nằm trong dãy núi kia.