– Hàn Lâm, hiện tại có hối hận chưa?
Cốc Hoang lạnh lùng nói.
– Ngươi một Sơn Hà Cảnh nho nhỏ, lại từ Tiểu Thế Giới đến, lại dám đối kháng bản thiếu? Ngươi xứng sao? Ngươi có tư cách như vậy sao?
– Hiện tại, cho ngươi một cơ hội cuối cùng, quỳ xuống, cầu xin tha thứ, nói không chừng bản thiếu sẽ mở một mặt lưới, lưu ngươi một con đường sống!
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Cốc Hoang, ngươi thật đúng là không để cho ta thất vọng, quả nhiên là người thiên tính lương bạc. Ngươi không phải nói ta giết Thì Minh sao, hiện tại dập đầu cầu xin tha thứ là có thể buông tha, này chẳng phải là để người theo ngươi tâm lạnh?
Lời vừa nói ra, quả nhiên sắc mặt đám người Trầm Quát có một biến hóa.
Cốc Hoang lại không thèm để ý, hắn thấy, trừ hắn cùng phụ thân ra, những người khác đều là chó săn vì hắn cống hiến sức lực mà thôi. Không nghe lời giết là được. Trên đời này không thiếu nhất chính là chó săn, cần quan tâm sao?
Hắn cười ha ha một tiếng nói:
– Đây là sinh lộ duy nhất của ngươi, làm chó của bản thiếu, bản thiếu tạm tha ngươi một mạng!
– Ngươi chờ con cháu của ngươi làm đi!
Lăng Hàn lắc đầu.
– Đời này, chỉ có ngươi quỳ ở trước mặt ta, cầu ta tha thứ mà thôi!
– Thật can đảm!
Cốc Hoang lành lạnh nói, hắn thực không biết Lăng Hàn lấy dũng khí ở đâu, rõ ràng thân phận đã bị tước đoạt, hoàn toàn chính là thịt cá trên thớt.
Lăng Hàn đảo qua Cốc Hoang cùng Hoa Dương Văn nói:
– Ta nhớ kỹ dáng dấp của bọn ngươi, mà các ngươi tốt nhất cũng nhớ kỹ chuyện ngày hôm nay, không quá mười năm, ta sẽ trở về, đích thân đòi lại sổ sách này!
Hắn đã quyết định tiến nhập Hắc Tháp, sau đó rời Lẫm Thiên Tông.
Chỉ cần cho hắn mười năm, nói không chừng liền có thể đạt đến Tinh Thần Cảnh, giết trở về báo thù.
Hắn cũng không lo lắng đám người Đinh Bình, Thủy Nhạn Ngọc, dù sao đều là đệ tử của Lẫm Thiên Tông, dù đám người Cốc Hoang muốn hạ thủ, vậy cũng phải trước thêu dệt tội danh, tỷ như lần này vậy.
Nhưng vậy cần thời gian cùng cơ hội, Lăng Hàn sẽ không cho bọn họ cơ hội này. Bởi vì hắn sớm đã nói với đám người Thủy Nhạn Ngọc, ngày hôm nay tất cả mọi người đi hiệu buôn Mặc thị hội hợp, nếu sự không thể làm, như vậy liền đồng thời ly khai.
Hắn chỉ thiếu chút nữa liền có thể nhảy vào Nhật Nguyệt Cảnh, cũng nên bước lên con đường tìm kiếm Côn Bằng Cung, Thiên Phượng Thần Nữ, mượn cơ hội này ly khai cũng tốt.
Mặt khác, hắn đã nhờ hiệu buôn Mặc thị tìm kiếm tung tích của Côn Bằng Cung, Ngũ Tông, chỉ cần có tin tức, hắn liền có thể xuất phát.
– Ha hả, còn lớn lối như vậy!
Lại một thanh âm vang lên, chỉ thấy một nam nhân như Thiên Thần từ cửa đi vào.
Dương Hạo!
– Bái… bái kiến Dương sư thúc!
Cốc Hoang cùng Hoa Dương Văn nhìn nhau một cái, liền cung kính hành lễ với Dương Hạo.
Cái gì, Dương sư thúc?
Phải biết Cốc Hoang cùng Hoa Dương Văn đều là Nhật Nguyệt Cảnh đỉnh phong, mà Dương Hạo bất quá là đại cực vị, làm sao trái lại thành “trưởng bối” của hai người này? Trừ khi…
– Dương sư thúc ở hôm qua chính thức được sư tổ thu làm đệ tử thứ mười!
Cốc Hoang giải thích, hắn tự nhiên cũng phải cần mặt, nếu không truyền ra tin tức hắn thi lễ với một người cảnh giới thấp hơn mình, vậy hắn còn mặt mũi nào nữa?
Nhưng đệ tử thứ mười của Tam Nguyên Thượng Nhân, cái này hoàn toàn khác nhau, đừng nhìn hiện tại cảnh giới của Dương Hạo còn rất thấp, nhưng coi như là cường giả Tinh Thần Cảnh thấy hắn cũng phải khách khí.
Ngươi không nể mặt Dương Hạo, chẳng lẽ còn có thể không nể mặt Tam Nguyên Thượng Nhân? Ngươi thấy mình ở trên Dương Hạo mà nói, đó không phải là ngồi ngang hàng với Tam Nguyên Thượng Nhân sao? Tinh hệ này có ai có tư cách như vậy? ============