“Thật là phiền phức. Ta cũng đã nói qua, không cần thuê bọn tu sĩ Cẩu Lũ sơn mà, bọn họ chịu nhiều quy củ hạn chế quá.” Hồng Sam thiếu nữ nhíu mũi, có chút không cao hứng.
“Cũng không trách được bọn họ, Cẩu Lũ sơn nguyên bổn là tu luyện khu trùng thần thông, đối phó với các yêu thú khác thì không sao nhưng gặp phải yêu trùng thì cũng không tốt lắm. Như vậy đi, phu nhân lúc trước đã giao cho ta vật này, nay ta đem nó xuất ra trợ giúp Trương Lĩnh đội một tay. Ngươi đi trước báo cho hắn một tiếng, ta lập tức ra ngay.” Liễu nhi trầm mặt một chút, thần sắc ngưng trọng.
“Vậy thì tốt, vật ấy đối phó với đám trùng thú này quả không có vấn đề.” Lão giả nghe lời ấy tựa hồ an tâm không ít.
“Liễu nhi tỷ tỷ, người quả thật muốn dùng vật kia sao? Vạn nhất có gì xảy ra, phu nhân sẽ trách phạt đó.” Hương nhi có chút lo lắng nói.
“Không sao đâu, vật kia đã được phu nhân thuần hóa nhiều năm như vậy cũng đã có chút linh tính, đối phó cùng đê giai yêu thú sẽ không rơi xuống hạ phong đâu, dùng để đối phó với đám trùng thú này không thành vấn đề.” Lam San thiếu nữ cười một tiếng, sau đó rời khỏi thùng xe.
“Ta có chút bất an, muốn ra ngoài xem một ít.” Hồng Sam thiếu nữ nhỏ tuổi nhất cắn môi, thân hình lóe lên cũng theo sau ra ngoài.
Hương nhi cùng bạch sam thiếu nữ còn lại liếc mắt nhìn nhau cười khổ, sau đó cũng không nói gì thêm cùng nhau bước ra.
Trong nháy mắt trong thùng xe chỉ còn lại một mình Hàn Lập.
Hắn ngồi trên ghế, nhìn cửa xe trước mặt, hai mắt nhíu lại ra vẻ do dự.
Một lát sau, một tiếng rống chói tai từ phụ cận truyền đến, thanh âm mang đầy vẻ huyết tanh bạo ngược.
Thần sắc Hàn Lập chợt động, chậm rãi đứng lên hướng về phía cửa xe.
Nhẹ nhàng đẩy cửa, Hàn Lập không chút hoang mang đứng trên cự quy quan sát tình hình.
Trên không trung bảy đạo nguyệt quang sáng tỏ khiến hắn trông thấy rõ ràng.
Toàn xa đội uốn lượn khúc chiết dài hơn dặm, cứ cách mỗi đoạn sẽ có một con cự quy chốt lại, cả đoàn có tầm ba mươi con.
Trên lưng đại bộ phận cự quy đều căng phồng, toàn bộ là các rương hàng không nhỏ, mà bên cạnh mỗi con cự quy lại có bốn năm người mặc khôi giáp tay cầm binh khí, đồng thời ở hai bên còn có cự lang kỵ sĩ tuần tra qua lại, đề phòng vô cùng nghiêm mật
Nhưng phía xa lại có một con cự quy khiến Hàn Lập hứng thú.
Tại bên cạnh con cự quy kia có một nhóm đông vây quanh, trong đó có Nam Kỳ Tử, đại hán mặt sẹo, cùng với bốn cô nương Liễu nhi đều đứng ở đó.
Ở giữa đám người có một con vật cao đến hai trượng đang bị một đoàn hắc quang bao lấy, từ bên trong truyền ra tiếng thú rống trầm thấp.
Hắc quang này là một tấm lụa phù văn thiểm động, hiển nhiên là một kiện đê giai pháp khí.
Lúc này chỉ lấy lam sam nữ tử cầm một kiện lệnh bài trong tay, từ đó xuất ra từng mảnh lam hà.
Linh mục của Hàn Lập sau khi được tẩy bằng linh dịch thì cho dù đứng cách xa nhưng cũng không khác gì nhìn gần trong gang tấc. Liếc mắt một cái là nhận ra trên cổ tay nữ tử này có mang một thủ trạc màu bích lục, trên mặt được khảm mấy viên linh thạch thật nhỏ đang lập lòe phát sáng.
Nhìn đến đây, thần sắc Hàn Lập khẽ động dường như nghĩ đến việc gì.
Xem ra thứ này chính là Linh cụ, tựa hồ là dùng một kiện đồ vật kích phát linh lực trong linh thạch để phàm nhân sử dụng. Hơn nữa một khi linh khí trong linh thạch hao hết thì Linh cụ này cũng không thể sử dụng.
Hàn Lập đang phán đoàn thì tấm vải lụa đen kia sau khi hấp thụ đủ lam quang thì đột nhiên hóa thành một mảnh khói đen tiêu tán, bên trong hiện ra một cái lồng tinh mỹ màu bạc.
Trong lồng đang nhốt một con quái thú hồng sắc thân hổ.
Hổ thú này nhìn từ bên ngoài thì trừ bỏ da lông đỏ tươi như máu thì cũng không khác gì lão hổ bình thường, chỉ là mọi người bốn phía khi nhìn vào mắt con thú này có chút sợ hãi.
Con thú này thấy ở ngoài lồng lại có nhiều người như vậy thì hung quang trong mắt chợt lóe, cả người tông mạnh vào lồng khiến cả chiếc lồng bạc rung mạnh lên, quang mang tán loạn.
Mấy người đứng gần đó liền biến sắc, liên tiếp lùi về đằng sau hai bước.
Lam sam nữ tử hít sâu một hơi, lại nắm chắc lệnh bài trong tay, nhất thời cả lệnh bài hiện lên huyết mang xích hồng sắc.
Cũng quả là kỳ lạ, hổ thú kia sau khi nhìn thấy hồng quang thì sự hung hăng lúc trước tiêu tán hết, lập tức ngoan ngoãn phục xuống ở yên trong lồng.
Nhìn thấy cảnh này, Trương Khuê và những người khác mới bắt đầu buông lỏng.
Đúng lúc này, từ trên không trung truyền lại tiếng chim hót lảnh lót, khi nhanh khi chậm, dường như truyền lại tin tức gì.
“Tốc độ của đám trùng thú này đang gia tăng, chúng đã vây quanh đây. Tất cả chuẩn bị chiến đấu, đem hàng hóa gom vào một khu vực, chỉ phòng thủ không cần chủ động tấn công. Chờ mọi người chúng ta giết chế hết đám đê giai yêu trùng kia là được. Đám trùng này không hề có linh trí, chỉ cần có vài con chết là chúng nó sẽ tự tán đi.” Trương Khuê căng thẳng, vội vàng hét lớn một tiếng.
Lời vừa ra khỏi miệng, nhất thời cả đoàn xe trở lên xôn xao.
Bộ phận ở giữa không hề động, cự quy chở hàng phía mặt trước và mặt sau tập trung hết tại trung tâm, đám vệ sĩ cũng đã lấy ra binh khí của mình, cự lang kỵ sĩ ở hai phía cũng nhanh chóng tụ tập tại trung tâm.
Mà Lam sắc nữ tử cũng nhanh chóng hạ lệnh. Một người nhận lệnh đi tới phía trước lồng giam thả hổ thú ra.
“Hàn tiểu ca, thân thể ngươi chưa hồi phục, hãy trở về trong xe. Xe này được làm từ thiết mộc không lo đám Sa Trùng thú kia tấn công sẽ an toàn hơn” Lão giả đánh xe quay đầu lại khẽ cười nói với Hàn Lập.
“Đa tạ ý tốt của lão trượng, nhưng tại hạ chưa từng nhìn thấy Sa Trùng Thú nên muốn quan sát một chút xem qua bộ dạng chúng, nếu thực sự nguy hiểm thì ta sẽ trở lại trong xe.” Hàn Lập khẽ cười, nhẹ nhàng trả lời.