“Em ở đây cũng không khiến công việc của anh kéo dài ra, cũng không khiến anh không thể hoàn thành được. Cho nên em chưa từng làm phiền tới công việc của anh, mà ngược lại, nhìn thấy em khiến anh cảm thấy rất an tâm, điều đó sẽ khiến hiệu suất làm việc của anh tăng lên. Anh muốn bận xong sớm một chút để có thể ở bên cạnh em”
“Thật ra, em cũng nên có việc mà bản thân mình muốn làm. Em có thể tới nhà hàng đồ Tây làm việc, cũng có thể ở nhà chăm sóc cho Cố Hy, hoặc có thể đi tìm Cố Ngọc Vy cùng em đi dạo phố. Là do anh quá ích kỷ, giữ em ở đây, lúc nào cũng muốn em phải ở bên cạnh anh”
“Em vẫn luôn sợ mất đi anh, sợ anh sẽ thay đổi, nên mới vì anh mà nhãn nhịn. Nhưng mà dần dần em cũng không phản kháng lại nữa, em còn hi sinh cả thời gian của bản thân mình để ở bên cạnh anh, cho dù chỉ là ngồi xem TV một cách nhàm chán”
“Từ trước tới nay không phải là em làm phiên anh, mà là do anh chỉ biết nghĩ cho bản thân mình, lúc nào cũng chỉ muốn em ở bên cạnh anh”
“Từ đầu đến cuối, người sai không phải là em, mà là anh. Là do chồng em đã quá ích kỷ rồi, muốn toàn bộ thời gian của em chỉ thuộc về mình anh mà thôi, hiểu chưa hả?”
Giọng của Cố Thành Trung khàn khàn trầm ấm, du dương giống như thanh âm của đàn cello vậy, xen lẫn trong đó là một chút bi thương.
Những lời mà Cố Thành Trung nói ra, từng chữ từng chữ một đánh vào nơi sâu nhất trong trái tim của Hứa Trúc Linh khiến cho cô có chút dao động.
“Cố Thành Trung … thực ra … là tự em cam tâm tình nguyện mà. Từ lúc bắt đầu, em không cảm nhận được cảm giác an toàn, lúc nào cũng lo sợ mối quan hệ giữa chúng ta sẽ không thể có kết quả, sợ rằng nếu như mất đi anh em sẽ không thể sống nổi nữa. Vậy nên em mới kháng cự lại sự can thiệp của anh vào cuộc sống của em, nhưng mà giờ đây em đã quen rồi, cùng anh dây dưa như vậy cũng chẳng có gì không tốt cả”
“Hứa Trúc Linh, đã bao giờ em nghĩ tới một chuyện”
“Chuyện gì?”
Cô nhìn lại ánh mắt thâm trầm của anh, bên trong đó chợt hiện lên một tiếng động, nhưng bản thân cô lại không hiểu được ý nghĩa của nó, ánh mắt này được che đậy vô cùng kín đáo.
“Rốt cuộc là em không thể rời xa anh, hay anh mới là người không thể rời xa em?”
“Đây chính là chuyện mà anh nói đến hả?”
Cô nghi ngờ nhìn anh, không hiểu được ý nghĩa trong đó.
“Anh đã cẩn thận suy nghĩ về vấn đề này rồi, trong mắt của những người khác, bọn họ sẽ cảm thấy nếu như chúng ta chia tay, thì em mới là người tổn thất. Với gia thế của nhà họ Cố, với điều kiện của bản thân anh thì có thể nói là không thể chê vào đâu được. Nhưng chỉ có mình anh biết rõ, là bản thân anh không thể rời xa em”