Hiện tại phải nhìn thấy… Cố Thành Trung cưng chiều Hứa Trúc Linh như vậy, công ty không phân biệt nổi, bà ấy lại càng thêm ghét đứa con dâu này.
Sự yêu thích ngày hôm qua, hiện tại gần như đã bay hết.
“Đúng rồi, không phải mẹ tới tìm con nói chuyện sao? Mẹ định nói gì với con?”
“Trúc Linh, tôi hơi khát, cô đi rót cho tôi cốc nước”
“Vâng ạ”
Hứa Trúc Linh không phải kẻ ngốc, cô biết những lời tiếp theo không dành cho mình nghe.
Cô định ngoan ngoãn đi ra thì bị Cố Thành Trung nắm tay lại.
Anh trực tiếp gọi điện cho thư ký, yêu cầu đưa trà nóng vào.
“Trúc Linh là vợ tổng giám đốc, không thích hợp làm việc vặt, để cho người khác mang tới đi.”
“Con dâu rót cho mẹ chồng chén trà là không được sao?”
Phu nhân nhíu chặt mày.
“Vâng, vậy mẹ muốn uống gì, con và Trúc Linh cùng…”
“Được rồi, được rồi, em có việc phải đi trước đây mọi người cứ nói chuyện đi nhé”
Hứa Trúc Linh vội vàng cắt lời của Cố Thành Trung, cô đã ngửi thấy mùi thuốc súng thoang thoảng đâu đây rồi đó.
Cô vội vàng thoát khỏi cánh tay của Cố Thành Trung, không đợi anh nói thêm câu gì nữa mà lập tức rời khỏi.
Cố Thành Trung bất lực nhìn theo bóng lưng của cô, anh nhìn thấy mẹ đang hùng hổ mà tiến về phía này, chắc chắn là nhằm vào cô mà.
Anh muốn liều mạng mà bảo vệ cô, vậy mà cô lại chọn cách chạy trốn.
“Mẹ muốn nói gì với con sao?”
“Con không có gì muốn nói với mẹ sao? Vậy đứa trẻ kia là như thế nào?”
“Trúc Linh đã nói với con rồi, đứa trẻ kia không phải là con ruột, nhưng còn hơn cả con ruột, sau này đứa trẻ sẽ gọi con là bố, gọi là mẹ, như vậy là đủ rồi”